Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Crystal Cove 23


CHƯƠNG 23.



Jason vô cùng giận dữ, hướng trực tiếp đến chính bản thân anh, vì đã đặt những gì anh muốn – là chính bản thân Justine – lên trên lợi ích tốt đẹp nhất của cô. Anh đã cố vạch ra kết quả anh muốn, như thể cuộc đời là trò chơi chết tiệt nào đó mà anh có thể chi phối.
Đó là một sai lầm mà anh sẽ không bao giờ lập lại. Nhưng đã quá trễ để sửa chữa.
Chúa Jesus lòng lành.
Đây là những gì Justine đã sợ sẽ xảy ra với anh. Đây là những gì mẹ cô và Sage cũng như bà ngoại của Priscilla và Bean đều đã phải chịu đựng. Giết chết những gì bạn yêu quý nhất. Chỉ quỷ mới biết bằng cách nào họ có thể sống nổi với điều đó.
Anh nhận ra anh chưa bao giờ thật sự sợ hãi bất kỳ điều gì cho đến bây giờ.
Trải qua hơn mười năm vừa qua, anh đã trở nên quen thuộc với ý tưởng về cái chết của chính anh. Mặc dù anh đã kiên quyết làm nhiều nhất có thể để kéo dài cuộc sống của mình, anh không bao giờ cho phép bản thân hình dung xa xỉ về chính mình trong tương lai, ở độ tuổi già nua. Nhưng đó là tiền định, là bắt buộc, không phải như Justine, cô có một cuộc đời để sống cùng. Anh không muốn chịu trách nhiệm trong việc lấy đi dù chỉ một phút đơn lẻ của cuộc đời ấy khỏi cô.
Chậm rãi, anh tách khỏi thân hình mảnh dẻ của Justine và rời khỏi giường. Anh mặc đồ trong bóng tối lờ mờ, túm lấy điện thoại, và đi ra ngoài hiên. Sau khi đóng cánh cửa kính lại, anh thực hiện một cuộc gọi.
Anh nghe Sage trả lời. “Xin chào?”
“Sage,” Anh nói lặng lẽ. “Tôi là Jason. Bạn của Justine.”
“Thật là một ngạc nhiên thú vị.”
“Tôi sợ là bà sẽ không còn thấy thú vị sau khi tôi nói với bà những gì tôi đã làm. Bà có thể dành cho tôi vài phút không. Chuyện rất quan trọng.”
“Có, dĩ nhiên rồi.”
“Bà có thể để Rosemary cùng nghe không?”
Khi Jason đợi, anh biết anh sẽ phải thú nhận mọi thứ với hai phụ nữ già, bao gồm sự việc anh đã mượn… ăn cắp… Triodecad từ Justine.
Anh xoa trán với những ngón tay như thể để tẩy xoá những ý nghĩ tự căm ghét chính mình. Đó là một giải thích duy lý cho những hành động của anh trong sự riêng tư của chính trí óc anh. Nhưng khi anh phải giải thích hành động của anh với người khác, chúng trở nên khó bào chữa hơn nhiều.
Anh nghe thấy giọng của Rosemary. “Có vấn đề gì với Justine sao?” Bà hỏi mà không mào đầu.
“Vâng, tôi nghĩ cô ấy đang trong tình trạng nguy hiểm bởi vì tôi. Tôi chắc chắn điều đó. Tôi cần cả hai bà giúp tôi sửa chữa điều đó.”

