Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Chương 12 - ICE

Gabriel bắt kịp Niki trên hiên sau. Giá lạnh làm khô héo làn da trần của anh. Anh không mặc gì ngoài chiếc quần jeans ẩm ướt, không cả áo sơ mi mà anh có thể cởi ra và sử dụng để  làm vướng con dao xa khỏi ả. Ả lao đến, tấn công đột ngột với con dao, và anh nhảy lùi lại. Ả không khác gì một cái bóng trong đêm tối; chỉ nhờ bản năng và kinh nghiệm có được từ cuộc chiến với những kẻ được huấn luyện để chiến đấu mới giúp anh tránh được lưỡi dao. Ả là kẻ phát cuồng vì thuốc, không ổn định và hết sức nguy hiểm.
Anh ước chi đã có thời gian để chụp lấy thứ gì đó, bất kỳ thứ gì, anh có thể dùng như một vũ khí, hoặc ngăn chặn được con dao lớn đó, nhưng khi Lolly hét lên tên anh, anh đã phản ứng ngay lập tức mà không ngừng lại để nhìn xung quanh. Anh biết, biết mà không chút ngờ vực, rằng bằng cách nào đó, con mụ giết người không chỉ sống sót khi trượt khỏi sườn núi, mà ả còn xoay sở để thoát được và trở về ngôi nhà. Tất cả những gì anh có thể nghĩ là đến với Lolly trước khi Niki có thể.
Niki đâm bổ đến, chém vào anh, lao ra sau. Ả đâm trượt, nhưng không nhiều lắm. Ả xông vào anh lần nữa, và anh nhìn thấy ánh sáng phản chiếu của lưỡi dao xoáy vào bụng anh. Anh giật mạnh ra sau, chụp lấy cánh tay ả, bị trượt. Từ góc mắt, anh nhận thấy có thêm sự chuyển động ở cửa, và trái tim anh gần như ngừng đập. Lolly !
“Không!” Anh kêu lớn. Điều cuối cùng anh muốn là cô ra đây trong bóng tối, nơi anh không thể phân biệt được cô và Niki, nhưng Niki có thể biết chính xác ai là Lolly. Niki lao thẳng đến mối đe doạ mới và anh nghe tiếng ả cười khi ả cuốn đến. Anh biết rằng anh không thể đến bên Lolly kịp thời để giữ chặt lấy cánh tay cô, biết rằng anh không thể di chuyển đủ nhanh để chặn Lolly lại, nhưng bất luận thế nào anh vẫn cố gắng lao đến với cô ngay cả khi trái tim anh thì thầm rằng anh đã quá trễ, quá trễ…
Lolly vung búa lên, cô chỉ vừa vặn nhận ra một bóng đen đang tiến thẳng đến cô, nhưng Gabriel đang la hét ở một nơi nào đó bên trái nên cô biết đó không phải là anh. Trời quá tối nên cô không có cách nào để ước lượng khoảng cách, nhưng cô vung búa mạnh hết sức mình và gần như kinh ngạc khi cái búa đập vào một thứ gì đó với một âm thanh ghê người gồm cả tiếng uỵch nặng nề và thứ gì ướt mềm chưa biết rõ.
Rồi Gabriel ở đó, bao bọc lấy cô trong thân thể đang lao đến đẩy cô lùi vào trong phòng chứa đồ. Cô biết đó là anh, biết mùi hương của anh, cảm nhận sự trần trụi của cánh tay và ngực anh. Họ ngã mạnh xuống sàn và sự va chạm đánh văng cái búa khỏi tay cô. Anh di chuyển ngay lập tức, nhảy lên bằng bàn chân và lộn vòng để đón đòn tấn công kế tiếp của Niki. Nhưng … không có gì xảy ra. Không kẻ điên đói thuốc nào đến qua cửa. Không có gì ngoài sự yên lặng từ hiên sau.
“Lấy đèn pin của anh.” Gabriel nói, thở khó nhọc, và Lolly bò lê trên chân cô. Chiếc khăn… Bằng cách nào đó cô đã mất chiếc khăn và cô hoàn toàn khoả thân, nhưng cô sẽ bận tâm đến điều đó sau. Không khí lạnh giá lùa qua khung cửa mở, châm chích da thịt cô khi cô phóng nhanh đến cầu thang, nơi Gabriel thả rơi chiếc áo khoác của anh lúc họ mới đến. Lò sưởi trong phòng sinh hoạt chung đã được thắp lên, đang cung cấp đủ ánh sáng để cô có thể tìm thấy chiếc áo khoác không khó khăn gì, sờ soạng trong túi và kéo ra một chiếc đèn pin chân dài lớn, bật nó lên, rồi chạy ra hiên sau lần nữa.
Gabriel cầm lấy chiếc đèn pin từ tay cô và chiếu nó vào hình thù nằm dồn đống trên sàn. Niki gập người trên bụng ả, hơi thở cạn, gương mặt ả quay khỏi họ. Con dao nằm trên sàn bên cạnh tay ả. Gabriel tiến thẳng tới, đá con dao ra khỏi tầm với của ả, và đến khi đó anh mới cúi xuống để nhặt nó lên. Ánh đèn pin cho thấy rõ ràng sự hư hại mà chiếc búa để lại trên đầu ả.
