Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

Shadows - Mở đầu

Mở đầu.



Nước Anh năm 1279 .

Chàng trai lẻn vào trong nhà không một tiếng động. Bước chân hắn ngập ngừng khi mùi hương thoang thoảng của lá hương thảo như những chiếc móng vuốt tinh vi cào nhẹ vào xương sống hắn. Hắn nhắm mắt một thoáng, để cho hương thơm bao phủ hắn như đêm hôm trước, khi mẹ kế của hắn nhún chào hắn trong phòng khiêu vũ. Sự mềm mại của những lọn tóc loăn xoăn đen nhánh của bà ta chải nhẹ vào má hắn khi bà ta dạy hắn từng bước của vũ điệu mừng Giáng Sinh với sự kiên nhẫn ngọt ngào nhất đã làm hắn thối chí. Hắn mở mắt; đôi bờ mi sẫm màu viền quanh đôi hố sâu ảm đạm.

Hắn không nên đến đây. Việc viết nhạc có thể học tại bàn của cha hắn. Bài học về tác phong nhã nhặn có thể học trong sảnh lớn. Hắn có thể học kỹ năng hiệp sĩ nào trong phòng ngủ của mẹ kế của hắn được chứ? Cha hắn sẽ trở về từ cuộc chiến trong khoảng hai tuần nữa. Hắn chỉ muốn gặp bà – để nói lời cám ơn về sự tử tế và những chăm sóc của bà khi cha hắn vắng mặt.

Những ngọn giáo va loảng xoảng bên ngoài ô cửa sổ để mở, tiếp theo sau là tiếng cười ầm ĩ.  Khu vực sân sau bên dưới, nơi những người cận vệ đang đấu thương, dường như là một thế giới tách biệt. Trước mắt hắn, ánh nắng thấm đẫm căn phòng ngủ trống trải. Thất vọng và nhẹ nhõm cùng lúc chụp lấy hắn khi hắn lướt về phía trước với một vẻ duyên dáng vượt xa hơn lứa tuổi mười bốn.

Những tấm màn lụa màu xanh lộng lẫy, thăm thẳm, tương tự màu mắt của bà, bị kéo khỏi chiếc giường lộn xộn. Hắn nép vào bên dưới bức trướng chạm trổ, bàn tay hắn run rẩy khi chạm vào chỗ hõm trên chiếc gối lông vũ nơi đầu bà đã nghỉ ngơi.

Một âm thanh nho nhỏ vang lên từ hốc tường phía sau. Hắn cộp đầu vào bức trướng và quay nhìn quanh, mắt mở to vì tội lỗi. Vầng trán phẳng của hắn nhăn lại bực bội.

Hắn đã quên mất đứa bé. Em gái kế của hắn đứng trong chiếc nôi bằng gỗ sồi, phần còn lại của chiếc tã rối bời lơ lửng quấn quanh đôi chân bé xíu giống như một tấm vải liệm. Ánh nắng hôn lên những lọn tóc xoăn vàng như vầng hào quang trên đầu cô bé. Bờ môi dưới run rẩy và đôi mắt to tròn, xanh ngăn ngắt đầm đìa nước mắt, nhưng cô bé không khóc. Với sự chịu đựng ấy, dường như cô bé đã đứng ở đó từ mãi mãi rồi, chờ đợi ai đó tình cờ đến và ẵm cô bé lên. Hắn tin rằng hắn đã tìm thấy cô bé trước khi cô ngã nhào ra khỏi nôi và làm vỡ cái đầu ngốc nghếch ấy.

Khi hắn tiến lại gần chiếc nôi, cô bé giơ đôi cánh tay nhỏ bé mũm mĩm lên và mỉm cười qua màn nước mắt. Sẽ thế nào nếu tã của cô bé bị ướt nhỉ? Hắn nhìn quanh để chắc chắn rằng không có ai đang quan sát trước khi rón rén nhấc cô bé lên. Cô bé chắc nịch, nặng như một chú heo con trong đôi cánh tay hắn. Thật không thể nào hình dung nổi người mẹ kế yểu điệu, duyên dáng, tăm tối của hắn lại sinh ra một sinh vật vụng về đến thế. Hắn lóng ngóng giơ cô bé ra hết sải tay như thể cô bé sẽ cắn hắn. Hắn biết làm gì với cô bé bây giờ?

Cô bé biết phải làm gì với hắn. Thủ thỉ êm ái, cô bé tựa đầu vào ngực hắn. Nắm tay của cô bé cuộn quanh một dải tóc sẫm màu của hắn, giật nhẹ như thể để nhắc nhở hắn về sự hiện diện của mình.