***

Bữa tiệc cocktail được tổ chức tại căn hộ tầng thượng của Hotel hội nghị, trong lúc những cuộc thi đấu và trưng bày được đặt trong những phòng chiêu đãi tiệc đồ sộ dưới sảnh. Bức tường kính từ sàn đến trần để lộ một cảnh quan của dự án tái phát triển bến tàu thuỷ của cảng biển, với những lều vải, công viên, và một lối di dạo ven biển.
Justine cảm thấy thoải mái trong bầu không khí khiêm tốn của bữa tiệc. Đám đông bao gồm các cư dân địa phương San Diego và những người trong ngành công nghiệp Video-game, tất cả đều có vẻ thân thiện và thực tế. Một số mặc trang phục được thiết kế, một số với áo thun và quần khaki. Justine thấy biết ơn việc Zoe cứ khăng khăng đóng gói chiếc váy đen nhỏ  - nó thật hoàn hảo cho một sự kiện giống như thế này.
“Em không nghĩ em có thể chuyện trò với bất kỳ ai,” Cô bảo Jason. “Em đã mong chờ cuộc trò chuyện sẽ xảy ra theo cách quá kỹ thuật, hoặc những người đó sẽ khó gần. Nhưng cho đến lúc này, tất cả bọn họ đều tử tế đến không thể tin được.
“Vẫn thường như thế với những cuộc trò chuyện,” Jason đáp, mỉm cười với gương mặt biến chuyển của cô. “Tất cả bọn anh đều trải qua quá nhiều thời gian đơn độc trước máy tính đến nỗi được rong chơi với người thật có cảm giác giống như được thoát ra khỏi hầm tối vậy.”
Giọng cười cợt của một phụ nữ trẻ thêm vào, “Đó là lý do tại sao tôi thích gọi chiếc máy tính của tôi là anh bạn trai đầu vuông hơn” Người phụ nữ và hai người đàn ông, tất cả đều trong độ tuổi hai mươi, tiến đến gần họ.
“Cô ấy cũng thích anh bạn trai thật theo cách đó,” Một trong số họ nói. Gương mặt anh ta hẹp và láu cá, đôi mắt sáng ngời vẻ hóm hỉnh vui tươi. “Tôi là Ross McCray” – anh ta với tay ra để bắt tay Jason – “và đây là các đồng nghiệp của tôi, Marlie Trevino và Troy Noggs.”
Khi mỗi người lần lượt bắt tay Jason, Marlie, một cô gái tóc vàng, khoẻ mạnh, gò má hồng hào, nói bằng một giọng thì thầm kịch hoá, “Tất cả chúng tôi đều làm việc cho Valiant Interactive.”
Jason nhìn họ với vẻ suy đoán. “Hai chàng trai các anh có một trò chơi được lên kế hoạch tung ra vào tháng tới. Shadow Justice, nếu tôi nhớ không lầm. Tin đồn lan đi rất nhanh mà.”
Bộ ba trông có vẻ rúng động. “Tôi là một hoạ sĩ cho các nhân vật,” Ross nói, “và hai người này là các nhà lập trình.”
“Đây là Justine Hoffman,” Jason nói, quàng một cánh tay quanh vai cô. Một người bạn gần gũi nhất. Cô ấy làm chủ một nhà trọ có phục vụ điểm tâm tại San Juans.”
“Tuyệt quá,” Marlie la lên, lắc tay Justine. “Đây là hội nghị về trò chơi đầu tiên của chị sao? Hãy nghe lời khuyên của tôi… đừng bao giờ đi xuống phòng họp mà còn hoàn toàn tỉnh táo. Và cũng đừng, dù bất kỳ hoàn cảnh nào, ngồi vào trong những chiếc ghế nhồi hạt đậu trong phòng thi đấu.”
Trong vài phút, Jason lắng nghe khi bộ ba mô tả vài vấn đề đồ hoạ đã làm chậm trễ ngày khai trương dự định ban đầu của trò chơi, và những lo lắng của họ trước phản ứng của những người hâm mộ về việc phải tải xuống một miếng vá trong lần đầu tiên trò chơi được chơi. “Tôi sẽ không lo lắng,” Jason nói. “Nếu miếng vá một ngày làm cho trò chơi có được trải nghiệm tốt hơn, họ sẽ nguyền rủa trong năm phút và sau đó họ sẽ quên ngay thôi.” Anh nhìn xuống Justine. “Anh có thể lấy cho em thứ gì đó để uống không?”
“Vang trắng, làm ơn.”
Liếc nhìn người phụ nữ còn lại, Jason hỏi. “Cô muốn uống một chút không, Marlie?”
Cô ấy có vẻ hài lòng và ngạc nhiên trước lời đề nghị. “Cám ơn, Vâng. Tôi muốn thử một trong những thức uống màu xanh mà tôi đã thấy người ta đang mang đi vòng quanh.”
“Tôi sẽ trở lại ngay.”
Marlie gần như đang làm dáng khi Jason đi đến quầy bar. Quay trở lại với Justine cô ta nói, “Ôi, lạy Chúa tôi. Tôi vừa gặp Jason Black và anh ấy đi lấy thức uống cho tôi. Tôi sắp qua mặt toàn bộ các fan hâm mộ nữ rồi.”
“Tôi đã luôn nghe rằng anh ấy là một vị thần trong thân thể của một mô hình đàn ông,” Ross nói, hoàn toàn ngây ra, “nhưng tôi không nhìn thấy điều đó.”
“Đó là bởi vì cậu bị mù bởi vẻ quyến rũ của anh ấy rồi.” Troy nói.
“Cứ làm như anh ấy là một ngôi sao nhạc rock ấy.” Justine nói, bật cười.
“Anh ấy còn hơn như thế ấy chứ.” Troy nói. “Anh ấy là một huyền thoại.” Nhìn thấy phản ứng của cô, cậu ta thêm. “Không, không đùa đâu. Mức độ nhân vật đáng được tôn sùng.”
Justine trao cho cậu ta một ánh mắt hoài nghi. “Tôi nghĩ có nhiều người khác cũng đã làm những việc Jason làm mà.”
Lời nhận xét được tiếp nhận gần như một lời báng bổ, và tất cả ba người họ đang vội vàng soi sáng cho cô. Phải, có hàng ngàn nhà điều hành và phát triển trò chơi tuyệt vời, nhưng Jason đã làm nên một thiên sử thi RPGs – trò chơi nhập vai (Role-Playing Games)– tuyệt hơn bất cứ ai khác trong nghề. Anh đã nâng chúng lên mức độ vượt xa hơn những gì mà người khác đã làm, đồng thời, anh thật sự không có người ngang hàng. Công việc của anh thường được trích dẫn như là một điển hình của những trò video-game mang hình thức nghệ thuật, mời chào thế giới hấp dẫn đến nỗi bất kỳ ai chơi một trò chơi của Inary sẽ không cưỡng nổi bị cuốn vào trong vẻ đẹp chết chóc, đầy tai hoạ của nó.
Mặc dù những trò chơi của Inarry đã kiếm được danh tiếng về mặt ma thuật công nghệ, như là tính hiện thực kỳ tuyệt của hiệu ứng nước,  hoặc chi tiết của gương mặt các nhân vật, pháp thuật thực sự nằm trong cách trò chơi tạo ra những kết nối cảm xúc.
“Inari luôn đặt người ta vào máy vắt,” marlie nói. “Skyrebels khiến cho mọi người khóc như một đứa trẻ vào lúc kết thúc.”
“Tôi không có.” Ross nói.
“Ôi, thôi nào,” Marlie nói. “Khi chàng trai làm tổn thương chí tử một con rồng và anh ta nhận ra đó là vợ anh ta mà không làm cậu khóc ư?”
“Và cô ấy bay đi đến nơi nào đó để chết một mình,” Troy thêm vào. “Cậu không cảm thấy gì sao, Ross? Thật không?”
“Có lẽ tớ có mờ lệ trong một giây.” Ross thú nhận.
“Cậu ấy đã nức nở cho đến khi không còn nước mắt thì có,” Marlie bảo Justine.
Khi Jason quay trở lại với một ly vang cho Justine và một cocktail cho Marlie, Justine bảo anh. “Có lẽ em phải thử một trong những trò chơi của anh. Họ vừa kể với em tác phẩm của anh kỳ diệu như thế nào.”
“Công trạng thuộc về nhóm của anh ở Inari – Họ rất tuyệt với những gì họ làm.”
Một giọng nói mới góp vào cuộc trò chuyện khi một cặp thanh niên trẻ tiến đến gần họ. “Làm sao anh chỉ nói điều đó sau lưng chúng tôi thôi vậy?”
“Tán tụng quá nhiều sẽ mất động lực thúc đẩy,” Jason đáp, giơ tay ra để bắt tay họ. Anh giới thiệu họ như là những nhà thiết kế trò chơi của Inari, những người là một phần của nhóm hội thảo lúc sớm trong ngày. Cười toe toét, họ tiếp tục loan báo với anh rằng cho đến bây giờ, mức độ tán dương đánh mất động lực thúc đẩy không phải là thứ mà họ hoặc bất kỳ ai khác tại Inary từng được trải nghiệm.
Nhận ra rằng một trong những nhà tài trợ khác đang ra hiệu anh đến một cạnh khác của căn phòng, Jason trượt bàn tay anh vào bên dưới khuỷu tay của Justine. “Thị trưởng và đô đốc cảng vừa đến,” Anh nói với giọng thấp. “Em sẽ đi cùng anh đến gặp họ nhé?”
Cô mỉm cười với anh. “Dĩ nhiên rồi.”
Jason nói với nhòm người quanh họ. “Mong các bạn thứ lỗi, Justine và tôi phải đi rồi.”
“Anh sẽ không trải qua toàn bộ buổi tối với chúng tôi sao?” Troy hỏi, trông có vẻ hơi bối rối.
Jason cười toe toét. “Thật tuyệt được gặp các bạn. Chúc may mắn với sự khai trương trong tháng tới nhé.”
Nhưng ngay khi anh bắt đầu xoay bước rời khỏi cùng Justine, Marlie rụt rè hỏi, “Một điều nhanh thôi… Jason… có cách nào tôi có một bức ảnh cùng anh không? Tôi có điện thoại chụp hình được ngay đây rồi, và điều đó chỉ mất một giây thôi.”
Trông Jason có vẻ ân hận. “Rất tiếc, nhưng tôi tránh né việc chụp hình y như chạy khỏi bệnh dịch vậy.”
Marlie che dấu sự thất vọng của cô bằng một nụ cười. “Tôi đã hình dung như thế. Dù vậy, bất kể thế nào tôi cũng hỏi liều thử xem.”
Một trong những nhà thiết kế của Inary nói một cách ranh mãnh. “Chúng tôi có một lý thuyết về nỗi ám ảnh trước ống kính của Jason. Anh ấy bí mật sợ rằng điều đó sẽ lấy mất linh hồn của anh ấy.”
Jason liếc nhìn Justine, một ánh đu đưa thích thú thầm kín trong mắt anh.
“Thêm một điều nữa thôi,” Marlie nói, “Sau tiệc cocktail, một nhóm chúng tôi định tham dự một trong những sự kiện dưới lầu. Cứ thoải mái đi cùng chúng tôi nếu các vị thấy thích nhé.”
“Sự kiện nào?” Justine hỏi.
“Cuộc diễu hành sắc đẹp Miss Klingon.”
“Tôi rất thích xem Star Trek!” Justine la lên, hài lòng bắt được một chủ đề mà cô thật sự biết được điều gì đó về chúng.
“Đó là một cuộc diễu hành tuyệt vời,” Ross nói. “Trong suốt sự phân chia tài năng, người chiến thắng của năm vừa qua đã bị khuấy đảo với một chiếc gậy trừng phạt Klingon. Nhưng thứ thật sự đưa cô ấy lên đỉnh cao là cuộc thi áo đầm dạ tiệc, khi cô ấy doạ toàn thể khán giả bằng chấn thương chẳng mấy ấn tượng.
“Điều đó nghe có vẻ vui,” Justine nói, bật cười. “Cô liếc nhìn Jason, “Chúng ta sẽ đi nhé?”
“Anh thích bị đập bằng cây gậy trừng phạt hơn.”
“Chúng ta có thể đứng ở cuối phòng,” Cô dỗ dành. “Sẽ không ai thấy anh đâu.”
“Anh lo lắng nhiều hơn về những gì anh sẽ thấy,” Jason nói. Nhưng khi anh nhìn Justine, anh mỉm cười thiểu não và thì thầm, “Làm sao anh có thể nói không với em được chứ?”

