Thứ Tư, 9 tháng 12, 2015

Shadows 10.

Chương 10.





Gareth lảo đảo vượt qua cánh cửa căn phòng mà hắn đã trú ngụ từ khi hắn là một đứa trẻ, rồi bước lùi lại. Hắn dò dẫm tìm tay nắm. Đầu hắn va nhẹ vào khung cửa khi hắn hụp đầu đi xuyên qua. Rên rỉ, hắn đá cánh cửa đóng lại rồi đứng cúi đầu giống như một con bò đực sẵn sàng tấn công. Lượng rượu mà hắn đã uống để làm nhụt đi cơn giận chẳng khác gì nước lã. Con thịnh nộ của hắn bị khuấy tung lên một lần nữa với quang cảnh trước mặt.

Rowena không đang bước qua bước lại trước lò sưởi với đôi tay vò xé vào nhau. Nàng cũng không co ro tại cửa sổ, vầng trán tối đi vì đau khổ. Thay vì thế, nàng đang ngủ ngon lành, đóng tổ chính giữa chiếc giường mênh mông giống như một thiên thần trong một đám mây bằng lông thú. Mái tóc vàng óng xổ tung trên gối của hắn. Vầng trán láng dịu và êm đềm, không bị quấy rầy dù chỉ dấu vết của một giấc mơ cáu kỉnh. Tính táo tợn cực kỳ ấy kéo ra được một tiếng gầm gừ sâu trong cổ họng của Gareth.

Bằng một tay, hắn túm lấy cạnh của những tấm da thú bên dưới nàng và giật mạnh. Rowen đột ngột bị lăn tròn trên sàn nhà.

“Ha!” Gareth giơ cao tấm da như một lá cờ chiến thắng.

Rowena ngồi dậy, chớp mắt và xoa xoa khuỷu tay. Cảnh tượng cứ như thể Gareth vừa chế ngự được địch thủ đáng gờm nhất của hắn vậy. Hắn đứng với đôi chân hơi tách ra, trang phục hoàn hảo thường lệ giờ nhàu nhĩ và lốm đốm bẩn. Mái tóc hắn dựng lên trong những nùi hoang dã, không được chải bằng những ngón tay hay lược. Mùi của nguy hiểm toả quanh hắn cùng với mùi rượu.

“Giường của ta,” Hắn gắt gỏng qua hàm răng trần.

Hắn kéo áo khoác và áo chẽn qua đầu trước khi ném tấm da thú trở lại giường. Không buồn cởi bít tất, hắn quăng bản thân theo sau chúng. Chiếc giường rung chuyển dưới sức nặng của hắn.

Rowena ngồi với đôi mắt mở lớn trong yên lặng một lúc, cân nhắc về sự biến mất đúng lúc của hắn. Nàng nhún vai và cuộn tròn trên sàn đá mà không có tấm da thú nào để làm đệm hoặc đắp cho mình. Run rẩy, nàng lăn qua trở lại. Nàng chưa từng nhận ra những viên đá lát có thể sở hữu nhiều cạnh sắc đến thế. Một chỗ lồi rắn chắc thúc vào xương cụt của nàng. Bất chấp sự thiếu thoải mái, sự điềm tĩnh tai ác thôi thúc nàng.

“Ngài không có quyền.” Nàng nói nhỏ.

Nàng hầu như không nhận ra mình đã nói thành lời cho đến khi gương mặt hoài nghi của Gareth ló ra bên cạnh giường. “Em nói sao?”

Nàng đón ánh mắt hắn với vẻ bình thản hoàn hảo. “Tôi nói ngài không có quyền. Chạm vào tôi theo cách đó trước mặt Papa của tôi.”

“Không có quyền? Không có quyền hử?” Gareth trèo ra khỏi giường bằng đầu gối. Rowena trườn ra xa, nhưng bàn tay hắn đã túm lấy lớp len của áo nàng. Chân nàng rời khỏi sàn nhà khi hắn nhấc nàng lên và dộng sầm nàng vào lớp bọc nệm bằng lông vũ. “Ta không có quyền ư? Để ta cho nàng biết vài thứ về quyền của ta, thưa tiểu thư Rowena Fordyce ngọt ngào.”

Đôi mắt hắn dí sát mắt nàng. Chỉ có đôi khuỷu tay của hắn đặt hai bên cạnh đầu nàng giữ cho sức nặng của hắn không nghiến nát nàng.

“Ta đã thắng được em trong một trò may rủi đáng tôn trọng. Đồ khốn cha em đã đặt cược em giống như bất kỳ gã đàn ông đứng đắn nào sẽ làm với một con bò hoặc một mảnh đất. Em thuộc về ta. Ta có quyền làm bất kỳ điều gì ta muốn với em, và ta có được cái quyền đó từ ngày đầu tiên ta để mắt đến em kìa. Nếu ta muốn kéo em xuống khỏi cái cầu thang trời đánh đó và mở chân em ra ngay dưới chân Papa quý báu của em thì đó là quyền của ta. Không người đàn ông nào trong sảnh sẽ dám lên án ta về điều đó.”

Niềm kiêu hãnh nhức nhối đã khiến Rowena khinh suất. “Họ lên án ngài về những thứ khác, đúng không?”

Mắt của Gareth hẹp lại thành mắt của một người xa lạ. Rowena cố quay mặt đi, nhưng hắn đã giữ chặt cằm nàng trong một tay. “Cẩn thận lưỡi em đấy, cô gái. Ta đã nốc đủ rượu đêm nay để cưỡng hiếp năm cô trinh nữ trước bình minh mà không chút dằn vặt lương tâm.”

“Nếu ngài đã nốc nhiều rượu đến thế, chắc chắn là ngài sẽ không thể.” Nàng bật lại.

“Thử xem.”

Hắn hạ thấp thân hình chiến binh rắn rỏi với một chuyển động cố tình, và Rowena cảm nhận được một sự rắn chắc không quen thuộc sượt qua bụng nàng. Đôi mắt nàng mở rộng. Làm như thế thật độc ác, nhưng Gareth không bao giờ bước vào một trận đánh mà không phô bày vũ khí của mình. Da nàng co lại trước sự mơn trớn thô bỉ ấy. Lớp len và vải lanh ở giữa họ đột ngột chẳng khác gì một mảnh giấy.

Rowena cắn môi và chớp mắt xua đi những giọt lệ. “Ngài định thực hiện với tôi điều ngài muốn Papa tôi đã tin sao?”

Những giọt lệ của nàng làm tỉnh rượu nhanh như một gáo nước lạnh. Gareth vùi mặt vào tóc nàng để dấu đi hiệu quả của chúng trên hắn. “Ta biết em. Ta cũng biết trước đây em là ai. Mọi thứ êm ái và ngọt ngào gây chết người như mật ong bị tẩm độc. Nếu cha em biết được ta đã phải kềm chế những gì…” Bờ môi nóng bỏng của hắn chải nhẹ trên thái dương nàng.

“Đừng chế diễu tôi.” Nàng nghẹn ngào. “Thứ duy nhất ngài sử dụng là tôi. Ngài đã mời Papa tôi đến đây để ngài có thể sỉ nhục cả hai chúng tôi trong trò chơi nho nhỏ của ngài. Ngài đã kéo gia đình tôi đến đây trong sự chết chóc của mùa đông, nửa chết đói và bị đông cứng, biết rằng họ có thể bị bẫy bởi cơn bão tuyết vào bất kỳ lúc nào.”

“Tại sao em bênh vực cho Papa của em?” Hắn thì thầm trong tóc nàng.

“Tại sao ngài muốn ông ấy?”

Gareth không đáp. Miệng hắn lướt qua những sợi tóc mai trên thái dương nàng và lần xuống khoé môi nàng.

“Ngài có để cho gia đình tôi trú trong gian phòng bên cạnh không?” Nàng tuyệt vọng ngừng hắn lại trước khi nàng nếm thấy mùi rượu trên lưỡi hắn. “Nghe lời nài xin và tiếng la thét của tôi sẽ tốt hơn sao? Nay, Gareth, nếu ngài định biến tôi thành một con điếm, ngài sẽ phải làm điều đó trong yên lặng, vì tôi thề sẽ không buột ra một lời thì thầm nào ra khỏi môi.”