Không chút cảnh báo, nước mắt chợt rưng rưng trong mắt hắn. Hắn đã không khóc từ rất lâu như hắn có thể nhớ được, không ngay cả khi mẹ hắn chết. Hắn vùi gương mặt vào trong những lọn tóc xoăn thơm ngát ngọt ngào của đứa bé khi một cục nghẹn mắc giữa cổ họng hắn. Cô bé quá tươi tắn và thanh khiết, quá hào phóng với vết nhơ tội lỗi về cảm giác của hắn đối với mẹ cô bé. Điều đó khiến hắn cảm thấy méo mó và xấu xí khi ôm ấp một vẻ ngây thơ đến thế trong vòng tay.

Cánh cửa mở ra và mẹ kế của hắn bước vào trong, đôi mắt bà tối sầm một cách khó hiểu trước cảnh tượng mái đầu vàng óng sát bên cạnh mái đầu sẫm màu.

Bà giật đứa bé khỏi đôi tay hắn. “Đứa trẻ ngốc nghếch này quấy rầy cậu sao? Thứ lỗi cho tôi. Tôi không biết nó xoay sở bằng cách nào để thoát ra khỏi chiếc tã như thế.”

Hắn quan sát, đôi cánh tay hắn trống trải khi bà nhồi nhét đôi chân bụ bẫm trở lại mớ vải lanh trói buộc ấy. Đôi môi của đứa trẻ run rẩy, nhưng cô bé không khóc. Đôi mắt cô bé không nhìn vào mẹ. Chúng nhìn hắn. “Cô bé không đủ lớn để đi chập chững được rồi sao?” Hắn nói nhỏ.

“Đi thẳng vào những trò quỷ quái thì có! Những chàng trai thì biết gì về trẻ con nào? Việc quấn tã sẽ giúp chân của đứa bé thẳng và mạnh mẽ.” Mẹ kế của hắn để lộ một núm đồng tiền lanh lợi. “Và góp phần cho cách hành xử ngọt ngào mà mọi người đàn ông đều đánh giá cao ở một người vợ.” Bà nắm tay hắn, những ngón tay màu ngà mềm mại của bà chơi đùa với những khớp ngón tay hắn. “Thôi nào. Hãy quên con nhóc ấy đi. Cậu có nhiều thứ để học trước khi cha cậu quay về. Tôi vẫn chưa thấy cậu quỳ gối nghi thức.” Bà kéo hắn tránh xa chiếc nôi. “Giờ hãy giả vờ tôi là nữ hoàng của cậu nào.”

Hắn không giả vờ khi hắn hắng giọng một cách ngượng nghịu và khuỵu một gối xuống. Hắn vươn đến bàn tay đang duỗi dài của bà. Ngón tay giữa nặng trĩu những viên hồng ngọc và bích ngọc trên chiếc nhẫn đính hôn của cha hắn. Đầu hắn cúi thấp. Hắn có thể không chạm vào bà. Đôi tay hắn siết thành nắm đấm hai bên sườn. Hắn gần như không dám thở khi bà chạm vào hắn, những móng tay lần nhẹ vành tai hắn bên dưới mái tóc dày, sẫm màu.

“Người của ta,” Bà ngâm nga. “Chàng trai trẻ trung, ngọt ngào của ta. Ta có quá nhiều thứ để dạy cậu.”


Hắn khép mắt khi bà kéo gương mặt hắn ấp vào lớp nhung thơm ngát mùi hương thảo giữa ngực bà. Nhưng khi hắn vùi gương mặt vào vùng đồi mềm mại ấy, hắn không nhìn thấy bóng tối mà là sự quở trách trong đôi mắt to tròn, xanh ngắt sắc màu của bầu trời mùa xuân.


Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

Giới thiệu về Shadows & Lace - Teresa Medeiros


YÊU VÀ HẬN
Teresa Medeiros

Nguyên tác : SHADOWS AND LACE
(Brides of Legend #1)

Người dịch : Se Sẻ Nâu.



Xin lưu ý :


* Đây là bản dịch phi lợi nhuận, được thực hiện chỉ vì sở thích và chia sẻ với những người yêu thích những chuyện tình lãng mạn. Bản dịch thuộc sở hữu của người dịch và chưa được sự cho phép của tác giả, vì thế khách ghé thăm xin chỉ đọc và không cop-pas hoặc đăng tải nơi khác. (Từng rất buồn khi thấy bản dịch của mình bị đăng lung tung không thèm hỏi và thậm chí còn không thèm nhắc đến người dịch và nguồn. Xin nhấn mạnh : bản dịch là của người dịch. Dù theo sát giọng văn của tác giả, vẫn có phần nào đó đóng góp của chính mình, chưa kể đến thời gian và công sức.)
* Đây chỉ là bản dịch thô, và trình độ có hạn và vì đôi khi sự vội vàng dẫn đến nhiều sai sót, Rất vui nếu nhận được sự bỏ quá cũng như phê bình từ người đọc.