***

Sau tiệc cocktail, họ lấy thang máy đến phòng tiệc và hội nghị. Những cánh cửa trượt mở để lộ một sự hỗn loạn của không khí lễ hội mà dường như mọi thứ và bất kỳ thứ gì đều được cho phép. Gần như mọi người đều mặc trang phục hoá trang : Romulan, Robot, Storm Trooper*, các chiến binh trong Mortal Kombat* và Assassin’s Creed, ngay cả một bầy chó được phục trang như tập đoàn răng nanh của Starfleet*.
(*Romulan, Robot, Storm Trooper : các nhân vật trong giải ngân hà trong phim Star Trek.
*Starfleet: Một tổ chức trong film Star Treck thuộc liên đoàn vũ trụ chịu trách nhiệm nghiên cứu, thăm dò, quốc phòng, ngoại giao, gìn giữ hoà bình với đầu não đặt trên trái đất, nhưng điều hành bởi các thành viên của các hành tinh trong liên đoàn, trong đó người Trái đất vẫn đóng vai chủ đạo.
*Mortal Kombat : cuộc chiến sinh tử là một series trò chơi điện tử về võ thuật mang tính đối kháng cực cao.
*Assassin’s Creed : một game phiêu lưu mạo hiểm trong thế giới mở mang tính lịch sử-viễn tưởng.)
Giữ bàn tay Justine chắc chắn trong tay anh, Jason kéo cô xuyên qua đám đông. Tiếng ồn xấp xỉ với mức độ decibel của máy bay hạ cánh. Một trong những khu vực chung đặc biệt huyên náo : có vẻ như ai đó trong trang phục Jabba the Hutt bị mắc kẹt trong cửa phòng vệ sinh nam, và những người ngoài cuộc đang cố gắng kéo anh ta ra.
Ai đó đã giải quyết tình thế khó xử đó bằng cách dùi những chiếc lỗ trên trang phục Jabba bằng một thanh kiếm cong. Đám đông được mua vui bằng sự xì hơi đó. Khi trang phục đã co rút lại một cách hiệu quả, các tình nguyện viên hè nhau kéo anh ta ra khỏi lớp cao su và vải. Tất cả bọn họ đều hò reo khi anh ta rốt cuộc cũng thoát ra được. “Chúng ta hãy cùng ôm nào,” Một trong những người giải cứu la lên với những người khác. “Chúng ta có thể ôm chứ?”
Cười khúc khích trước những hành vi tai quái, Justine ngước nhìn Jason. “Thứ này vui thật.”
“Thật là điên quá chừng.”
“Vâng. Em cảm thấy gần như bình thường trước sự tương phản này.”
Jason quấn đôi tay anh quanh cô, ôm cô với vẻ bảo vệ trong đám đông chen lấn. Điều đó có cảm giác như thể họ là một ốc đảo nhỏ bé, bình yên giữa một vùng biển náo động. “Em biết không,” Anh bảo cô, “có những thứ đáng khao khát nhiều hơn được trở thành người bình thường.”
“Như là gì?”
Cúi đầu, anh thì thầm sát bên tai cô. “Trở thành chính em.”
“Điều đó quá dễ.”
Anh bật cười lặng lẽ và bổ sung thêm, “Trở thành chính xác đúng như em là ai và yêu thích điều đó.”
“Điều đó quá khó.” Cô vươn tay lên và cong bàn tay tỳ sát vào bên cạnh gương mặt gầy gầy của anh, vào rìa quai hàm mạnh mẽ của anh. Một làn sóng thương yêu tràn qua cô, và trong khoảnh khắc đó, tất cả những gì cô muốn là ở một mình với anh. “Này,” Cô nói êm ái, “Anh sẽ nói sao nếu chúng ta bỏ qua cuộc diễu hành sắc đẹp và trở về Del?”
“Em có chắc không? Phòng khiêu vũ ở ngay bên kia thôi.”
“Em chắc chắn. Chân em đã bắt đầu đau rồi. Và ở đây quá ồn ào. Bên cạnh đó… Nếu anh đã xem một cuộc khiêu vũ trình diễn Klingon thì anh đã thấy tất cả họ rồi.”