Hắn bắt lấy đôi tay nàng và giữ chúng hai bên cạnh đầu nàng. “Nếu em nghĩ ta không thể làm cho em phải thét lên thì em sai rồi.” Đôi mắt hắn nói cho nàng biết điều đó sẽ không đau đớn như hắn đã đe doạ.

Rowena mới hít được một nửa hơi thở khi môi hắn hạ xuống trên môi nàng. Nàng gồng mình chống lại nụ hôn của hắn, chuẩn bị thấy bản thân bị trừng phạt và đau đớn. Nhưng nàng đã không chuẩn bị cho bản thân về sự dịu dàng trong cuộc tấn công của hắn. Khi miệng hắn gặp miệng nàng, sự dữ dội rời khỏi thân thể hắn với một cái rùng mình vỡ vụn, bị thay thế bởi sự dịu dàng làm nguôi cơn giận hiệu nghiệm như nó có thể. Lưỡi hắn nhấm nháp bờ môi nàng, rồi lùa sâu vào bên trong, nhàn nhã khám phá sự ngọt ngào đó. Khi những ngón tay của hắn đan vào tay nàng, Rowena níu lấy chúng, bám chặt vào một thứ có thực sẽ giữ nàng khỏi chết đuối trong một biển lông thú và cảm xúc.

Hắn hạ thấp thân thể áp vào nàng, đùi sát đùi, bụng ấp bụng, giữ thăng bằng trọng lượng một cách hoàn hảo để khỏi đè nghiến nàng. Mái đầu tăm tối của hắn trượt xuống phía dưới, đẩy áo của nàng ra cho đến khi miệng hắn lướt nhẹ trên đỉnh ngực trong một sự mơn trớn không giống chút nào với cú chộp thô bỉ của hắn trong đại sảnh. Nụ hồng của nàng run lên và săn lại bên dưới lưỡi hắn. Nàng rên rỉ nhẹ khi khoái cảm và sự xấu hổ dậy lên bên trong nàng.

Âm thanh trầm trầm ấy đã làm Gareth ngẩng đầu lên. Đôi mắt của Rowena nhắm nghiền. Hắn thả đôi tay nàng và khum lấy cằm nàng, dỗ nàng mở chúng ra. Ngay cả một đám mây nước mắt cũng không làm lu mờ đi được sự rực rỡ của chúng. Niềm tin vào những thứ nàng đã chào đón nụ hôn của hắn trong đại sảnh vẫn thắp sáng bên trong mắt nàng, bị ngược đãi và bầm dập nhưng không đầu hàng. Hắn đã nhìn thấy biểu hiện đó trong đôi mắt xanh đang lóng lánh những giọt lệ một lần trước đây. Niềm tin của nàng là một kẻ thù kinh khủng. Nó vượt lên trên sự bần cùng và phản bội với một phẩm cách mà hắn vừa vặn có thể hiểu được. Giờ đây nó sẽ chinh phục được hắn. Nếu hắn là người thỉnh cầu, hắn hẳn sẽ nài xin Rowena mở lòng và cho phép hắn làm dịu đi nỗi cay đắng của hắn trong sự ấm áp chữa lành vết thương của nàng.

Nàng hít vào êm ái.

Hắn lăn người khỏi nàng mà không nói một lời và ngồi dậy tại cạnh giường.

Sự lạnh lẽo đáng sợ châm chích Rowena nơi thân thể hắn đã ở. Nàng ghì chặt tấm áo đến tận cổ và ngồi dậy, cắn bờ môi đã mềm đi và sưng phồng.

Đầu ngón tay nàng chạm vào một trong những vết sẹo đã rắn lại trên lưng hắn. “Gareth, làm ơn…”

Hắn rụt lại như thể cái chạm của nàng thiêu cháy hắn, như thể sự nài xin của nàng nhiều hơn những gì hắn có thể chịu đựng. “Đi đi, được không? Để ta yên.”

Nếu Gareth có thể đoán được Rowena định nài xin điều gì, lời đáp của hắn hẳn đã rất khác. Nàng mở miệng định nài xin chút lòng tử tế, một dấu vết về nụ cười của hắn, sự chú ý nhã nhặn mà hắn đã vẫy trước nàng giống như vẫy một cục đường trước một đứa trẻ đang đói khát. Nàng ao ước trả bất kỳ giá nào để hắn ngừng việc quay lưng lại với nàng. Với từ ngữ của hắn, bàn tay nàng rời khỏi hắn như một bông hoa héo rũ.

Sự yên lặng tiếp theo sau, rồi một cái đập nhẹ của chân nàng vang lên sàn đá. Cánh cửa cọt kẹt mở ra.

Gareth đã không quay lại để nhận ra sự vươn thẳng của xương sống, niềm kiêu hãnh bị tổn thương trong giọng nàng. “Có lẽ tôi không có khả năng để đánh vần được tên của chính mình, nhưng tôi không quá ngu ngốc để bị đui mù trước sự thật. Chỉ có một người đàn ông duy nhất trong toàn Anh Quốc mà ngài căm ghét đến thế mà thôi. Người hiệp sĩ mà ngài đã bắt gặp ở cùng với Elaine quý báu của ngài.”

Gareth muốn quay lại để hét sự thật vào nàng. Muốn băng ngang qua phòng và lắc nàng cho đến khi nàng mở mắt và nhìn thấy cha nàng với những gì ông ta đã đã làm. Thay vì thế, hắn nhìn chằm chằm vào lưng bàn tay của mình.

“Bất kể cảm giác của ngài về Papa thế nào, ngài đã đối xử với tôi không gì ngoài sự tử tế kể từ khi mang tôi đến Caerleon. Tại sao ngài muốn ông ấy tin vào điều ngược lại thì tôi không biết. Tôi không thể hiểu thấu tôi đã làm gì để khiến ngài ghét tôi đến thế.” Cánh cửa đóng lại với một tiếng thịch kết thúc.

“Ta không ghét em,” Gareth nói với căn phòng trống rỗng. Những từ ngữ tiếp theo chỉ là một tiếng thì thầm trong tâm trí hắn khi hắn vùi mái đầu nhức nhối vào trong đôi lòng bàn tay.





Rowena đi lang thang qua những hành lang bất tận, điếc đặc với mọi thứ trừ tiếng xì xèo của những bó đuốc đang bập bùng. Những tiếng ngáy và tiếng rên rỉ trôi dạt từ phía sau những cánh cửa đóng đã giữ lại nhịp điệu phi thực trong những giờ khắc sớm mai tăm tối nhất, giống như tiếng vọng từ một quá khứ xa xôi. Những hành lang mờ ảo càng lúc càng kéo dài hơn.

“Đức Mẹ Chúa Trời,” Nàng nguyền rủa khi Marlys nhú ra từ một ô cửa tối tăm. Lời nguyền rủa từ môi Rowena khiến Marlys ngừng lại giữa đường. “Để dành những cái trừng mắt khó chịu ấy đi, Marlys. Có bao giờ sượt qua tâm trí cô rằng, tôi phát ngán đến chết với chuyện cô cứ lén lút bám theo tôi hệt như gã thần chết đáng ghét không vậy hả? Tôi chán ngấy điều đó rồi.”

Marlys bước đến trước mặt nàng, nhưng Rowena xô qua cô ta một cách dễ dàng. “Để tôi yên.” Nàng vô thức lặp lại lời của Gareth.

“Đợi đã.” Marlys giữ cánh tay nàng. “Có vài người cô cần phải gặp.”

Rowena liếc qua vai Marlys vào chỗ một cánh cửa khép hờ. Nàng giựt khỏi cú túm của Marlys. “Một trò giễu cợt bị bẻ cong khác của cô à? Cô định dấu Blaine ở bên trong đó để cưỡng hiếp tôi chăng? Hoặc có lẽ bóng ma của quý bà Elaine đang co rúm trên giường với một thanh gươm đâm vào ngực?”

Bên dưới những dải tóc sẫm, Marlys tái nhợt. “Rowena, làm ơn mà.”

Lời nài xin không phù hợp với Marlys. Rowena trượt bàn tay vào dưới mái tóc của Marlys và vén nó ra sau. Marlys chùn lại. Rowena không thấy chút dấu hiệu cười cợt hoặc chế diễu nào trên gương mặt cô. Kinh ngạc trước sự độc ác của chính mình, nàng thả mái tóc ấy xuống, rồi gật đầu cộc lốc. Marlys túm lấy cánh tay nàng và kéo nàng về phía trước.