Và ngay khi họ quan sát, ả đang cố nâng bản thân trên đầu gối của mình. Ả là gì vậy, Terminator (20*) huỷ diệt sao ?
“Tại sao bà ấy không chết vậy?” Lolly thì thầm, rõ ràng đang suy nghĩ theo cách tương tự. “Chúng ta phải làm gì ? Đặt bà ta vào một thùng thép nóng chảy ư ?”
Và rồi Niki chết, sau rốt, hoàn toàn yên lặng, hơi thở cạn ngừng lại.
Gabriel nắm lấy cánh tay Lolly, hướng cô trở lại ngôi nhà. Khom người xuống, anh chộp cái khăn lên và quấn nó quanh cô. Cô run rẩy như một chiếc lá, và dù cho anh có nhiều thứ cần làm, việc ôm chặt lấy Lolly quan trọng hơn nhiều so với những việc khác trong danh sách. “Em có sao không ?”
“Ngon lành.” Cô thì thầm.
“Không đùa đâu. Nhìn vào anh đi.”
Cô ngước nhìn anh, và điều anh nhìn thấy bảo đảm với anh rằng cô thật sự ổn, hoặc ít nhất cũng nhiều bằng người không có thói quen bạo lực có thể có được trong hoàn cảnh như thế. Cô không vui vẻ, nhưng cũng không sụp đổ bên dưới gánh nặng của sự hối lỗi không đúng chỗ. Cô đã làm điều cô phải làm, và cô chấp nhận điều đó.
Anh hôn cô, rồi bỏ cô đứng giữa gian bếp túm chặt chiếc khăn trên thân thể đang run rẩy của cô, để đi ra hiên sau. Anh cúi xuống bên cạnh Niki, vươn tay đến cổ ả để kiểm tra mạch. Không có gì. Anh thở phào nhẹ nhõm.
Một số hạt mưa băng thổi vào hiên, đậu lại trên thân thể của Niki và trên làn da trần của anh. Đôi chân anh gần như tê cóng giống như họ đã bị trước đó một giờ. Anh đã không mặc quần áo kịp cho đống lộn xộn này, vì thế anh để mặc Niki ở nơi của ả, và trở vào ngôi nhà.
Khi anh đóng cánh cửa sau, anh khoá chúng lại. Cho chắc ăn.
Thời gian trôi lê thê, và Lolly chăm chú lắng nghe. Cô phải di chuyển, phải làm gì đó, theo sau Gabriel hoặc chạy đi. Cô nhận ra cô không làm được gì ngoài việc đứng yên ở đó, siết chặt chiếc khăn và lắng nghe hơi thở của chính mình trong khi cô chờ đợi. Đã kết thúc chưa ? Niki có thể nào trỗi dậy lần nữa, lờ đi cái chết ? Lolly muốn bình yên; cô muốn đêm nay trôi qua.
Cô nghe tiếng cửa sau đóng lại, và trái tim cô xứng với tiếng thình thịch của nó. Một giây sau, Gabriel đi vào trong bếp, một mình thảnh thơi và vô sự.
“Đã chắc chắn kết thúc chưa ?” Giọng cô run rẩy.
“Xong rồi. Bà ta đã chết.” Gabriel nói khi anh đến bên cô, giữ chặt chiếc khăn quanh cơ thể lạnh lẽo của cô, kéo cô lại gần.
“Anh có chắc không ?”
“Anh chắc chắn mà.”
Lolly không nghĩ cô đã bao giờ vui mừng khi nghe tin ai đó chết, nhưng sự nhẹ nhõm hoàn toàn tràn ngập trong cô. Cô tựa đầu trên vai Gabriel, chìm đắm trong sự mạnh mẽ và ấm áp của nó. “Em đã giết bà ta.” Cô thì thầm.
Gabriel bước lùi lại, buộc cô nhìn vào anh trong sự chú ý. Sao anh có thể quá bình tĩnh như thế? Quá vững vàng như thế ? Ngọn lửa trong lò lung linh, thả những bóng kỳ dị trên gương mặt anh. “Một việc tốt.” Anh nói ngắn gọn, ngỏ lời khen ngợi rất tế nhị sức mạnh của cô, bằng cách không tô điểm thêm bất kỳ điều gì.
Lolly vươn thẳng đôi vai cô. “Em không hối tiếc.” Cô nói. “Bà ấy đến ngay sau anh với một con dao. Bà ta sẽ giết cả hai chúng ta.’
Lolly bước vài bước tránh khỏi bếp lò và xoay núm vặn để tắt lửa, nhấn chìm căn phòng trong bóng tối. “Em không muốn soup. Em không muốn bất cứ thứ gì lấy từ gian bếp chết dẫm đó.” Cô rì rầm.
“Chúng ta cần phải ăn.” Anh tranh luận.
“Em có những thanh điểm tâm.” Cô nói, ôm chặt cái khăn vào cơ thể lạnh lẽo của cô và rời khỏi. Nếu cô không bao giờ phải đặt chân vào gian bếp này nữa, cô sẽ vui sướng hết sức.