***

Justine thức giấc sáng hôm sau, căng tràn kiểu thoả mãn chỉ có thể đến từ hai ngày tuyệt vời với thức ăn, sex, và giấc ngủ.
Thật không may, Jason không chia sẻ tâm trạng ấy của cô. Anh lo lắng, nghiền ngẫm điều gì đó mà dường như anh không có ý định thảo luận.
Đêm cuối cùng tại giường, cô nhận ra anh đang nằm thao thức bên cạnh cô, cho dù anh hoàn toàn bất động.
“Một ly rượu dỗ giấc ngủ có giúp được gì không?” Cô hỏi trong bóng tối. “Em chắc chắn có một ít vodka trong quầy bar nhỏ.”
“Không, anh ổn mà.”
“Nếu anh muốn đọc sách hoặc xem tivi – bất cứ thứ gì anh thường làm trong những đêm khó ngủ - điều đó cũng ổn với em.”
Jason đã từ chối.
Sau vài phút im lặng căng thẳng, Justine nói, “Em có thể cảm thấy anh đang lo lắng. Anh có thể cho em một dấu hiệu nào đó không? Nếu có bất kỳ điều gì em đã nói hoặc làm…”
“Không, không có điều gì giống như thế hết.” Anh xoay người để đối mặt với cô, bàn tay anh đặt trên đường cong của hông cô. “Một vấn đề liên quan đến công việc. Quá mang tính kỹ thuật để có thể giải thích. Anh có thể đối phó với nó được mà.”
Cô di chuyển sát vào anh hơn, nâng gối cô lên. “Anh có cần một sự xao lãng không?”
“Có lẽ.” Hơi thở của anh tăng nhanh khi anh cảm thấy suối tóc mát lạnh của cô trải dài trên da anh. “Có ý tưởng nào không?”
“Chỉ một thôi.” Cô đè ngửa anh ra và di chuyển lên trên anh, vơ vẩn dọc theo thân thể anh. Anh nằm bên dưới cô, mọi bắp cơ căng lên. Miệng cô chạm vào anh tại nhiều nơi như thể cô đang tô điểm anh bằng những nụ hôn. Đôi tay anh tìm kiếm tóc cô, chơi đùa dịu dàng.
Cô cưỡi lên anh và hạ thấp bản thân xuống một cách thận trọng, rên rỉ với sự lấp đầy khoan khoái, lên, xuống chậm rãi. Anh bắt nhịp cùng cô cho đến khi họ chuyển động trong sự nhấp nhô dao động giống như loài sinh vật thay hình đổi dạng nào đó, một cơn sóng xúc cảm nâng họ lên trên những đợt sóng mới. Đó là tất cả những gì có ý nghĩa, sự tuôn tràn của cuồng nhiệt vào trong cuồng nhiệt, của tình yêu quyện lấy tình yêu.