Mũi của Rowena nhăn lại với mùi tử đinh hương cũ. Sự bao phủ màu xanh của ánh sáng ban ngày đã rời khỏi phòng ngủ của Elaine. Trong chỗ của nó là những bóng tối đu đưa ném ra từ những ngọn nến làm từ mỡ bị kẻ sọc bởi những lát cắt cong cong trong mờ. Rowena căng mắt nhìn. Cánh cửa đóng sầm lại. Cánh cửa tủ cọt kẹt mở ra, và bờ môi nóng, ẩm ướt đặt trên gò má nàng. Trong một thoáng, nàng đã tin một lần nữa rằng Marlys đã phản bội nàng. Nhưng ngay cả Blaine với sự thô lỗ nhất của gã cũng không thể so sánh với sự thiếu tế nhị của nụ hôn này.

Bàn tay nàng cong lại thành một nắm đấm và dộng sầm vào cái đầu đã tấn công gò má nàng.

“Aaaargh!” Irwin lảo đảo lùi lại, giữ chặt tai. “Trời đất ơi, Rowena, không cần phải làm anh điếc đặc đâu, em biết đấy. Anh đã hy vọng em từ bỏ được những cách thức hung bạo bằng thái độ dịu dàng hơn rồi cơ.”

“Cảnh tượng trong đại sảnh nên cảnh báo anh khác đi mới phải,” Giọng nói của một chàng trai đang cười rì rầm vang lên. “Nếu chị ấy tạt rượu vào mặt của De Crecy*, tôi rùng mình khi nghĩ đến những gì chị ấy sẽ làm với anh.”

Rowena liếc nhanh quanh phòng. Sắc lộng lẫy nhợt nhạt mà nàng đang tìm kiếm trượt vào trong tầm nhìn. Freddie Nhỏ đang trên đường đến với vòng tay nàng.

“Nào nào,” Cậu nói, ngượng ngùng vỗ nhẹ vào lưng nàng. “Không cần đến nước mắt đâu. Chúng ta sẽ làm mọi thứ tốt hơn mà.”

Nước mắt của Rowena ướt sũng vai cậu. Nàng biết thời điểm mà mọi thứ có thể được chữa trị bằng tính lạc quan đã trôi qua từ lâu rồi. Irwin định đánh cắp một cái vỗ nhẹ nhưng giật phát bàn tay lại khi nàng quay người để trừng đôi mắt đẫm lệ vào anh ta. Freddie Lớn lê chân tiến đến, những lớp mạng nhện máng qua mái đầu hụp xuống của anh.

Rowena ngồi trên mép tấm khăn phủ giường đượm mùi mốc, dấu đi đường khâu cuối cùng trong mảnh ống tay áo rách của Freddie Lớn. Marlys đứng dựa người vào cửa với đôi cánh tay khoanh lại.

“Màn trình diễn tận tuỵ đầm ấm này cảm động đấy,” Cô nàng lè nhè, “Nhưng tôi phải nhắc nhở cô rằng sự vội vàng là rất cần thiết. Trạng thái sững sờ của Gareth rất chóng phai và tâm trạng của anh ấy rất kinh khủng khi anh ấy thức dậy.”

Rowena thật khó kềm chế để không hình dung tâm trạng của Gareth trở nên kinh khủng nhiều hơn những khoảnh khắc vừa qua. Irwin khuỵu một gối dưới chân nàng. Cậu ấy đã cao hơn kể từ khi nàng gặp lần cuối. Hàng ria mép đã bắt đầu lún phún bên trên vành môi.

Cậu cười rạng rỡ với nàng. “Bọn anh đến để giải thoát cho em.”

“Ý anh là Papa đã ân hận về vụ cá cược của ông ấy ư? Ông ấy đến để đưa em về nhà sao?”

Irwin tằng hắng. Freddie Lớn trừng mắt với bàn chân anh như thể anh thấy chúng thật chướng tai gai mắt.

Freddie Nhỏ bước tới, quá yêu thương nàng để nói dối. “Papa bị mắc kẹt bên dưới một chiếc bàn trong đại sảnh, ngáy vang trời. Ông ấy không dự phần trong kế hoạch của chúng ta.”

“Nhưng chắc rằng nếu em nói với ông ấy…” Rowena bắt đầu.

“Bọn em đã nói,” Freddie Nhỏ nói thẳng thừng.

“Chị hiểu.”  Rowena cố rụt tay lại, nhưng Irwin giữ chặt lại với một sức mạnh khiến nàng kinh ngạc.

Đôi mắt cậu ghim chặt gương mặt nàng. “Anh không chắc em thế nào. Anh vẫn là người hứa hôn của em, Rowena. Chúng ta đã được hứa hôn từ khi chúng ta còn là những đứa trẻ. Anh sẽ gắn kết keo sơn với lời thề ấy. Anh không quan tâm đồ khốn xấu xa kia đã làm gì với em. Anh quyết tâm không chú ý đến bất kỳ sự vẩn đục nào, bất kỳ vi phạm về sự trinh bạch nào mà em mang vào chiếc giường cưới của chúng ta.”

Tiếng ho của Marlys vang lên giống với tiếng cười thét lên nhiều hơn. Trong khoảnh khắc đó Rowena gần như thấy căm ghét cô ấy. Nàng chống lại thôi thúc đặt chân nàng lên ngực của Irwin. Ánh mắt nàng sa xuống. Anh ấy đang khuỵu gối giữa trung tâm của vết nhơ sẫm màu trải dài từ giường đến những viên đá lát – vết tích cuối cùng của cuộc sống đã nhiểu xuống trong một đêm cách đây rất lâu.

“Thật tử tế làm sao,” Nàng nói mơ hồ.

Nàng đứng lên, trượt khỏi sự nắm giữ của cậu ấy giống như một hồn ma, và lướt qua Freddie Lớn. Theo bản năng nhiều hơn thị lực, bàn tay nàng tìm thấy những nếp xếp nhung nặng nề che phủ cửa sổ. Nàng kéo chúng ra và trượt vào trong chỗ ẩn núp của chúng. Đôi tay nàng dò dẫm tìm những ô cửa chớp. Luồng gió tươi mát tràn qua nàng và tràn vào trong phòng ngủ, lùa các màn trướng vào sự nhảy nhót kích động. Trước khi giọng nói trầm và có sức lan toả ấy vang lên nàng đã biết chúng thuộc về ai.

“Anh ấy thề thốt những lời yêu thương ngọt ngào với cô sao? Lời thì thầm hôn nhân à? Giao kết sự thành tâm của anh ấy chăng?”

Bức tranh đó cách xa sự thật về mối quan hệ của họ đến nỗi nàng nhắm mắt lại.

Giọng nói tiếp tục. “Anh ấy sẽ sử dụng cô nếu cô ở lại. Những đêm mùa đông dài và lạnh lẽo. Ngay cả đến một thầy tu cũng sẽ cực kỳ khó khăn để kháng cự một cô gái thuận tiện như cô. Anh ấy thậm chí có thể tử tế với cô. Khi anh ấy chán cô rồi, anh ấy sẽ gởi cô đi với vài món nữ trang rẻ tiền, một cây trâm của gia tộc, một nụ hôn kiểu anh cả.”

Lời chỉ trích kịch liệt của Marlys tắt lịm trong một tiếng rít. Giọng cô dịu đi. “Tôi che dấu gương mặt của tôi bởi vì tôi không muốn trở thành vật sở hữu của đàn ông. Mỗi lần cha tôi nhìn vào tôi, ông không thấy gì nhiều hơn một liên minh tương lai với cha của Blaine. Dù trở thành con điếm hay một người vợ trong nước Anh vui vẻ cổ hủ này, phụ nữ vẫn là tài sản của đàn ông mà thôi – một thứ trò chơi của hắn ta. Đó là những gì cô mong muốn cho cuộc đời cô sao, tiểu thư Quý Hoá?”

Rowena mở mắt. Mọi đường nét của mảnh sân bên dưới được nhìn thấy với sự rõ ràng đầy đau đớn. Bên dưới những nhánh trơ trụi của một cây sồi, bốn con ngựa đang nhay những hàm răng của chúng. Tất cả những gì nàng ao ước là, ngày hôm qua, sợi dây liên kết mong manh giữa nàng và Gareth đã không bị cắt vụn bằng thù hận.