Gabriel đi theo sau cô ra khỏi gian bếp, nên khi cô vấp phải khúc cuối của chiếc khăn - nửa đường qua phòng ăn – anh đã ở đó để bắt lấy cô, để giữ cô khỏi ngã xuống. Sau mọi điều đã xảy ra, việc vấp chân vào đoạn cuối chiếc khăn đang kéo lê không đáng là gì, nhưng nước mắt tuôn tràn trên đôi mắt cô. Gabriel nghe được chúng, nhìn thấy chúng, và có lẽ cảm nhận chúng, và nhấc cô lên trong cánh tay anh. Cô để anh làm, không một lời phản đối rằng cô hoàn toàn có khả năng tự chăm sóc mình. Trong lúc này cô không cảm thấy mình có khả năng gì hết. Anh thì thầm vài từ dịu dàng. Cô không để tâm những từ đó là gì, nhưng cô cảm nhận được ý nghĩa, nguồn an ủi trong sâu thẳm tâm hồn cô.
Phòng gia đình giống như một thế giới khác : Ấm áp, được chiếu sáng bởi ngọn lửa, yên tĩnh. Bỏ mặc cơn bão đang thịnh nộ ở phía bên kia cửa sổ, bên kia những bức tường vững chắc, lần đầu tiên đêm nay, cơn bão đó đã bị tách rời và không còn quan trọng nữa. Họ còn sống. Họ đã vượt qua được mối đe doạ còn lớn hơn cả cơn bão.
Gabriel hạ cô xuống sofa và ngồi bên cạnh cô, tiếp tục ôm cô thật chặt. Lolly muốn ngừng run nhưng không thể. Trời không lạnh đến mức làm cô run, không phải lúc này.
“Em nghĩ em sẽ thuê người đến thu dọn mọi thứ đã bỏ lại.” Cô nói, mắt nhìn vào ngọn lửa, thân thể cô được điều chỉnh dựa sát hoàn toàn vào Gabriel.
“Chắc chắn không phải một ý tồi .”
“Nếu em cho rằng chúng ta có thể an toàn xuống thị trấn đêm nay, em sẽ đi khỏi cánh cửa đó trong năm phút. Em không thể trở về đây sau những điều này. Em không muốn nhìn thấy căn nhà này lần nào nữa.”
“Quá tệ.” Giọng anh rì rầm, như thể anh nghĩ đơn giản là nó quá ầm ĩ.
Lolly nhấc đầu lên và nhìn vào anh. “Gì cơ?” Nhất định là cô đã không nghe anh một cách đúng đắn. “Đùa sao?” Làm sao anh có thể nghĩ rằng cô còn có thể nhìn căn nhà này như một tổ ấm lần nữa chứ ?  Tại sao ai đó với đầu óc sáng suốt lại muốn quay trở lại sau một đêm như đêm nay ?
Wilson Creek sẽ không giống như thế này mà không có một Helton ở quanh, ngay cả chỉ là bán thời gian.”
Wilson Creek sẽ vượt qua thôi.” Cô tranh luận.
Gabriel thở dài. “Anh đoán thế, nhưng làm sao anh có thể hẹn hò với em mỗi khi anh trở về thăm nếu em ở Porland thay vì ở đây ?”
Cô không biết điều gì gây bàng hoàng cho cô nhiều nhất, việc anh muốn hẹn hò với cô hay việc anh biết nơi cô đang sống. “Sao anh biết em sống ở Porland ?”
Anh nhún đôi vai rộng. “Anh nghe ai đó đề cập đến. Mẹ anh, chắc thế. Nhắc mới nhớ, em được đề nghị ở lại nhà anh cho đến khi con đường được dọn dẹp.”
“Điều đó rất tốt.” Cô nói, biết rõ không nghi ngờ gì rằng lời mời đó là ý của Valerie McQueen.
Cô quay khỏi ngọn lửa, tìm kiếm gương mặt gây ấn tượng của Gabriel không biết tại sao lại đang lo lắng, và ánh mắt cô rơi trên thuốc và những mũi tiêm đặt trên bàn cà phê. Cô gần như nhảy bật lên khỏi chiếc ghế dài, với tay tới những chiếc túi nhựa, dự định quăng mọi thứ vào ngọn lửa. Gabriel chộp lấy tay cô trước khi cô chạm vào bất cứ thứ gì.
“Chứng cứ.” Anh nói đơn giản, “Để mọi thứ y nguyên như vậy.”
Cô quay lại anh, giận dữ một cách vô lý. “Em được cho rằng phải để những thứ tào lao này lại trên chiếc bàn cà phê của mẹ em suốt đêm sao ?”
“Phải.”
“Thật lố bịch. Nó là… nó là thứ bẩn thỉu. Nếu Niki chết trong bếp, anh cũng sẽ để bà ta ở đó suốt đêm sao ?”
“Phải. Anh là cớm, cưng à - một tay cớm của quân đội nhưng vẫn là cớm. Anh không làm rối loạn hiện trường cho đến khi việc điều tra được hoàn tất.”
Thật tốt khi cảm nhận vài thứ bên cạnh nỗi kinh hoàng, vì thế cô hoàn toàn ghì chặt lấy nỗi phiền muộn. “Vì Niki và Darwin đều đã chết, làm sao mà biết được là họ vẫn chịu trách nhiệm.”
Gabriel khịt mũi, hoàn toàn không bối rối. “Không. Anh chịu trách nhiệm, và cha anh sẽ lột da anh và cả em nếu anh làm nhiễu loạn chứng cứ.”