***

“Bất chấp những nỗ lực tốt nhất của em,” Justine nói vào sáng hôm sau khi họ uống café trong bếp. “Anh vẫn bất an.”
Jason cau có nhìn xuống điện thoại của anh, những ngón tay anh nhanh nhẹn gõ trên màn hình cảm ứng. “Điện thoại của anh tự động chuyển ngày và giờ theo vùng. Anh đã cố cài đặt lại chế độ thủ công, nhưng sự điều chỉnh chỉ kéo dài trong vài giây. Anh định đặt nó vào trong lò vi sóng và nướng chín nó cho rồi.”
Justine với tay lấy chiếc ví xách tay trên quầy bếp và kéo điện thoại của cô ra. Nhìn vào màn hình, cô nói với vẻ sửng sốt. “Theo điện thoại của em, chúng ta đang ở Bắc Kinh và đó là tám giờ tối. Điều gì đang diễn ra vậy? Đồng hồ trong phòng ngủ và bây giờ là thứ này. Em tự hỏi liệu…”
“Trùng hợp thôi.” Jason nói một cách cộc cằn. “Đồng hồ trong phòng ngủ chết máy bởi vì hết năng lượng.”
“Còn những chiếc điện thoại di động thì sao?”
“Chắc là chúng đã tiếp nhận sự cập nhật phần mềm đã làm đảo lộn sự kết nối dữ liệu.” Jason trượt điện thoại trở lại túi anh. “Hành lý của em đã được thu xếp chưa? Chúng ta phải đi trong vài phút nữa.”
“Anh muốn tống khứ em đấy à?” Justine hỏi nhẹ nhàng, thả điện thoại của cô vào trong ví xách tay.
“Không, anh muốn em đến sân bay với nhiều thời gian để kiểm tra an ninh thôi.”
Một nhân viên mang hành lý đến để chuyển những chiếc túi của họ đến chiếc xe thuê đậu phía trước khách sạn. Trong lúc anh ta và Jason trải qua cuộc trò chuyện xã giao việc-lưu-trú-của-anh-thế-nào, Justine nhìn qua căn nhà nghỉ để chắc chắn rằng cô không bỏ sót thứ gì lại. Cô nhặt chiếc cặp chứa Triodecad lên và đi theo Jason ra bên ngoài.
“Anh có nghĩ rằng chúng ta sẽ có lúc trở lại nơi này không?” Cô hỏi đầy bâng khuâng, lấy một cái nhìn cuối vào bờ biển Coronado.
“Nếu em muốn.” Jason lấy chiếc cặp khỏi tay cô và giữ lấy tay cô khi họ đi bộ trở lại khách sạn. “Nhưng anh nghĩ rằng em không muốn đi du lịch.”
“Em có thể linh động. Nếu anh muốn ghé thăm đảo, em sẽ đền đáp bằng cách đến San Francisco hoặc bất kỳ nơi nào khác anh muốn. Hai người chúng ta cần chút nỗ lực cho một mối quan hệ tầm xa.” Cô ngừng lại. “Đó là những gì điều này có, đúng không?... Một mối quan hệ thực sự?”
“Nó có thể là điều gì khác được sao?”
“Chà, nó có thể là một trong những mối quan hệ mơ hồ trông có vẻ và có cảm giác giống như thật, ngoại trừ anh không bao giờ chắc chắn liệu anh có thể giữ một chiếc bàn chải đánh răng tại nơi ở của anh ấy hay không. Và anh không bao giờ nói ra từ ‘mối quan hệ’, anh chỉ thích nó như là ‘thứ mà chúng ta đang làm’. Và anh không thể nói về việc trở nên độc nhất, cho dù anh thầm muốn điều đó.”
“Không có gì mơ hồ về mối quan hệ này hết,” Anh nói. “’Yes’ với bàn chải đánh răng, ‘No’ với việc nhìn ngắm người khác.”
Bàn tay cô siết chặt tay anh. Có những lúc anh có thể quá thẳng thắn. Nhưng vẫn còn quá nhiều thứ về anh đầy bí ẩn, cảnh giác, phức tạp.
“Em thức dậy sáng nay và nghĩ đến vài thứ các chàng trai Valiant Interactive nói đêm qua,” Cô nói, “Họ nói với em về kết cục của một trong những trò chơi của anh, khi một người đàn ông làm tổn thương một con rồng và sau đó phát hiện ra đó chính là vợ của anh ta, và con rồng đã bay đi để chết một mình.”
“Phải.”
“Điều đó quá buồn. Tại sao cô ấy phải chết vào lúc cuối như thế?”
“Cô ấy không phải chết. Có một mức độ bí mật trong trò chơi. Vài người chơi đã lâm phải cảnh đó, và những người khác nghe được những lời đòn thổi nhưng không biết cách truy cập chúng. Nếu em có thể xoay sở để đạt được mức độ đó, người đàn ông có một cơ hội khác để tìm kiếm vợ anh ta và cứu cô ấy.”
“Bí mật để truy cập được mức độ ấy là gì?”
“Trong suốt thời gian để chơi trò chơi, có hàng ngàn lựa chọn về cách nhân vật của em sống, chiến đấu, làm việc, hy sinh vì người khác. Em đối mặt với những cơ hội lựa chọn ra con đường dễ dàng, hoặc giữ vững các nguyên tắc của em. Vào lúc cuối cùng, nếu phần lớn những lựa chọn của em là những lựa chọn có đạo đức, mức độ cuối cùng sẽ tự bẻ khoá cho em.”
“Vậy nhân vật của anh phải hoàn hảo trong suốt trò chơi sao?”
“Anh ta không phải hoàn hảo. Chỉ đủ tốt là được. Anh ta phải học được từ những sai lầm và đặt lợi ích của người khác trên lợi ích của chính mình.”
“Nhưng tại sao lại có mực độ bí mật? Tại sao không nói với mọi người đặt điều đó lên trên hết, và cho họ một sự khuyến khích để đi theo một lựa chọn đúng.”
Anh cười nhẹ. “Bởi vì anh thích cái ý tưởng rằng đôi khi trong cuộc sống - hoặc trong tưởng tượng – em có được tưởng thưởng về việc làm điều hay lẽ phải.”

Crystal Cove 22


CHƯƠNG 22.