Ánh mắt của Marlys rơi xuống bụng của Rowena. “Sẽ ra sao nếu anh ấy mang đến cho cô một đứa bé? Gareth không ưa trẻ con đâu. Anh ấy khinh miệt đứa trẻ của Elaine.”

Khoảnh sân mờ đi. Rowena mang một dải tóc của nàng lên môi. Nàng cố giữ giọng mình nhẹ nhàng, từ chối để lộ tầm quan trọng của câu hỏi đã lẩn khuất sau trí óc nàng trong nhiều tuần. “Đứa trẻ đã ra sao sau khi Elaine chết?”

Marlys nhẹ nhàng kéo sợi tóc khỏi môi Rowena. “Không ai biết. Đứa trẻ đã biến mất vào đêm Elaine bị giết chết. Có người nói Gareth đã bóp cổ cô bé và vùi vào trong vườn cây.”

Móng tay của Rowena bấm sâu vào đá. Con ngựa cái màu nâu hạt dẻ trong sân hất đầu, khua leng keng êm ái. Rowena túm lấy tay Marlys. “Cô sẽ giúp chúng tôi sao?”

Marlys gật đầu.

“Papa…” Rowena bắt đầu.

“Tôi sẽ giải thoát ông ta khỏi Caerleon trước khi Gareth có thể giết ông ta. Ông ta không xứng đáng nhiều hơn thế đâu.”

“Còn cô thì sao?”

Hàm răng trắng loé sáng trong một nụ cười rộng mở của loài thú ăn thịt. “Gareth không thể giết tôi. Anh ấy yêu tôi mà.”

Freddie Nhỏ đang đứng bên ngoài bức màn. Rowena biết cậu bé đã nghe thấy từng từ. Cậu giơ một cánh tay cho nàng. “Chúng ta sẽ về nhà nhé?”

“Nhà.” Rowena lập lại. “Về Revelwood.”



“Tránh xa đường chính.” Marlys ra lệnh. “Ở yên tại Revelwood trong ít nhất một tuần. Bánh mì sẽ kéo dài được nếu như các người tiết kiệm. Chỉ ăn khi đói.” Điều này kiếm được cho cô ấy một cái liếc ngờ vực từ Irwin.

“Chúng tôi phải đánh cắp những con ngựa sao?” Rowena nói từ phía sau con ngựa cái màu hạt dẻ.

“Cô muốn bỏ chạy với Folio à?” Marlys uốn cong chân mày. “Hay muốn bị săn đuổi bởi những con chó săn sói của Gareth? Phần lớn bọn chúng được huấn luyện kỹ năng giết chóc, cô biết đấy.” Rowena không biết và ước chi nàng đã không hỏi. “Bất luận thế nào,” Marlys thêm vào với một nụ cười mỉa, “tôi không bao giờ cho phép các người đánh cắp ngựa của chúng tôi. Những con ngựa này thuộc về Blaine. Cho dù anh ta có bắt được các người, một cái chớp chớp của đôi mi đó chắc chắn sẽ cứu được các người khỏi giá treo cổ.”

Cô ấy kéo giật nàng xuống bằng gáy chiếc váy len. Đôi mắt cô lo lắng quét qua vùng chân trời. Giữa những nhánh cây trơ trụi, bầu trời tối đen đang tan thành màu xám. “Lưu ý kỹ những lời của tôi. Đừng để anh ấy tìm thấy cô. Gareth rất ghét chuyện bị mất đi bất kỳ thứ gì thuộc về anh ấy.”

Rowena thẳng người trên yên ngựa. “Làm nhụt đòn đánh, đúng không? Nói với ngài ấy tôi không còn thuộc về ngài ấy nữa rồi.”

Marlys gật đầu với một nụ cười phê chuẩn. Rowena chụp lấy dây cương bằng cả hai tay khi Marlys quất vào mông con ngựa cái với một tiếng la khàn khàn. Con ngựa lao đi. Những con ngựa khác theo sau, sải những cặp chân dài của chúng vào nước kiệu khoẻ khoắn đến với tự do. Không khí ẩm ướt, giá lạnh điền đầy buồng phổi của Rowena nhưng thất bại trong việc hất đi sức nặng ngột ngạt trong ngực nàng, khi nàng để lại phía sau hình bóng của Caerleon và chủ nhân của nó mãi mãi.



~*~
Hết phần I.

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

Shadows 9.

Chương 9.







Ở nơi nào đó trong trái tim băng giá của mình, mùa đông đã tìm thấy đôi chút lòng khoan dung và gởi đến một sự ân xá. Bên dưới lớp tuyết đang tan chảy, mặt đất chờ đợi, thầm lặng và yên ngủ. Những cành cây tăm tối đứng trần trụi và chơ vơ trong bầu trời xám xịt. Mùa đông bị tách khỏi tuyết là một sinh vật xấu xí, đơn điệu nhưng có thể chịu đựng được. Vài người khách tại Caerleon đã lịch thiệp rời đi, bao gồm cả người phụ nữ đã tuyên bố toà lâu đài bị nguyền rủa. Những người khác làm theo gương ngoan cố của Blaine và tiếp tục ở lại, lấp đầy ngày của họ với những trò cá cược trên bàn cờ vua và cờ đam; và hút cạn sự cung cấp hào phóng bia rượu của Gareth trong những đêm dài.

Ngày đầu tiên khi đấu trường không còn là một biển bùn lầy, Rowena và Marlys được thấy đang thi đấu thương vào cọc. Marlys tung người lên lưng con ngựa khoang của cô và dộng chiếc khiên sứt sẹo vào trụ chống.

Cây thương của cô lướt qua tấm khiên gỗ, gởi cho cọc đấu một sự xoay tròn. Rowena nhảy tưng tưng vỗ tay, khi Marlys hướng con ngựa vòng qua cọc trước khi nó có thể ngả ra sau và tống vào cô. Từ một chỗ ngồi trên cổng, Blaine vỗ tay hoan nghênh một cách khô khan, dù đôi mắt hắn không đặt trên Marlys, mà đặt trên Rowena.

Mái tóc vàng óng của Rowena đổ tràn trên nền đen tuyền của bộ trang phục từng là của Marlys sau khi Gareth đã mặc qua một thời gian dài. Chiếc áo chẽn dung đưa đến quá gối nàng. Những miếng vá lỗ chỗ lấp ló qua những dải tóc rối. Nàng lẽ ra nên trông có vẻ lố bịch, nhưng dáng hình mảnh mai của nàng đã trao cho bộ trang phục một vẻ duyên dáng vụng về, giống như một gã hề vương giả, vui nhộn và đáng yêu cùng một lúc. Mỗi lần nàng nhảy nhót lên xuống, Blaine thoáng thấy một ánh trắng sữa của một đầu gối trong chiếc tất bị rách. Gã buộc phải chuyển động và bắt chéo đôi chân lại.

Rowena túm được chiếc bờm ngựa bù xù trước khi Marlys có thể kết thúc việc xuống ngựa và kéo bản thân ra khỏi lưng ngựa.

“Tự chỉnh đốn bản thân đi, tiểu thư Quý Giá.” Marlys tặng cho mông Rowena một cú đẩy nồng nhiệt, rồi kéo giật chiếc áo chẽn của nàng xuống. “Để ý đến bộ trang phục hãi hùng này một chút đi chứ. Lưỡi của Blaine đang thè lè ra xuống tận cọc rào rồi kia kìa.”

Từ ngữ của cô đủ lớn để vang qua đấu trường. Blaine đợi cho đến khi Rowena đối mặt với cọc đấu trước khi trao cho Marlys một nụ cười thân thiện và một cử chỉ thiếu thân thiện. Marlys dộng sầm cây thương vào trong lòng bàn tay của Rowena. Rowena hạ thấp đầu xuống, cau mày tập trung. Đôi chân mang ủng của nàng ấn sâu vào sườn của con ngựa cái. Con ngựa lao tới trước. Tấm khiên bay thẳng đến nàng như thể nàng đang đứng yên và cọc đấu đang di chuyển. Cây thương của nàng đánh vào tâm điểm được sơn đỏ ở chính giữa tấm khiên với một tiếng thịch đáng ghen tỵ.