 “Vậy em phải ngồi đây và nhìn những thứ này suốt đêm sao ?” Cô chỉ vào bàn cà phê, thầm cảm ơn ngôi sao may mắn của cô rằng Niki được ban ân để chết ở bên ngoài. Nếu xác chết nằm trong bếp, dưới mái nhà cô, cô sẽ lết xuống núi đêm nay, bất chấp mưa đá hay không.
Gabriel đứng lên. Cô mong anh mang cô trong cánh tay anh lần nữa, nhưng anh không. Anh đặt hai bàn tay cứng cáp trên đôi vai cô, và nhìn thẳng vào cô dò xét. “Anh sẽ đi lên lầu lấy một cái khăn trải để phủ lên chiếc bàn cà phê, một đôi mền và gối cho chúng ta. Em hãy thu lượm ít quần áo khô và mặc vào. Rồi chúng ta sẽ nấu một ít soup…”
“Em không trở lại bếp…” Lolly nói mạnh mẽ.
“…và mang hai tô đến đây.” Anh tiếp tục nói mà không ngừng lại. “Vì chúng ta có thể làm thứ gì đó nóng sốt cho bụng của chúng ta. Chúng ta sẽ để dành những thanh điểm tâm cho chuyến đi xuống núi.”
“Làm sao anh có thể bình tĩnh đến thế ?” Cô hỏi, bực mình, rồi dễ chịu, rồi nổi điên với bản thân vì một phần trong cô vẫn còn kinh hoàng.
“Anh phải chọn lựa gì đây?” Anh đáp lại.
Lolly cảm thấy một làn sóng giải thoát tràn ngập qua cô. Đương nhiên, anh đúng. Nếu cả hai đều hoảng loạn, họ sẽ gây ra một thảm hoạ khác nữa, và Chúa biết cô đã có đủ thảm họa cho một đêm rồi.
“Em sẽ mặc quần áo.” Cô nói trong một giọng đã được kiểm soát hơn nhiều. “Anh cứ làm điều anh phải làm.”
Gabriel nghiêng xuống, và làm điều anh đã bị sao lãng lúc trước. Anh hôn cô. Đây không phải nụ hôn “hãy bận rộn đi nào”, mà là một sự kết nối làm vững lòng, ấm áp và cực kỳ dễ chịu được đáp ứng để nhắc nhở cô rằng cô không cô đơn, và cùng lúc mang cô ra khỏi nỗi kinh hoàng trong đêm vô cùng hiệu quả - trong vài giây quý báu.
Cô cảm nhận nụ hôn trong tận đáy lòng cô. Sự hoảng loạn mới đây của cô, thứ đã đã làm xốn xang bên trong cô như thể nó là một thứ có hình hài đang cố gắng trốn thoát, đã tàn lụi dần.
Cô có thể làm điều này. Họ có thể làm điều này.
Nụ hôn không kéo dài đủ lâu, nhưng nó đã làm được. Cô đặt bàn tay lên gò má của Gabriel, cảm nhận những gốc râu thô nhám ở đó. “Được rồi.” Cô nói êm ái, “Bây giờ em đã ổn rồi.”
Cô quay lại lò sưởi và đón chào ngọn lửa của nó, lắng nghe khi Gabriel vội vã lên lầu.
Thật vậy, cuộc phiêu lưu này còn xa mới kết thúc. Đi bộ vào thị trấn ngày mai sẽ nguy hiểm và khó khăn. Nhưng vẫn chưa đến ngày mai, và đêm nay cô an toàn, ấm áp và được che chở.
Cô cảm thấy đôi chút khí chất của Scarlette O’Hara. (21*) Cô sẽ đối phó với ngày mai khi nó đến.

Chương 11 - ICE

Niki cúi người trên sàn, trong một góc tối của gian bếp, lắng nghe tiếng nước chảy trên lầu, khi ả cố ép bản thân quên đi cơn ớn lạnh. Ả căng tai để nghe nhiều hơn. Không chắc chắn là Loireli và gã to con ở cùng nhau, dù có vẻ giống như vậy. Một trong họ phải ở phòng sinh hoạt chung, người khác trong phòng trên lầu … bên phải qua khúc quanh.
Họ có biết ả ở đây không ? Họ có nghe thấy ả không ?
Trong sự khảo sát trước đây của họ về ngôi nhà, trước khi mọi thứ biến thành đống phân, Darwin đã xem xét phòng chứa đồ và hiên sau về những món đồ di động mà họ có thể đem đi cầm cố được khi tiền họ cướp được của cô ả Helton đã cạn. Hắn chẳng tìm được cóc khô gì, dĩ nhiên, nhưng giờ đây điều đó có đáng gì nữa đâu. Điều đáng kể là điều mà ả đã tính đến khi ả bò lê lên con dốc đóng băng và lập một kế hoạch phát sốt cho đêm nay, đó là hắn không bận tâm để khoá cửa khi hắn đã vào bên trong. Ả tiến vào ngôi nhà tối xuyên qua cửa sau, đi qua phòng chứa đồ, vào gian bếp, giá lạnh, run rẩy và bị thương khắp người. Ả dò dẫm tìm đường đến chỗ góc này, nằm co ro và lắng nghe. Đó là khi ả nghe tiếng nước chảy đầu tiên và nhận ra có ít nhất một người trong số họ ở trên lầu.