Vì không ai trong họ có khuynh hướng rời khỏi giường, Jason huỷ sự đặt trước bữa tối. Anh ngừng lại để nhìn chằm chằm vào những đường nét đáng ao ước của thân thể Justine. Cô nằm sấp duỗi dài, tấm trải giường phủ trên bờ hông mảnh mai của cô. “Làn da em thật đẹp. Giống những cánh hoa violet trắng.” Anh lướt đầu ngón tay dọc theo xương sống cô, kinh ngạc trước vẻ xanh xao hoàn hảo của lưng cô. Cô đỏ bừng một cách dễ dàng, sắc màu của cơn sốt nấn ná kéo dài. Anh tìm thấy những vệt màu đào phơn phớt hồng trên vai cô, và một vệt khác trên cạnh bầu ngực. “Sau khi anh làm tình với em,” Anh nói, “những vệt hồng nho nhỏ ngọt ngào này xuất hiện mọi nơi, đặc biệt trên…”
“Đừng làm em ngượng mà,” Cô phản đối, vùi mặt vào trong gối.
Jason khom người hôn lên mỗi vệt hồng mà anh có thể tìm thấy, và tiếp tục mơn trớn cô bằng đôi tay sở hữu của anh. “Làm tình…” Anh trầm tư thành lời. “Anh chưa bao giờ gọi chúng như thế trước đây. Quá lạc hậu. Nhưng với em, những từ ngữ khác nghe không có vẻ thích hợp.”
Giọng cô bị bóp nghẹt trong chiều sâu của chiếc gối. “Tin em đi, chẳng có chút lạc hậu nào trong cách anh làm điều đó hết.”
Jason cười, nhấn những nụ hôn cách quãng dọc theo xương sống cô. “Em có đói không?”
Đầu cô nhấc lên. “Sắp chết đói luôn rồi.”
“Chúng ta có thể gọi một trong những đầu bếp chuyên nghiệp của khách sạn nấu thứ gì đó tại đây, trong căn nhà nghỉ này.”
“Thật ư?” Justine cân nhắc điều đó. “Nhưng em phải mặc quần áo vào.”
“Không, đừng bận tâm. Chúng ta có phục vụ phòng.” Anh rời khỏi giường, tìm kiếm quyển thực đơn bọc bìa da trong phòng ăn tối, và mang nó lại cho Justine. “Gọi thứ gì đó từ mỗi cột,” Anh nói. “Anh đã bỏ lỡ bữa trưa.”
“Em cũng vậy.” Cô nhìn qua quyển thực đơn với vẻ thích thú rõ ràng. “Anh muốn em đặt món cho anh sao?”
“Nếu em không phiền.”
Anh nằm duỗi dài bên cạnh cô, hài lòng quan sát gương mặt biểu cảm của cô khi cô đọc. Anh yêu cách cô bày tỏ cảm giác của cô ra bên ngoài giống như một tấm thẻ ghi giá mà cô quên gỡ bỏ. Nhưng cho dù như thế, các động cơ của cô không luôn rõ ràng với anh.
Bàn tay anh vuốt ve cánh tay trên của cô. “Justine.”
“Mmmm-hmmm?”
“Tại sao chúng ta vừa có sex thế?”
“Anh thích làm thứ gì đó khác hơn sao?”
“Không,” Anh nồng nhiệt nói, “Nhưng nó đến sớm hơn anh mong đợi. Anh định trao cho em tất cả thời gian và không gian mà em cần. Anh sẽ không nói một lời phàn nàn nếu em yêu cầu anh ngủ trên sofa.”
“Em nhận ra thời gian quá quan trọng không nên lãng phí.” Dịu dàng cô lần đầu ngón tay theo những nét của mũi và miệng anh. “Cho dù mối quan hệ giữa anh và em thật điên rồ và phiền phức và bị đoạ đày về cơ bản… không gì trong những điều đó quan trọng. Vì dù sao thì em cũng đã yêu anh mất rồi.”
Jason cầm lấy tay cô, áp những ngón tay lên môi môi anh, và giữ chúng ở đó.
“Em đã luôn tin tình yêu không thể có thật nếu nó xảy đến quá nhanh,” Cô nói với anh một cách thảm não. “Đó là những gì khiến cho toàn bộ những điều này rối tung đến thế. Anh không thể chỉ gặp gỡ một người và biết rằng anh ấy chính là người đó… Anh phải trải qua thời gian bên nhau, hỏi han nhiều câu hỏi, quan sát anh ấy trong những tình huống khác nhau chứ.”
Jason nói xuyên qua tấm chắn của những ngón tay cô. “Chúng ta đã làm điều đó rồi.”
“Trong hai ngày.”
“Điều đó không đủ lâu sao?”
“Không, sa vào tình yêu nên là một tiến trình. Không giống như một tia sét… Có một thuật ngữ tiếng Pháp về điều đó… coup de gì đó… coup de gras?”
“Coup de foudre,” Jason nói. “Tiếng sét ái tình. Yêu từ cái nhìn đầu tiên. Coup de grâce là khi em mang cái chết phóng vào ai đó. Thứ mà với chúng ta…”
“Đừng đùa cợt về điều đó,” Cô cảnh báo, bịt chặt miệng anh. Khi Jason rơi vào im lặng, cô buông tay. “Anh không định phát âm nó như ‘coup de gras’ sao?” Cô hỏi. “Tại Pháp, anh bỏ đi âm cuối cùng mà.”
“Phải, nhưng từ đúng là ‘grâce’. ‘Coup de gras’ có nghĩa là ‘tai hoạ do chất béo’ Chẳng hạn như là chết bởi thịt bacon xông khói.”
Dạ dày cô sôi lên, và cô toét miệng cười ngượng ngùng. “Em đang định gọi món coup de bacon,” Cô nói, và quay sự chú ý của cô trở về quyển thực đơn.
Trong đôi phút, cô quay số nhân viên phục vụ và đặt vài thứ ngoài thực đơn, bao gồm một chai rượu vang. Khi cô cân nhắc đặt món tráng miệng, người nhân viên gợi ý mang đến những thành phần cho món s’more, để nướng trên hố lửa riêng.
(*s’more là một món ngọt gồm chocolate thanh và kẹo dẻo nướng lên rồi kẹp với bánh quy bằng lúa mạch.)
Cô bịt một tay trên điện thoại và hỏi Jason, “Anh có thích s’more không?”
Anh nhìn cô với vẻ nghiêm trọng. “Thật tổn thương cảm giác của anh khi em còn phải hỏi.”
Cười toe toét, Justine nói với người nhân viên phục vụ. “Đồng ý món s’more.”
Sau khi Justine đặt chiếc điện thoại trở lại giá, cô bảo Jason. “Em hy vọng anh giỏi trong việc nướng kẹo dẻo…”
“Anh có giỏi.”
“…vì em luôn làm cháy chúng.”
“Anh biết.”
Justine nhăn mũi với anh. “Bằng cách nào?”
“Bởi vì việc nướng kẹo dẻo cần phải kiên nhẫn.”
“Anh đang ngụ ý là em thiếu kiên nhẫn ư?”
Anh bước những ngón tay dọc theo vùng đùi phủ khăn trải giường của cô. “Anh đang định tuyên bố điều đó như một sự việc hiển nhiên.” Anh nói, và cô cười toe toét.
Bữa tối được mang đến vào lúc họ rời khỏi giường và tắm vòi sen. Justine mặc vào một chiếc áo choàng của khách sạn và ở lại trong phòng ngủ trong lúc Jason, đã mặc đầy đủ quần áo, cho phép nhân viên phục vụ phòng vào trong căn nhà nghỉ. Họ sắp đặt một yến tiệc với những chiếc dĩa đã được chuẩn bị đầy trang nhã, mở chai rượu vang, và kín đáo rời khỏi.
“Trông chúng thế nào?” Justine hỏi, mạo hiểm ra khỏi phòng ngủ.
“Cực kỳ.” Jason nói, ánh mắt anh níu lấy hình ảnh của cô trong chiếc áo choàng tắm của khách sạn.
Cô mỉm cười với anh. “Ý em là bữa tối kìa.”
“Bữa tối cũng vậy.” Anh rót rượu và kéo ghế cho Justine ngồi vào bàn. Họ bắt đầu với những lát cà chua chín muồi rưới dầu ô-liu xanh mướt và điểm những hạt muối trắng bông, sau đó là món salad với những lá thì là loăn xoăn được sắp cùng những lát trái vả. Món đầu tiên của Justine là osso-buco*, một món thịt om béo ngậy thơm mùi tuỷ xương. Dành cho Jason cô đã đặt món bánh tạc rau với phô mai ricotta phủ những hạt thông trên bề mặt và những lát cá bơn Meyer xông khói. Đó là món ăn thực sự tuyệt, hương thơm của nó siêu phàm đến mức bạn sẽ nhớ chúng sau đó và sẽ hối tiếc nếu bạn không ăn hết mọi miếng. Họ thưởng thức bữa ăn, con đói đã nén lại tất cả ngoại trừ những cuộc trò chuyện cần thiết nhất cho đến khi  họ đã thoả mãn.
(*Osso buco : một món đặc sản của Milan-Ý bằng thịt đùi bê cưa ngang thành từng khoanh với cả xương ống lẫn thịt dày chừng 3cm, om với rượu vang, rau củ và vài loại có mùi thơm như quế, lá nguyệt quế, cần tây, đặc biệt là loại bột gia vị gremolata làm từ vỏ chanh, cam, tỏi và cần tây)
Khi họ ra bên ngoài nhà để ngồi bên hố lửa, ánh lửa màu cam nhảy nhót xua đi bóng tối và làm ấm không gian một cách dễ chịu. Jason nướng một loạt kẹo dẻo đều đặn, mỗi miếng kẹo đều vàng ươm hoàn hảo, lớp da đường nướng vàng nứt ra để lộ lớp ruột màu trắng thơm lừng. Khi Justine quá no để có thể ăn thêm một miếng nữa, cô đến bên Jason, lấy que nướng khỏi anh, và đặt sang bên cạnh. “Không thêm nữa.” Cô nói, ngồi vào lòng anh. “Em đã ăn quá nhiều kẹo dẻo đến nỗi em cảm thấy giống như một món s’more khổng lồ luôn rồi.”
“Để anh nếm thử xem nào.” Cắn giả vờ vào ngón tay cái của cô, Jason đưa nó vào trong miệng anh và liếm đi lớp dính ngọt ngào đó. “Tuyệt vời. Anh chỉ cần sắp lên trên em bằng chocolate nữa thôi.”
Dựa lưng vào anh, Justine rùng mình khoan khoái với sự tương phản của lửa và đêm lạnh, âm thanh của những ngọn sóng Thái Bình dương lạnh giá vỗ về bờ cát. Đôi tay đàn ông mạnh mẽ quàng quanh cô, nhịp tim dội vào lưng cô.
Cả hai cùng lặng yên, thư giãn sâu khi sự ấm áp tích luỹ giữa họ. Cô nhận ra đó là niềm vui, được đánh bóng bằng nhận thức buồn vui lẫn lộn với tính phù du của nó. “Em không biết hạnh phúc lại đến trong những hương vị này,” Cô nói lơ đãng, đầu cô ngả trên vai anh.
“Kẹo dẻo và chocolate ư?”
“Và anh. Hương vị ưa thích của em.” Cô xoay mặt cho đến khi môi cô chải nhẹ trên tai anh. “Người nào đó thật sự có được điều này trong suốt cuộc đời sao?” Cô thì thầm.
Jason im lặng một thoáng. “Không nhiều.” Cuối cùng anh nói, và cô không phàn nàn cho dù cánh tay anh có hơi quá chặt một chút.