Nàng giơ cao cây thương trong một lời chào mừng chiến thắng và chạy nước kiệu quanh cọc đấu. Nàng đã ở cách khoảng trống của chiếc cọc đấu đang chạy loạn xạ một bước chân ngựa khi nhìn thấy một bóng hình tối tăm phía sau Blaine. Đầu gối nàng siết mạnh, khiến con ngựa đột ngột dừng lại. Cọc đấu đâm sầm vào lưng nàng, gần như đánh bật nàng ra khỏi chỗ.

Blaine nhảy khỏi hàng rào, nhưng Gareth mới là người đến bên nàng trước tiên. Bàn tay hắn nhẹ nhàng khum giữ cổ nàng, cảm nhận những chỗ sưng bên dưới tóc nàng. Nàng cố hít vào một hơi thở nhưng không thể; phổi nàng bỗng cạn kiệt và trống rỗng. Nàng mụ mẫm nhìn vào trong đôi mắt của Gareth, không thể nói năng hoặc nhúc nhích. Hai cặp mắt khác tham gia cùng hắn.

“Đánh văng hơi thở khỏi cô ấy thôi mà,” Marlys loan báo từ nơi nào đó phía trên. “Vẫn chưa cần đến nghi thức cuối cùng đâu. Nếu linh mục đến Caerleon mới phải làm thế. Đồ khốn đồi bại ấy đã làm điều đó với tôi nhiều lần rồi.”

Rowena phải mất một lúc mơ hồ để nhận ra Marlys đang nói đến cái cọc đấu, không phải vị linh mục. Marlys đã dộng vào tấm khiên một cú đánh dữ dội để trả thù.

Đôi mắt của Blaine bừng cháy một màu nâu phẫn nộ bên cạnh mắt của Gareth. “Đó là lỗi của cậu, khi để cho con nhóc ấy tự tiêu khiển với cô gái này.”

“Sẽ an toàn cho cô ấy khi tự tiêu khiển với Marlys hơn với cậu.” Gareth trả miếng.

Hắn giữ cánh tay của Rowena và nâng nàng đứng lên. Vào lúc đó nàng đã thu thập đủ hơi thở để nói được và đủ bẽ bàng để ước chi nàng ngừng thở luôn cho rồi.

“Tôi ổn.” Nàng hổn hển. Đầu nàng nhức nhối và miệng nàng có vị giống như máu cũ, nhưng nàng sẽ không thú nhận điều đó với thế giới. Nàng giật ra khỏi sự nắm giữ của Gareth và tự phủi cho mình bằng những chuyển động giật cục.

Gareth cau mày. Blaine dấu đi nụ cười phía sau bàn tay. “Ta đến để thông báo với mọi người rằng ta đã lên kế hoạch cho một yến tiệc vào ngày mai,” Gareth nói một cách cộc cằn.

Blaine khịt mũi. “Cậu đã lên kế hoạch một bữa tiệc á?”

Aye, bạn hào hiệp à. Vì chắc chắn các vị khách trứ danh vẫn chẳng tỏ chút dấu hiệu nào về việc sẽ rời khỏi lâu đài của tớ, tớ quyết định mời một vài cư dân đã được giáo hoá của chính tớ. Tớ rất mong được nhìn thấy từng người các vị trong đại sảnh đêm mai.”

Ánh mắt sắc bén của Gareth kết thúc cú quét của nó trên Rowena. Trong một khoảnh khắc, nàng đã nghĩ hắn sẽ nói gì đó, những hắn không. Nàng vuốt đôi ụ vai đang run rẩy của con ngựa để dấu đi sự đỏ ửng của mình. Gareth xoay gót mà không nói thêm một từ nào và sải bước ra khỏi đấu trường. Rowena dẫn con ngựa cái vào chuồng, thì thầm những từ êm ái vào trong bờm của nó.

Marlys nheo mắt nhìn bầu trời không chút nắng. “Hai người đó trườn ra khỏi giường sớm hơn bất kỳ ai khác tại Caerleon. Làm thế nào mà họ thức dậy được với những tâm trạng cáu bẳn như thế và những quầng thâm trên đôi mắt nhỉ?”

Blaine gầm gừ khẽ. Marlys hụp đầu né tránh cú đánh của gã với một tiếng cười gần như khúc khích.

Khi một tiếng gõ vang lên trên cánh cửa phòng nàng tối hôm đó, Rowena buông rơi bím tóc mà nàng đang thắt. Hình ảnh một bàn tay trên cạnh khác của ô cửa làm run rẩy hơi thở của nàng. Những khớp ngón tay mạnh mẽ, với những vết sẹo nhợt nhạt và bị che phủ bằng những cọng lông sẫm màu. Tiếng gõ vang lên lần nữa.

“Vào đi.” Nàng nói.

Nàng đứng lên khi sự hiện diện tăm tối của Gareth lấp đầy ngưỡng cửa. Đôi mắt họ gặp nhau, và gò má của Rowena tràn ngập sự nóng bừng mà nàng khinh miệt. Có một vẻ khác lạ trong ánh mắt của hắn đêm nay. Sự xa cách lạnh lẽo đã biến mất, được thay thế bởi thứ gì đó ước định, gần như ăn tươi nuốt sống. Nụ cười của hắn không làm an lòng nàng chút nào.

Hắn nâng một vật có màu vàng lấp lánh trong một tay. “Ta mang cho em một món đồ trang trí cho chiếc váy của em.”

Rowena bị mê hoặc trước ánh mắt sáng rực sẫm màu ấy khi hắn lướt đến phía sau nàng. Sự phấn khích kỳ lạ của hắn gần như có thể sờ được. Mi mắt hắn phủ bóng khi đôi cánh tay hắn di chuyển quanh eo nàng mà không chạm vào nàng. Nàng nín thở trước cảnh tượng những viên ngọc lục bảo và thạch anh tím lấp lánh từ chiếc đai lưng bằng vàng tinh xảo. Khi hắn chuẩn bị hạ thấp nó xuống hông nàng, nàng bắt lấy cổ tay hắn.

“Tôi không cần món đồ trang sức lộng lẫy như thế, thưa ngài kính mến. Tôi không có món nào của chính tôi và cũng không muốn mang đồ của người khác.”

Gareth ngừng lại. Bờ môi hắn chải nhẹ trên gáy nàng trong hành vi vô thức ngang bằng với cảm xúc đã thúc đẩy nó. Rowena rùng mình.

“Đai lưng này không thuộc về ai khác ngoài em.” Lờ đi sự phản đối của nàng, hắn hạ thấp sức nặng lóng lánh ấy trên hông nàng. Những ngón tay khéo léo của hắn chải nhẹ trên eo nàng khi hắn cài móc gài. Rowena tự hỏi không biết liệu có phải hắn đang nói dối hay là không.

Đôi tay ấm áp của hắn túm lấy vai nàng, xoay nàng lại đối diện với hắn. Nàng nhìn chằm chằm vào những bóng tối trên gương mặt hắn, tìm kiếm sức nóng bứt rứt trong đôi hàm siết chặt, trên bờ lông mày chau lại ấy. Không nói một lời, hắn mở những sợi dây đang cột đôi bím tóc của nàng và lồng những ngón tay qua mỗi bím tóc cho đến khi mái tóc nàng cuộn thành những lọn lấp lánh quanh vai.

“Hãy thả tóc em đêm nay.” Lời lẽ của hắn êm dịu, nhưng giọng điệu ra lệnh không thể nào lầm lẫn được.

Hắn xoay người tại cửa với một cái cau mày, rồi đóng cánh cửa lại phía sau hắn. Nàng vừa nhìn thấy trong mắt hắn một bóng dáng ân hận sao? Rowena tự hỏi.

Rowena vấp vào một sợi xích bạc kéo căng ngang qua bậc cầu thang dưới cùng. Nàng dõi theo nó để tìm hiểu ngọn nguồn và phải bịt một tay ngang qua miệng để chặn lại một tiếng thét. Một con gấu không răng ngồi bên cạnh cầu thang, những chiếc chân lông lá trải ra trên sàn đá giống như một đứa trẻ đang chơi banh. Một khăn trùm đầu bằng voan đặt trên đỉnh chiếc đầu bờm xờm. Vào cái nhìn thứ hai, con gấu không có vẻ quá sức hung dữ nữa – chỉ xơ xác và đôi chút bối rối. Một chú lùn nhảy nhót bên phía cầu thang bên kia. Anh ta giữ sợi xích để một hàng các quý bà có thể vượt qua bên dưới sự kết nối của nó, rồi bổ nhào xuống dưới một trong những chiếc váy áo của họ.