Nước ngừng chảy, lát sau ả nghe những tiếng nói mơ hồ, của hai người bọn họ. Ả không nghe được điều họ đang nói, nhưng những tiếng nói đó bảo đảm với ả rằng không ai đang đợi ả trong góc quanh; bọn họ đều ở trên lầu. Sự nhẹ nhõm chảy tràn qua ả; ả có thể thở trở lại. Ả có thể suy nghĩ.
Không có nhiều thứ trong ngôi nhà có thể dùng làm vũ khí. Lúc này đạn đã hết, nhưng còn nơi nào tìm vũ khí tốt hơn bếp nữa chứ? Niki nỗ lực đứng lên, cố nén cơn đau và cơn ớn lạnh kéo dài. Đôi tay ả quá lạnh, toàn thân ả quá lạnh, ả chỉ có thể di chuyển được chút ít. Bây giờ ả đã ở bên trong và sự băng giá sẽ phai nhạt, nhưng nó không xảy ra nhanh. Ngay khi ả có chỗ thích hợp cho chính mình, ả sẽ nhóm một ngọn lửa, ngả lưng, làm một liều và thư giãn. Ả sẽ giành lại được điều đó đêm nay.
Từ từ, ả mở một ngăn kéo, rồi một cái khác, cẩn thận sờ soạng vòng quanh và không bận tâm đến việc đóng chúng lại vì điều đó sẽ tạo nên quá nhiều tiếng ồn và ả cũng chưa sẵn sàng đối diện với kẻ thù. Ả không thể thấy được nhiều, nhưng mắt ả đã được điều chỉnh với bóng tối và có một chút ánh sáng, phản chiếu trên lớp băng, chiếu xuyên qua cửa sổ gian bếp, vừa đủ để ả có thể thấy những cái bóng và những hình thù khi ả sờ soạng quanh những ngăn kéo để tìm thứ gì đó thích hợp. Chỉ có sự trống rỗng trong những ngăn để dụng cụ. Sau khi lục soát bốn ngăn kéo ả nổi cáu trong thất bại một cách yên lặng, rồi ả nhìn lướt qua mặt bếp và cười với hình thù tối tăm mà ả thấy ở đó.
Một cái chạm nhẹ xác nhận rằng hình thù tối tăm đó là bộ dao cắt thịt. Ả vồ lấy cán của con dao lớn nhất, rồi choáng váng nhận ra đôi tay ả quá lạnh, ả không thể nắm chặt được nó. Một con dao thì tốt lành gì nếu ả không thể nắm giữ được nó ? Một cách thận trọng ả đặt lại con dao trên quầy trong phạm vi dễ dàng vươn tới, rồi tháo bỏ đôi găng và xoa nắn đôi tay của ả với nhau, dẫn máu lưu thông và mang ấm áp trở lại. Ả muốn mở vòi nước để chảy tràn dòng nước ấm áp trên đôi tay ả, nhưng tiếng nước chảy sẽ cảnh báo cho hai kẻ trên lầu, cũng như nó đã cảnh báo cho ả, vì thế ả không dám. Ả bắt buộc phải làm như thế thôi. Sau khi xoa nắn đôi tay trong ít phút, ả thọc chúng vào dưới cánh tay để hấp thu thân nhiệt mà ả đã bỏ mặc.
Từ sự quay lại của ấm áp đến sự trỗi lên đột ngột của cơn đau. Ả đã bị thương, ả không biết nó tệ như thế nào, nhưng ả nghĩ về Darwin và cách hai kẻ ngu ngốc kia giết hắn, và ả đẩy cơn đau đi. Ả sẽ xử lý điều đó sau, sau khi họ chết. Gã to con sẽ phải ra đi trước tiên, bởi vì hắn nguy hiểm nhất. Hắn đã giết Darwin với cái khuỷu tay khốn kiếp của hắn. Chỉ một tiếng bốp nhanh, vậy thôi, không còn gì nữa cho Darwin. Loireli không đáng lo. Niki biết ả có thể bắt cô ta mà không gặp rắc rối gì, sau khi gã bự con không còn cản đường.
Khi ả nhặt con dao lên lần nữa, ả hài lòng với khả năng nắm giữ của ả. Bây giờ ả đã có thể giữ nó một cách đúng đắn. Ả tập trung vào việc lắng nghe lần nữa. Trong một lúc, không có gì vang đến, rồi một tấm ván phía trên cao kêu cót két, có tiếng một bước chân, rồi một bước khác.
Thoạt đầu ả sợ vãi đái vì sức mạnh không còn, nhưng bây giờ ả nghĩ đến việc hành động trong lợi thế của ả. Có những bóng đen và những góc tối nơi ả ẩn nấp, nơi ả có thể đợi và bắt họ bằng sự đột ngột. Ả có một hoàn cảnh thuận lợi, một cái lớn. Ả biết nơi họ ở; họ nghĩ ả đã vô dụng, đã chết, đã biến khỏi cuộc đời họ.
Họ đã sai. Ả giống như một hồn ma, một hồn ma rất nguy hiểm có ý định làm cho cả hai phải chết trước khi ánh sáng ban mai cho họ cơ hội tìm thấy ả.