***

“Anh không muốn đi ngắm cảnh sao?” Justine hỏi sáng trễ hôm đó, trong hậu quả của phiên làm tình nhàn nhã bắt đầu với việc Jason hôn lên mọi inch của cơ thể cô.
Anh nằm duỗi dài phía chân giường để chơi đùa với những ngón chân của cô. “Anh đang ngắm em đấy thôi.”
“Em đoán là mẹ anh không bao giờ bảo anh phải nhìn bằng mắt thay vì bằng tay nhỉ.” Một trong đôi bàn chân nhạy cảm của cô giật nảy lên khi anh nhấn một nụ hôn và chỗ cong. “Không được cù! Em tuyên bố bàn chân em nằm ngoài giới hạn.”
Jason bắt lấy mắt cá chân cô trong bàn tay anh, giữ cô bất động. “Em không thể. Anh vừa khám phá ra một thần vật tiềm ẩn.”
“Anh đã có đủ các thần vật rồi. Anh không cần một cái mới nữa.”
“Nhưng hãy nhìn đôi bàn chân này xem,” anh ve vuốt bề mặt láng bóng của móng chân cái được sơn màu kem điểm tím và trang trí bằng miếng dán nơ bướm màu hồng bé xíu. Anh cúi đầu, và Justine ré lên khi cô cảm thấy lưỡi anh liếm vào khoảng giữa những ngón chân cô.
“Ngừng lại,” Cô phản đối, giật mạnh bàn chân bị bắt giữ một cách vô dụng. “Em không chịu đâu và… sự suy đồi liên quan đến bàn chân của anh…”
“Podophilia.” Một cái liếm ẩm ướt khác khiến cô quằn quại và cưới khúc khích.
“G-gì cơ?”
“Từ để chỉ tình yêu với bàn chân.”
“Anh chơi quá nhiều Scrabble* rồi.” Cô nói nghiêm khắc.
“Anh bị mất ngủ mà.” Anh nhắc cô.
(*Scrabble : Trò chơi ô chữ có thể chơi nhiều người. Từng chữ cái tương ứng với số điểm riêng từ 1-10 điểm. Người chơi đầu tiên xếp từ theo hàng ngang hoặc dọc đi qua ô trung tâm của bàn (được đánh dấu sao). Những người chơi tiếp theo lần lượt xếp các từ mới theo hàng (cột) nhưng phải tiếp giáp với từ cũ, sao cho tất cả các từ trên hàng hoặc cột đều có nghĩa (theo quy tắc của ô chữ).
Xếp được mỗi từ, người chơi sẽ được cộng điểm bằng tổng số các chữ cái cấu tạo nên từ đó, với các điểm đặc biệt sau:
    Nếu xếp được một chữ cái vào ô double letter score thì chữ cái đó được nhân đôi điểm (triple letter score - nhân ba).
    Nếu xếp được một chữ cái vào ô double word score thì sau khi tính điểm của từ mới xếp, sẽ nhân đôi số điểm của cả từ đó (triple word score - nhân ba).
Nếu một người dùng hết toàn bộ bảy chữ cái trong một hàng (đạt được bingo) thì người đó được thưởng 50 điểm.
Người vừa ghép xong từ sẽ bốc thêm số miếng ghép cho đủ 7 miếng.
Người thắng cuộc trong từng ván được phân định theo số điểm ghi được sau khi các miếng ghép chữ cái đã được dùng hết.)