Họ chạy tán loạn, ré lên vui thích. Tiếng đàn đều đều của Mortimer bị chìm khuất bởi những tiếng la và tiếng cười.

Khi Rowena đi ngang qua một chiếc bàn kê ván chất đầy thức ăn, nàng nhón một tảng sáp ong đang chìm trong một chiếc tô và ném cho con gấu, nhớ lại cảm giác cô đơn và đói khát như thế nào trong một yến tiệc. Nó bắt lấy tảng sáp giữa những chiếc móng vụng về và ngồi mút máp mật ong khỏi những lỗ sáp ong một cách hạnh phúc.

Rowena nhét những ngón tay vào trong miệng và liếm đi sự ngọt ngào còn rơi rớt lại. Nàng chạm phải ánh mắt của Gareth ngang qua đại sảnh đông đúc. Một cú sốc nồng ấm và chói loá như ánh chớp nháng lên giữa họ. Sự ấm áp tuôn tràn trong thân thể nàng. Từ ngữ diễn tả sự thay đổi trong hắn tự động dâng lên trong tâm trí nàng.

Sự sở hữu.

Điều đó được viết trong mắt hắn, trên mỗi đường nét thanh nhã mà hắn có. Vì lý do không thể hiểu nổi nào đó, Ngài Gareth của Caerleon đã chọn cách chơi trò chúa tể điền trang đêm nay.

Hắn ngồi phía cuối sảnh, một chân chống vào chiếc ghế chạm trổ khổng lồ mà Rowena chưa từng nhận ra trước đây. Chiếc ghế giống như ngai vua ấy lẽ ra sẽ khiến người ta trông nhỏ bé hơn, nhưng những đường cong đẹp đẽ của nó chỉ làm tôn thêm khía cạnh nguy hiểm đầy nam tính được giữ trong sự kềm chế của Gareth. Hắn mặc tuyền màu đen với những đường thêu bạc. Chúa tể Địa ngục cũng không thể vương giả và ấn tượng hơn Gareth vào khoảnh khắc đó. Khi hắn hất đầu ra hiệu với nàng, nàng lướt đến với hắn như thể nàng là Persephone* của hắn, bị trói buộc bởi một sợi dây xích vô hình.

(*Persephone : Nàng tiên mùa Xuân, một trong bốn con gái của Zeus và nữ thần nông nghiệp Demeter. Nàng bị Chúa tể Địa ngục Hades bắt cóc và ép làm vợ. Vì lỡ ăn 3 hạt lựu của âm phủ nên nàng phải trở thành người của âm phủ trong sáu tháng mỗi năm. Sau khi ở Dương gian 6 tháng, khi thời điểm đến, nàng bị kéo về âm phủ để trở thành nữ hoàng Bóng đêm không thể cưỡng lại được. Theo thần thoại Hy lạp – Ct của Sẻ.)

Rowena cảm thấy những ánh mắt khác đặt trên nàng khi nàng đi xuyên những người đang khiêu vũ. Nàng nhún gối chào trước Gareth và cảm nhận sức nặng sáng lóng lánh của mái tóc trên vai nàng. Hắn nâng tay nàng lên môi. Thay vì hôn vào lòng bàn tay nàng, lưỡi hắn đảo nhẹ giữa những ngón tay khi hắn liếm đi dấu vết cuối cùng của mật ong.

“Mật ngọt của ta,” hắn thì thầm. Rowena kéo tay lại, bàng hoàng như thể hắn vừa cắn nàng. Phần lớn các đêm đã qua đi mà không có đến một lời thừa nhận nào từ hắn.

Một tấm nệm được trải bằng những tấm da thú nằm dưới chân Gareth. Hắn chỉ vào đó với một cái gật đầu thách thức và Rowena rũ xuống, sợ hãi hắn vì một nguyên do mới. Trái tim đang đập dồn của nàng đã xác nhận rằng nàng sẽ không bao giờ có đủ sức mạnh để kháng cự một nỗ lực chân thành của cám dỗ.

Sợ phải quay lại và bắt gặp ánh mắt hắn, Rowena nghiên cứu những gương mặt mà nàng không nhận ra. Hai gương mặt cực kỳ quen thuộc khiêu vũ đến một điểm dừng trước mặt họ. Blaine khom người cúi chào. Tiểu thư Alise túm chặt cánh tay gã như thể gã có thể trượt ra khỏi cú nắm của cô nàng bằng cách nào đó.

“Cậu đã vượt qua chính mình, Gareth,” Blaine nói với một cái liếc ngưỡng mộ quanh sảnh.

“Nói sai rồi. Tớ đã vượt qua cậu. Đó là thứ thật sự quấy rầy cậu.” Gareth đáp.

Blaine nhấc một tay trong kiểu chào của đàn ông. “Nhìn xem. Ngay cạnh cánh cửa. Ngài Martain, bá tước của Gloucester đang cười khúc khích với Marlys. Nam tước Medford đang lảng vảng quanh món bánh pudding. Tớ nửa mong đợi cánh cửa bật mở ra và đức vua sải bước tiến vào.”

“Edward đang ở Pháp. Ngài đã gởi đến lời nuối tiếc.” Gareth nhón lấy một ly rượu chân cao khỏi một chiếc khay được mang ngang qua. “Tuy vậy, cậu sẽ tìm thấy hoàng tử của xứ Wales trong trò bịt mắt đoán tên.”

Blaine tái nhợt vì đố kỵ khi ánh mắt gã theo sau mắt của Gareth đến một người thanh niên yểu điệu đang đặt đầu trong lòng một quý bà. Không có gì lộ ra bên dưới tấm khăn bịt mắt của anh ta ngoại trừ một khối tóc loăn xoăn vòng óng uốn thành búp. Những ô vuông đen trắng như bàn cờ vua kẻ ca rô trên áo khoác ngoài của anh ta khiến Rowena hoa mắt khi nhìn vào.

“Chàng trai đó trông giống như một bàn cờ,” Alise nói. “Chúa ơi, anh ta là vị khách bí ẩn danh dự của ngài sao?” Mũi cô ả nhấc cao trong không khí đến mức Rowena có thể nhìn thấy nhiều hơn những cái lỗ mũi đang loe ra một chút.

Gareth nhún vai. “Có lẽ chú gấu Bartholemew sẽ chiếm vị trí danh dự.”

“Bartholemew là một người bạn tốt, đúng không?” Rowena xen vào. “Thoạt đầu khi mới xuống thang, tôi đã nghĩ đó là Marlys, nhưng đôi mắt sầu muộn của anh ta khiến tôi nhận ra mình đã lầm. Trái tim tôi đã yêu mến anh ta. Một người bạn tốt như anh ta mới có thể chịu bẽ mặt để mang thứ khăn trùm đầu lố bịch đó.” Nàng cười khúc khích. “Tôi sẽ co rúm bản thân dưới cầu thang nếu như tôi phải mang thứ cấu trúc ngớ ngẩn đó trên đầu.”

Một thoáng yên lặng. Quá trễ để Rowena nhận ra thứ sừng sững đang tuôn chảy xuống từ trên đầu của Alise cũng chính là thứ Bartholemew đang mang. Đôi cánh mũi  của Alise loe ra đủ lớn để nuốt trọn nàng. Blaine tằng hắng.

Gareth nâng một dải tóc của Rowena. Chúng chảy qua những ngón tay của hắn như vàng lỏng. “Rất tinh ý, cưng à. Bartholemew là một người bạn tốt. Anh ta ăn sống các vị khách tốt hơn hẳn đám cá của Blaine.”

Rowena cúi đầu, ước chi con gấu lăn đến và ăn nàng luôn cho xong. Một người đàn ông hào nhoáng trong một chiếc nón gắn lông vũ ngừng lại để trao đổi những lời đùa cợt với Gareth. Khi cuộc trò chuyện liếng thoắng tiếp tục phía trên nàng, Rowena nghiên cứu đôi giày của Alise và bắt đầu sắp xếp váy của chính nàng trong những nếp xếp ngay ngắn. Nàng đã sắp chiếc váy bằng len lạc đà êm ái nằm thành một hình rẻ quạt hoàn hảo khi cánh cửa bật mở và một hàng những hình thù không màu sắc tràn vào sảnh. Trái tim của Rowena lảo đảo trong những nhịp đập thất thường.