Ả nhớ ra đã nhìn thấy vài cây nến và nhiều hơn một cặp đèn pin nằm quanh đây, nhưng việc tìm chúng có thể gây ra quá nhiều tiếng ồn và ánh sáng ả tạo ra sẽ tố cáo vị trí của ả. Phải đợi thôi. Họ sẽ biết ả ở đây đủ sớm, nhưng vẫn chưa đâu.
Ả là một phần của bóng đêm, ả nghĩ, cùng lúc choáng váng và vẫn còn chưa quen bị tách rời như thể một phần của ả đang trôi nổi không liên kết với cơ thể ả. Ả là một cái bóng. Ả đã chết. Với con dao nắm chặt trong tay, ả lắng nghe, rồi bước tới trước vài bước một cách cẩn thận. Ả không cần nhìn.
Và bọn họ không bao giờ nhìn thấy ả tiến đến.
Chúa ơi, anh ghét phải mặc chiếc quần jeans ướt của anh vào, nhưng Gabriel bắt buộc phải mặc chúng. Chúng đã bắt đầu khô, cám ơn lò đốt gas trong phòng tắm, nhưng vẫn còn ẩm và lạnh một cách khó chịu. Sau mọi điều anh đã trải qua đêm nay, anh có thể chịu được nỗi khó chịu đó trong một khoảng thời gian. Ngoài ra, ngay khi họ xuống tầng dưới và nhóm lò sưởi, chiếc quần jeans sẽ không còn ẩm lâu nữa. Chiếc áo khoác đã giữ cho áo sơ mi của anh khô, và đôi ủng đã bảo vệ chân anh. Khi lò sưởi làm cho phòng sinh hoạt ấm hơn, anh sẽ lột cái quần jeans ra và máng chúng lên một chiếc ghế hoặc thứ gì đó, đẩy chúng lại gần lò sưởi để chúng khô nhanh hơn.
Lolly có một số quần áo trong phòng ngủ của cô, điều này gây ngạc nhiên cho anh bởi vì cô đã mặc nhiều quá mức đến nỗi anh nghĩ rằng cô chắc chắn đã mắc hết tất cả chúng trên người rồi. Phòng ngủ của cô, tuy vậy, bị khoá từ bên trong. Anh có thể mở khoá chẳng khó khăn gì, với một cái kim thẳng hoặc một cái kẹp giấy, không thứ nào trong chúng là tình cờ với anh.
“Có cả hai thứ ở dưới lầu.” Cô đáp, khi anh nói y như thế. Cô có thể phải mặc lại quần áo ướt của cô như anh đã, nhưng cô không đứng đó suy tính, thay vì thế cô lấy một chiếc khăn mỏng từ trong tủ và quấn nó quanh người cô. “Em sẽ đợi cho đến khi anh có thể mở được cửa phòng em.”
Điều đó phù hợp với anh, anh nghĩ. Yeah, đó là một thử thách thật sự, ở suốt đêm với một phụ nữ không mặc gì ngoài một cái khăn, khi anh hồi tưởng chính xác cô trông như thế nào và cảm giác ra sao bên dưới lớp vải.
Anh đã không có ý định làm tình với Lolly trong phòng tắm, nhưng anh hết sức chắc chắn không thể nói rằng anh rất tiếc. Anh sẽ phải nói dối nếu như anh nói  anh không muốn, rằng anh ân hận về việc đã xảy ra. Dù điều đó có xảy ra lần nữa hay không… Chết tiệt. Nếu cô chạm vào anh và mỉm cười, nếu cô đặt miệng cô lên anh lần nữa, anh sẽ không thể kiểm soát được nhiều hơn so với anh đã có trong lần đầu tiên.
Anh chợt nảy ra ý nghĩ là anh không biết gì về tình trạng hôn nhân của cô, lỡ ra cô đã có chồng hoặc bạn trai ở nhà. Hiểu Lolly, anh không nghi ngờ gì. Cô không phải loại phụ nữ quan hệ tình dục bừa bãi.
Ngược lại, anh có thể nói chắc chắn rằng anh biết về cô chăng ? Ai chẳng thay đổi trong mười lăm năm. Đôi khi họ thay đổi nhiều. Tuy nhiên anh cảm thấy như thể anh biết cô, như thể thật ra mười lăm năm chỉ như mười lăm tháng, rằng thời gian xa cách chỉ trao cho anh thời khắc để nhìn thấy cô trong một ánh sáng khác, và hiểu rõ giá trị của sự khác biệt. Sự chín chắn là một điều kỳ diệu.
“Em biết đấy,” Anh nói, ra bộ tình cờ như anh có thể xoay sở được. “Chúng ta chắc chắn sắp phải rời khỏi đây.”
Lolly ôm chiếc khăn chặt hơn và nhăn mặt. “Anh đang lừa em, đúng không?”
“Em có sẵn bao nhiêu thức ăn và khí đốt vậy?”
Cô thở dài. “Đủ cho một đôi ngày là tối đa.”