Bộ truyện Brides of Legend – Những nàng dâu huyền thoại này gồm hai quyển :
Book 1 : Shadows and Lace – Yêu và Hận
Book 2 : Lady of Conquest - Chinh Phục (Quý bà chốn tình trường)

Tuy vậy hai tiểu thuyết này có nội dung độc lập, không liền mạch với nhau.

Về Tác giả Teresa Mederois :

Theo Wikipedia, bà sinh năm 1962, bắt đầu quyển tiểu thuyết đầu tay năm 21 tuổi . Trước khi hoàn toàn theo nghiệp văn chương bà là một y tá. Hiện đang sống ở bang Kentucky – USA cùng chồng. Bà đã viết 23 quyển tiểu thuyết với tám triệu bản in và được dịch ra 17 thứ tiếng, và tất cả đều nằm trong danh sách bestseller của NewYork Times và nhận được nhiều giải thưởng. Quyển Lady of Conquest (1989) được giải thưởng tiểu thuyết lãng mạn hay nhất của năm.

Sẻ sẽ tiến hành dịch tiếp quyển #2 này cho đủ bộ. Các bạn đón đọc nhé.

Cám ơn đã ghé thăm và ủng hộ.

P/s : Trong bản dịch có hai từ Sẻ mạn phép giữ nguyên là “Nay” và “Aye”. Hai từ này của những người vùng cao nguyên của UK và các nước Bắc Âu hiện vẫn đang dùng, không phải tiếng Anh. Khi sử dụng hai từ này trong truyện, có lẽ tác giả muốn nhấn mạnh khía cạnh này của các nhân vật, vì thế Sẻ muốn thể hiện theo ý đó. Khi gặp hai từ này in nghiêng trong bản dịch vui lòng hiểu là NoYes nhé, Sẻ sẽ không chú thích chúng.

Chú các bạn có được những giây phút thoải mái từ câu chuyện tình cổ tích này.

Trân trọng.
Sẻ




Mục Lục


PHẦN I


PHẦN II


PHẦN III


Hết.


Review (dịch từ Amazone) :

Với một lần đổ súc xắc, hành động đáng xấu hổ đã được thực hiện. Nam tước Lindsey Fordyce đã chơi và thua, bây giờ con gái xinh đẹp của ông, Rowena, sẽ phải trả giá. Bị đưa đến một lâu đài hùng vĩ, cô gái ngây thơ sôi nổi ấy ép mình phục vụ một hiệp sĩ tăm tối và kinh khủng bị buộc tội sát nhân… và nhiều thứ nữa.

Hiệp sĩ Gareth xứ Caerleon đẹp trai, ủ ê đang chờ đợi cơ hội phục thù. Nhưng khi hắn mưu tính sử dụng nàng Rowena thật thà để tiêu diệt những bóng ma trong quá khứ đày ải của mình, hắn không bao giờ hình dung được sẽ bị ngã vào trong chiếc bẫy lụa do chính hắn giăng – trở thành nô lệ cho một nỗi khao khát không thể nào dập tắt…


Trích :

… Nàng chạm phải ánh mắt của Gareth ngang qua đại sảnh đông đúc. Một cú sốc nồng ấm và chói loá như ánh chớp nháng lên giữa họ. Sự ấm áp tuôn tràn trong thân thể nàng. Từ ngữ diễn tả sự thay đổi trong hắn tự động dâng lên trong tâm trí nàng.

Sự sở hữu.

Điều đó được viết trong mắt hắn, trên mỗi đường nét thanh nhã mà hắn có. Vì lý do không thể hiểu nổi nào đó, Ngài Gareth của Caerleon đã chọn cách chơi trò chúa tể điền trang đêm nay.

Hắn ngồi phía cuối sảnh, một chân chống vào chiếc ghế chạm trổ khổng lồ mà Rowena chưa từng nhận ra trước đây. Chiếc ghế giống như ngai vua ấy lẽ ra sẽ khiến người ta trông nhỏ bé hơn, nhưng những đường cong đẹp đẽ của nó chỉ làm tôn thêm khía cạnh nguy hiểm đầy nam tính được giữ trong sự kềm chế của Gareth. Hắn mặc tuyền màu đen với những đường thêu bạc. Chúa tể Địa ngục cũng không thể vương giả và ấn tượng hơn Gareth vào khoảnh khắc đó. Khi hắn hất đầu ra hiệu với nàng, nàng lướt đến với hắn như thể nàng là Persephone của hắn, bị trói buộc bởi một sợi dây xích vô hình.

“Cưng của ta,” hắn thì thầm… và Rowena rũ xuống, sợ hãi hắn vì một nguyên do mới. Trái tim đang đập dồn của nàng đã xác nhận rằng nàng sẽ không bao giờ có đủ sức mạnh để kháng cự một nỗ lực chân thành của cám dỗ…