“Có thể là gì đây nhỉ?” Blaine lầm bầm. “Một cuộc khởi nghĩa nông dân chăng?”

“Cuộc nổi dậy thực sự.” Alise nói.

Những vị khách mới tản ra mép sảnh như thể sự tả tơi xám xịt của họ có thể cho phép họ tan biến vào trong đá. Nhưng tại cuối cuộc diễu hành khiêm tốn của họ là một hình dáng mảnh dẻ, nhưng bờ vai vươn thẳng và quầng tóc màu ánh kim không cho phép cậu bé bị chìm khuất đi như những người khác.

Rowena đã nửa đứng dậy khi bàn tay của Gareth luồn xuống bên dưới mái tóc nàng và siết chặt trên gáy nàng. Nắng bắn cho hắn một ánh mắt đau đớn. Gương mặt hắn không để lộ ra điều gì, nhưng cú siết khó thấy của những ngón tay hắn đã ấn lưng nàng hạ xuống.

Lindsey Fordyce, nam tước của Revelwood, khệnh khạng bước vào trong sảnh phía sau bảy người con trai và một người cháu, chiếc quần màu mận và áo chẽn màu vàng khiến ông ta trông giống một con công loè loẹt theo sau một bầy chim sẻ. Đôi mắt ông ta đảo qua đảo lại, đôi tay vặn xoắn lại với nhau. Khi Mortimer tuôn ra điệp khúc dữ dội của một bản anh hùng ca (chanson de geste)*, ông ta giật nảy mình. Đôi mắt màu xám của Freddie Nhỏ tìm kiếm trong đám đông. Chính cậu bé nhận ra Rowena đang ngồi dưới chân Gareth. Cú thúc khuỷu tay của cậu truyền đi trong hàng người, đu đưa những người anh trai của cậu giống như một con sóng cho đến khi nó nổ tung vào Fordyce bằng một tiếng thịch vào đầu từ Freddie Lớn.

(*Chanson de geste : Một dạng trường ca mang tính sử thi về những anh hùng thời Trung Cổ, được sáng tác bằng thơ, trung bình khoảng 4000 dòng, bằng tiếng Pháp cổ thịnh hành vào thế X – XII. – Ct của Sẻ)

Đôi mắt Papa sáng lên với sự chào đón hào phóng. Trước khi nàng có thể vươn bàn tay đang run rẩy lên, Gareth đã nâng cằm nàng giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ, buộc Rowena đang hoang mang phải nhìn vào hắn. Hắn nghiêng người qua và chạm môi hắn vào môi nàng. Ria mép của hắn châm chích mũi nàng khi môi hắn chải qua khoé miệng nàng trong một sự mơn trớn trêu chọc. Quá ngạc nhiên để kháng cự, đôi nàng tách ra bên dưới môi hắn. Hắn xoay đầu từ bên này sang bên kia, lướt một đường nhẹ như lông tơ bằng lưỡi của hắn cho đến khi hắn cảm thấy rào cản nhỏ bé, trắng tinh của răng nàng tách ra để kéo hắn vào trong vùng miệng ẩm ướt ngọt ngào của nàng.

Một cơn rùng mình xoắn vặn ruột gan của Gareth. Hắn cố kéo ra khỏi nụ hôn, nhưng một sợi dây đầy sức mạnh của khao khát đã giữ chặt lấy hắn. Khi cuối cùng buông được nàng ra, chính hắn là người phải quay đi. Chìm lưng vào trong ghế, hắn vồ lấy một ly rượu khỏi chiếc khay mà Dunla đang mời, uống cạn, rồi lấy một ly khác.

Rowena nhấc ly rượu cuối cùng khỏi khay để làm bận rộn đôi tay đang run rẩy của nàng, làm bắn toé rượu trên váy một cách lơ đễnh. Blaine dẫn Alise ra xa, nụ cười mỉm của gã gắn chặt vào vẻ nhăn nhó của cô nàng. Papa đứng đông cứng tại cửa. Rowena đợi ông băng qua sảnh đến với nàng, đến và trao cho người con gái duy nhất của ông sự chào mừng. Ông liếc qua vai vào những khe hẹp hình mũi tên đặt cao trên những bức tường như thể mong đợi một chùm lông vũ sẽ tự gắn vào lưng mình. Rowena quan sát trong sự sửng sốt khi ông xua những chàng trai hướng đến những chiếc bàn đầy tràn và cúi chào một người phụ nữ phúng phính đang ngồi cạnh tường. Họ tham gia khiêu vũ, gò má của các phụ nữ hồng lên trước những lời tán dương hoa mỹ của ông ta.

Các anh em trai của Rowena dọn sạch ba bàn chỉ trong ít phút. Dunnla lê bước vào trong, lắc đầu cáu giận và trở lại với nhiều thức ăn hơn. Đôi mắt tăm tối của Gareth bao phủ khắp sảnh. Hắn vuốt ve bộ râu bằng một tay, luôn nhận thức rõ ràng về mái đầu màu vàng óng ánh bên gối hắn và màu vàng đã phai nhạt của người Papa bóng bẩy của nàng bên kia sảnh.

Papa phải uống hết hai hũ rượu, sáu lượt khiêu vũ nhanh, và một bài hát tục tĩu mới thu thập đủ can đảm và ba người con trai để tiến đến gần ghế của Gareth.

Rowena quan sát Freddie Nhỏ như thể mái đầu rực rỡ của cậu bé là một đèn hiệu. Nàng định vươn dậy lần nữa, không cho Gareth lựa chọn nào khác trong khoảnh khắc đó ngoài khum lấy gò má nàng bằng một bàn tay với cử chỉ sở hữu nhắc nàng nhớ đến cách hắn đã đối phó với Folio.

Đám đông tản ra trước dáng đi khệnh khạng của Papa. Những đôi chân mà ông kéo lê phía sau chỉ làm tăng thêm sự vênh váo cho bước chân của ông. Các quý bà thì thầm phía sau ống tay áo của họ về những sinh vật to lớn vụng về đi theo sau ông.

Phía sau Freddie Lớn là một Irwin bị kéo lê với điệp khúc kinh khủng của “Thứ lỗi. Xin lượng thứ. Xin dung thứ cho tôi. Tôi nài xin lòng khoan dung của bà, thưa quý bà. Không phải là ý định của tôi khi phải chạy lon ton theo đường của cậu ta. Xin hãy tha thứ cho tôi.” Cậu ta nói liên tu bất tận cho đến khi bị đâm sầm vào lưng của Freddie Lớn và bị Freddie Nhỏ đá vào ống chân.

Fordyce tôn vinh Gareth bằng một cái cúi chào rộng. Irwin nhìn chằm chằm xuống Rowena từ một độ cao mà nàng không nhớ nổi. Từ góc độ này, đôi chân cậu ấy trông có vẻ ít giống cặp xúc xích hơn. Nhưng ánh mắt say mê thì vẫn mang cùng vẻ ngưỡng mộ quen thuộc thường làm đảo lộn dạ dày nàng.

Papa lờ nàng đi. “Hiệp sĩ Gareth thân yêu của tôi,” ông bắt đầu, giọng ông rạn vỡ. Ông ho, khạc nhổ xuống sàn và tiếp tục. “Tôi không thể biểu lộ cho xiết niềm vui thích của chúng tôi trước lời mời tử tế của ngài. Chúng tôi đã sợ rằng tuyết sẽ cản trở chúng tôi, nhưng Chúa đã khoan dung và mang chúng tôi an toàn đến Caerleon.”

“Tôi luôn nói Ngài ấy có một cảm nhận tinh quái về sự hài hước,” Gareth đáp. Những ngón tay của hắn vuốt ve gò má Rowena với sự thành thạo của một nhạc sĩ hát rong hiểm độc. Trái tim nàng nhảy cách quãng nhiều nhịp hơn nó nên đập.

Papa cười khúc khích và chùi nước bọt khỏi đôi môi ẩm ướt bằng lưng bàn tay. “Không tinh quái bằng ngài, thưa hiệp sĩ tốt bụng.”