“Đó là điều anh phỏng đoán. Chúng ta sẽ làm ấm, ăn, ngủ, đợi mặt trời lên và lắng nghe đến lúc cây cối rơi đổ dịu đi một chút. Bởi chiều mai, là trễ nhất, toàn bộ đường xá sẽ không thể đi lại được nữa. Con đường lên núi có mức ưu tiên thấp, có lẽ tận dưới đáy danh sách, nhưng nếu chúng ta có thể xuống đồi, chúng ta có thể sẽ gặp được ai đó trước khi đến thị trấn.”
“Và nếu chúng ta không ?”
Anh cười với cô. “Thì chúng ta sẽ đi bộ phần đường còn lại đến thị trấn.” Sau đêm nay, việc cuốc bộ kéo dài, cam go trong giá lạnh có vẻ giống như một cuộc thi đi bộ.
“Em cần thứ gì đó nóng để ăn trước khi em nghĩ đến việc đi khỏi đây.” Được ủ ấm trong chiếc khăn, Lolly tiến vào sảnh, đến cầu thang.
Lolly ghét, ghét, ghét trở lại gian bếp, bởi vì cô ghét nó quá nhiều. Cô ép bản thân tiến tới, để tránh do dự. Ký ức về việc xảy ra ở đây vẫn còn quá mạnh cho dù quá nhiều những ký ức khác - tốt và xấu – đã hình thành đêm nay. Nhưng cô muốn và cần thức ăn nóng cho dạ dày cô, và cô từ chối cho phép một người đàn ông đã chết giữ cô tránh xa nó. Hắn đã chết, cô thì không. Cô đã thắng.
Với sự mất điện, bộ phận mồi lửa trên bếp không hoạt động, vì thế cô tìm vài thứ và nhóm lửa vào buồng đốt trên bếp, ngọn lửa bập bùng toả hơi nóng và một chút ánh sáng đủ để cô tìm vài cây nến và cây đèn dầu mà cô biết chúng vẫn còn ở đây, chỗ nào đó. Cô quay lại, và đứng sững lại trên đường đi của cô, ôm chiếc khăn chặt vào cô hơn. Vài ngăn kéo đang ở vị trí mở ra, và trái tim cô chao đảo ngay lúc nhìn thấy.
Cô hít sâu và chầm chậm thở ra. Darwin và Niki phải đang tìm kiếm thứ gì đó, nhưng là thứ gì ? Bất cứ thứ gì có thể bán được, cô cho là vậy. Cô tự hỏi không biết cô có bao giờ ngừng sợ hãi nữa hay không. Từ nay trở đi cô sẽ nhảy dựng lên với tiếng chuông cửa và tiếng cọt kẹt của ngôi nhà sao ? Cô sẽ nghi ngờ mọi người lạ sao ?
Gabriel ở trong phòng sinh hoạt chung, đang nhóm lò sưởi gas, hong quần áo của họ cho khô. Cô không nên nghĩ về Darwin, cô phải nghĩ về Gabriel. Cô nên tập trung để tìm nến, hâm nóng một vài hộp soup, rồi họ sẽ cùng ngồi trước lò sưởi…
Trước đó cô không bận tâm, nhưng cô chợt nhận ra cung cách tạp nham của cô trong hàng hàng lớp lớp quần áo đó. Thật mất thể diện, không quan trọng nó đã cần thiết như thế nào. Cô muốn thấy mình xinh đẹp trước Gabriel, và đó không hẳn do cú đột kích trong quần chứ ? Cô chưa bao giờ quan tâm quá nhiều việc ai đó nghĩ gì về vẻ bề ngoài của cô, Gabriel lại càng không, nhưng bây giờ … bây giờ cô ao ước mình có chiếc áo xanh mà bạn cô đã nói nó làm cho đôi mắt cô toả sáng và chiếc quần jeans bó sát thực sự đắt tiền, thứ làm mông cô trông có vẻ tuyệt vời. Cô chạm tay vào mái tóc ướt, thật ra cô cũng muốn một mái tóc khô hơn.
Trong khi một tay giữ chiếc khăn đang quấn chặt quanh cô, Lolly lấy một bình sauce từ tủ bếp, rồi một hộp soup từ tủ đựng thức ăn. Cô đặt chúng trên mặt quầy bếp, rồi với tay vào một ngăn kéo mở để tìm đồ mở hộp… và đông cứng.
Lần cuối cô ở trong gian bếp này, cô phải cố chống cự Darwin, và theo bản năng cô xem lướt căn phòng để tìm vũ khí. Vào lúc đó, hộp đựng dao có đủ những con dao – ngoài tầm với, nhưng đầy đủ - Bây giờ con dao lớn nhất trong bộ đã không còn.
Tại sao họ phải lấy một con dao khi cả hai đều có súng ?
Một cơn ớn lạnh chạy suốt xương sống cô. Niki có thể sống sót sau vụ va chạm và trở lại. Họ không nghe thấy ả đập vỡ cửa sổ, và Gabriel đã khoá cửa trước, nhưng chìa khoá nằm trong ví của cô và Niki có cái ví.
Lolly chỉ vừa đủ thở được. Cô đã quá chú tâm đến việc làm ấm, quá chắc chắn Niki hoặc đã chết hoặc bị kiệt sức đến đo ván, cô không hề nghĩ đến chiếc chìa khoá.
Ác mộng lại trỗi dậy gầm gừ. Sợ hãi và lạnh giá chụp lấy cô.