Họ đi bộ dọc theo bãi biển, đôi chân họ chìm trong lớp cát mịn như bột phấn em bé. Càng gần mép nước, địa thế bằng phẳng ấy càng ẩm ướt và lạnh buốt. Con sóng rút nhanh, làm mắc cạn một chùm sao biển màu cát đầy gai. Nhận ra vòng tròn trắng bóng của một đồng dollar cát, Justine nhặt nó lên và phủi đi lớp cặn để xem xét hình thể ngôi sao của lỗ khuyết.
Jason ngừng lại cách vài yard để nhìn ra ngoài vịnh Glorietta. Những con tàu hải quân, du thuyền, và những tàu buôn di chuyển chậm rãi gần vòng cung của cây cầu bằng thép không rỉ dài hai dặm nối San Diego và Coronado. Tiến lại gần anh từ phía sau, Justine trượt cánh tay quanh vòng eo rắn chắc của anh và mở bàn tay để khoe với anh thứ cô tìm thấy.
“Có kế hoạch gì cho phần còn lại của ngày không?” Cô hỏi, áp sát vào lưng áo của anh.
Cầm lấy đồng dollar cát, Jason quay lại đối mặt với cô. Đôi mắt anh ẩn sau cặp kính mát, nhưng miệng anh duy trì một đường cong thư giãn. “Kế hoạch là làm bất cứ thứ gì em muốn.”
“Chúng ta hãy kiếm ít bánh mì sandwich tại một trong những cửa hàng cạnh lối đi lát ván đó, và trở về căn nhà bờ biển để ngủ một chút. Rồi sau đó em sẽ cần chút thời gian để chuẩn bị cho bữa tiệc cocktail tối nay.”
Miệng anh căng thành một dấu nối. “Anh cần huỷ cuộc hẹn đó.”
“Theo bảng kế hoạch của Priscilla trao cho em, anh được ghi trên thiệp mời như một nhà tài trợ. Và điều đó dành cho hội cứu trợ bệnh ung thư. Vì thế không cách nào anh có thể huỷ được.”
“Anh đang cân nhắc đến việc giả mạo một trận ốm.”
“Nói với họ là anh mắc chứng sưng phồng cục bộ rất khốc liệt,” Justine gợi ý một cách ngây thơ. “Nói với họ rằng cách điều trị duy nhất là đi thẳng đến giường. Em sẽ làm chứng cho anh.” Cười khúc khích trước vẻ mặt của anh, cô chạy vụt đi như trẻ con dọc theo bờ biển, buộc anh phải chạy theo.
Sau đó họ trở về ngôi nhà nghỉ và xối đi những hạt cát lấm tấm khỏi chân, Justine ngay lập tức lao bổ vào giường. Jason mất vài phút gởi tin nhắn và e-mail cho các đối tác kinh doanh của anh, và cài đặt đồng hồ để đánh thức họ dậy sau một giờ.
Anh đứng bất động khi nhìn thấy những con số điện tử trên đồng hồ đang loé sáng.
12:00
12:00
12:00
Trong khoảnh khắc đó anh không thể thở nổi.
Điều đó xảy ra suốt ấy mà, Jason tự nhủ. Hết năng lượng đột ngột, hoặc ai đó đã nhấn sai nút, một cô hầu phòng khách sạn đã quên cài đặt lại đồng hồ. Không có gì phải lo lắng hết.
Nhưng toàn thân anh lạnh ngắt, trái tim anh bắt đầu đập như vũ bão. Anh đi đến tủ ly chén, nơi anh để chiếc đồng hồ Thuỵ Sĩ kiểu quân đội. Kim giây đã bị đông cứng. Chiếc đồng hồ ngừng hoạt động lúc 2:15.
“Về giường đi nào,” Giọng lơ mơ của Justine vang lên từ chống gối. Jason khá ngạc nhiên là anh có thể nghe thấy cô qua những ý tưởng hỗn loạn của anh.
Bỏ rơi chiếc áo choàng tắm, Jason trượt vào bên cạnh cô và cuốn cô vào đôi cánh tay anh. Cô mềm mại điều chỉnh áp sát vào anh. “Anh có cài báo thức không?” Cô hỏi.
“Không.” Bàn tay anh lướt nhẹ nhàng qua dòng sông tóc óng ả của cô. “Đồng hồ không hoạt động. Đừng lo… Anh sẽ không ngủ lâu đâu.”
Anh sẽ không ngủ chút nào.
“Điều đó thật kỳ lạ,” Justine lầm bầm. “Em có kể với anh về những chiếc đồng hồ trong quán trọ chưa nhỉ?” Cô ngáp lần nữa và vùi sâu hơn nữa vào anh.
Bàn tay Jason ngừng lại giữa lừng chừng của một cái vuốt ve. “Gì cơ?” Anh hỏi êm ái.
Cô im lặng, ngủ lơ mơ.
“Bé con, đừng ngủ vội. Điều gì về những chiếc đồng hồ thế?”
Cô chuyển động và tạo ra một âm thanh phản đối.
Jason đấu tranh để giữ giọng anh được dịu dàng. “Chỉ cần nói với anh về những chiếc đồng hồ trong quán trọ thôi.”
“Đâu có gì to tát đâu.” Dụi mắt, Justine nói, “Đôi ngày trước khi em đi, tất cả các đồng hồ trong phòng dành cho khách đều ngừng hoạt động. Thật kỳ lạ bởi vì chiếc đồng hồ treo tường trong ngôi nhà gỗ của em cũng ngừng chạy, mà nó đâu có cắm điện, nó chạy bằng pin.”
“Em cho rằng vì sao điều đó xảy ra?”
“Em chẳng có chút ý tưởng nào hết. Em sẽ ngủ ngay bây giờ đây.” Cô ngáp lớn. Trong đôi phút cơ thể cô chùng xuống và thư giãn, và cô thở sâu.
Cô nói điều đó xảy ra đã hai ngày rồi. Jason không nhận ra điều gì kiểu như thế, cho đến bây giờ.
Chiếc đồng hồ của anh đã đứng máy lúc hai giờ mười lăm phút… Đó là lúc anh gặp Justine trong sảnh vào chiều hôm qua, khi cô đến để nhận phòng.
Điều gì xảy ra nếu những chiếc đồng hồ ngừng hoạt động không phải vì sự hiện diện của anh, mà là Justine? Một ý tưởng kinh khủng ùa đến với anh : Có thể nào khi lời nguyền trường thọ được tung ra, ảnh hưởng của tai ương phù thuỷ bằng cách nào đó đã chuyển sang Justine không?
Một came giác kinh hoàng cuốn quanh anh trong một tấm mền ớn lạnh.
Bản năng nguyên thuỷ nhất của một người đàn ông – một bản năng mà sự thúc ép không ít hơn nhu cầu lương thực hoặc sex – là giữ người phụ nữ của hắn được an toàn. Khỏi bất kỳ ai và bất kỳ thứ gì. Nỗi hoảng sợ thiêu đốt anh khi nhận ra rằng anh không chỉ thất bại trong việc bảo vệ Justine… Anh đã khởi động cho cái chết của cô.