Bằng cách thúc bàn chân bên dưới lớp váy, Rowena đã có thể chạm vào mắt cá chân của Freddie Nhỏ với những ngón chân nàng. Chiếc giày bằng da dê của nàng trắng như tuyết trên thứ giẻ rách tả tơi cột lại được phục vụ như lời bào chữa của cậu bé về một đôi giày. Một cái liếc nhanh, rạng rỡ, là sự bộc lộ duy nhất của cậu bé về sự động chạm của nàng.

“Ngài vẫn tìm thấy tại Caerleon sự ưa thích của ngài chứ, Fordyce?” Gareth uống cạn ly rượu và để nó rơi xuống sàn đá với một tiếng rạn vỡ.

Cha của Rowena nhìn xung quanh bằng ánh mắt ghen tức của một người mua tiềm năng. “Hơi lớn một chút so với khẩu vị của tôi. Tôi thích một nơi ở ấm cúng hơn cho các chàng trai của tôi. Giữ chúng được nhún nhường, tôi muốn nói thế.”

Freddie Lớn lê chân như thể đang nghiền ngẫm về sự quyến rũ của tính khiêm tốn.

“Ngài có thấy Caerrleon giống như ngài đã nhớ không?” Gareth thêm vào.

Fordyce tằng hắng. “Tôi phục vụ cha ngài cách đây đã quá lâu rồi. Trí nhớ của tôi đã không còn tốt nữa.”

Rowena cau mày chế nhạo. “Cha đã phục vụ cha của Ga…”

Những ngón tay của Gareth siết chặt không thể nhận ra trên gò má nàng. Hắn xoay bàn tay và lưng bàn tay trượt xuống cổ họng nàng. Ánh mắt của Papa nhìn xuống trong một khoảnh khắc trước hành vi khiêu khích ấy. Rowena nhìn chằm chằm vào lòng nàng. Freddie Nhỏ nuốt xuống khó nhọc.

Gareth nghiêng người tới trước, đâm xuyên qua Papa bằng ánh mắt tăm tối của hắn. Bàn tay khác của hắn mơn trớn chiếc cán bạc của thanh kiếm. Irwin tự động lùi lại một bước.

“Có lẽ tôi cần làm tươi mới lại trí nhớ của ngài chăng,” Gareth nói.

Papa nhìn với vẻ hoang dại vào phía sau hắn như thể một nhóm các hiệp sĩ sắp lao qua đám đông và xiên vào ông. Tiếng đàn luýt của Mortimer rơi vào yên lặng lần đầu tiên trong đêm hôm đó. Người nhạc sĩ giả vờ so dây, quan sát Gareth xuyên qua bức màn tóc.

Fordyce vuốt đầu, làm mịn những sợi tóc lưa thưa thành những chùm. “Trước tai nạn không may của tôi, tôi đã cung cấp sự phục vụ của tôi cho nhiều người. Cha ngài chỉ là một trong số họ. Tôi không thể mong đợi nhớ được mọi thứ, đúng không? Caerleon không là gì ngoài bóng tối của một ký ức đối với tôi. Điều đó có tạo nên sự khác biệt nào không? Tôi có thể nói đến món quà của chúng tôi không? Chúng tôi mang đến một món quà để vinh danh ngài.” Ông vỗ đôi bàn tay lại với nhau. “Những món quà, Freddie, mang những món quà đến nào!”

Freddie Lớn và Freddie Nhỏ giành giật một chiếc bao tải. Papa bạt tai Irwin vì đứng yên đó với cái miệng trễ xuống và chộp lấy chiếc bao tải. Ông vẫy nó với một vẻ khoa trương. Chiếc ly chân cao đã han gỉ trên bệ lò sưởi của Revelwood lăn tròn trong nếp xếp của váy Rowena. Trong sự ngượng ngùng ấy, nàng quên mất sự tàn phá mà Gareth đang trút lên nhịp tim của nàng. Nàng với tay định ném một góc chiếc váy lên trên chiếc ly, nhưng ủng của Gareth đã nện xuống ngay bên cạnh những ngón tay của nàng.

“Quyến rũ đấy,” hắn nói lạnh nhạt, thúc chân vào món đồ cổ truyền, “nhưng không quyến rũ bằng món quà khác mà ông đã cung cấp cho ta.”

Trước khi Rowena có thể làm được nhiều hơn một tiếng thở gấp, bàn tay của Gareth đã thọc vào bên trong thân váy trước của Rowena. Nàng choáng váng dưới cú sốc của bàn tay ấm nóng đang khum lấy bờ vú trần của nàng, những ngón tay hắn mơn trớn nàng với sự thân mật thô bỉ. Đôi mắt của Papa mở rộng. Gương mặt của Irwin thẫm màu mận chín y như màu quần của Papa. Nhưng tệ hơn tất thảy là chuyển động đều đặn của đôi nắm tay hết siết chặt vào lại mở ra của Freddie Nhỏ.

Rowena đỏ thẫm khi bàn tay nàng giơ lên trong một cử chỉ bản năng của sự bị sỉ nhục. Nàng định đánh Gareth nhưng quên mất chiếc ly đang ở trong tay nàng. Khi nó sượt qua trước mắt nàng, nàng đã hất thẳng chất chứa của nó vào trong mặt hắn. Hắn chớp mắt ngơ ngẩn với nàng, rượu chảy nhỏ giọt từ trán đến cằm hắn. Rồi bờ môi hắn mím lại và hắn túm tóc nàng, kéo nàng vào giữa gối hắn cho đến khi tất cả những gì nàng có thể thấy là đôi mắt tối đen như hổ phách với cơn thịnh nộ bừng bừng. Quai hàm nàng siết chặt với cơn giận dữ sánh ngang với của chính hắn.

Ai đó ho khan. Âm thanh vang vọng rõ ràng trong sự yên lặng của những những hơi thở. Gareth tách ánh mắt khỏi Rowena và tìm thấy một biển những đôi mắt được lấp đầy với sự thoả mãn ngấm ngầm. Họ đã chờ đợi khoảnh khắc này trong gần hai mươi năm. Chờ đợi sự kiểm soát sắt đá của hắn bị bẻ gãy. Chờ đợi để thoáng thấy hình ảnh của người đàn ông đã giết Elaine của Touraine trong giường của bà ta. Và Rowena vừa trao tặng cho họ điều đó.

Bàn tay hắn từ từ buông lỏng sự siết chặt trên tóc của nàng.

“Cút xéo,” hắn nói giữa đôi hàm răng nghiến chặt, “về phòng của em đi.”

Nàng giữ bản thân dựa vào gối hắn một cách cứng nhắc để khỏi bị ngã xuống. Trong một thoáng, hắn đã nghĩ nàng sẽ thách thức hắn, rồi nàng cúi đầu và nói nhỏ nhẹ, “Như ngài mong muốn, thưa ngài kính mến.”

Mọi cần cổ trong sảnh đều nghểnh theo khi nàng băng qua đám đông và lên cầu thang. Đầu nàng cúi thấp khiêm cung, nhưng lưng nàng vươn thẳng đến đau đớn.

Chính Marlys là người phá vỡ sự im lặng bằng một loạt tiếng vỗ tay tán thưởng chế diễu. “Nào, Mortimer. Anh có thể trao tặng cho chúng tôi bất kỳ sự giải trí nào tuyệt vời bằng điều đó không?”

“Tôi nghĩ là không. Có lẽ tốt nhất nên đến lượt của chú gấu Bartholemew. Anh ấy là người giỏi hơn tôi.”

“Marlys là người giỏi hơn anh,” ai đó trong đám đông nói vọng qua những tiếng hú hét vui thích của đám đông.

Không ai dám liều một cái nhìn vào Gareth khi hắn lau đi vết rượu cuối cùng bằng ống tay áo. Lindsey Fordyce đã lẩn vào trong đám đông, kéo lê Irwin và Freddie Nhỏ bằng mũ trùm đầu của họ. Khi người lùn dẫn Bartholemew vào trong trung tâm sảnh, Gareth nhận ly rượu mà Blaine trao cho hắn và uống cạn. Hắn biết hắn nên đuổi theo đường lối mò mẫm của Fordyce, nhưng thay vì thế hắn lại tìm kiếm ánh mắt bừng bừng chiếu xuống từ đỉnh cầu thang.