“Gabriel!” Cô thét lên, cuống cuồng bỏ chạy, và cô đối mặt với nỗi kinh hoàng.
Niki - người đầy máu, thiếu sinh khí, đang nắm chặt con dao bị mất trong bàn tay giơ cao của ả - lảo đảo tiến thẳng đến Lolly.
Lolly ném bản thân ra phía sau cho đến khi cô dập mạnh vào tủ bếp, và cô không còn chỗ để đi nữa. Cô túm lấy một hộp soup và ném, nó nảy ra khỏi vai của Niki. “Chết tiệt!” Niki nói giận dữ. “Đau đó, đồ chồn cái.”
Lolly vồ lấy bình sauce và ném, và khi ả cúi người né tránh, cô nắm lấy cơ hội để lao sang bên cạnh, thoát ra khỏi dãy tủ bếp. Có một cây khô nhỏ đặt trên bàn bếp, cô cũng ném nó. Niki né tránh lần nữa và tiếp tục tiến lại.
Rồi Gabriel ở đó, nhanh và lặng lẽ trên đôi chân trần của anh, hiện ra lờ mờ trong bóng tối. Anh đánh Niki từ phía sau, ép ả va vào tủ bếp. Ả thét lên trong đau đớn, đổ nhào xuống sàn. Gabriel đâm bổ theo, túm chặt bàn tay mang dao, đập mạnh xuống sàn liên tục cho đến khi ả buông tay ra và con dao rơi loảng xoảng trên sàn.
Ngay lập tức, Niki bắt đầu rên rỉ. “Dừng lại! Tôi bị thương. Tay của tôi… Tôi nghĩ tay của tôi bị gãy rồi.” rồi nức nở. “Tôi đã làm gì chứ ? Anh đã giết Darwin rồi anh bỏ tôi lại bên ngoài giá lạnh cho chết. Anh nỡ thế sao ?”
Dễ dàng. Lolly nghĩ. Cô không cảm thấy thương hại người đàn bà chút nào hết, cho dù những vệt máu khô kết lại trên mặt ả, trên quần áo ả. Nhưng Niki tiếp tục than van, y như Darwin, ả chuyển từ kẻ tấn công điên khùng thành kẻ cầu xin thống thiết chỉ trong chốc lát. Đã bao nhiêu lần hành vi đó tác động được đến họ ? Gabriel không có, dù vậy, và Lolly cũng không.
“Im miệng !” Anh nói cộc cằn, và với lấy cổ tay khác của ả để giam giữ chúng.
Tức điên vì mưu kế đã không thực hiện được, Niki hét lên và vung khẩu súng rỗng mà ả vừa kéo ra khỏi túi áo khoác. Gabriel kéo giật đầu ả ra sau nhưng khẩu súng đã đánh vào anh ở phía góc ngoài của mắt phải và táng đầu anh quay vòng. Ả chồm lên, đẩy anh ra sau, và cú đánh làm anh choáng váng đến nỗi trong một giây anh không phản ứnh đủ nhanh. Niki vặn người và thoát khỏi, nhặt con dao lên và lao vút ra cửa sau.
Gabriel lắc nhanh đầu anh và quăng mình đuổi theo.
Trái tim Lolly đập mạnh đến mức cô chỉ thở được chút ít, cô giật mạnh để mở ngăn kệ bên dưới bồn rửa, túm chặt một cái búa trong hộp dụng cụ nhỏ được đặt ở đó từ rất lâu rồi, và đi theo cả hai người.

Chương 10 - ICE

Niki chầm chậm nhấc đầu lên, không hoàn toàn chắc ả đang ở đâu hoặc điều gì đã xảy ra. Ả nhìn quanh, cố gắng nhận ra khu vực xung quanh, nhưng nỗ lực đó là quá nhiều và ả nhắm chặt mắt lại, đặt đầu ả nằm lại dựa trên thứ gì đó lạnh và cứng. Ả cảm thấy… ả cảm thấy như thể một người khổng lồ đã nhặt ả lên và ném ả xuống mặt đất, như thể toàn thân của ả bị choáng váng. Ả ngã khỏi gường ư? Không, ả không ở trên gường, mà ả ở trong… ở trong cái gì? Ả không biết nơi mình ở. Không gì có vẻ đúng.
Rồi, như một ánh chớp loé lên, ký ức của ả bật mở và tất cả đổ xô về. Darwin. Cô nàng Helton và anh chàng to con. Cơn bão, mưa đá, và vực sâu của thế giới.
Ánh sáng từ bảng đồng hồ trên xe chiếu dìu dịu, dù động cơ đã tắt. Một bên đèn pha chiếu sáng, làm lộ dấu vết của ả trong đêm. Tất cả những gì ả có thể thấy qua tấm kính chắn gió bị vỡ là đám cây cối đã làm ngừng tiến trình rơi xuống khỏi sườn núi của ả. Toàn bộ phần phía trước của chiếc Blazer đã bẹp dúm, biết thừa đi rồi là cú va chạm đã làm nó xoắn vặn, đè bẹp và dúm dó . Một cách chậm chạp, ả xoay đầu, vì ả cảm thấy như thể nó không bảo đảm gắn chặt với cổ ả. Một cảm giác thật không bình thường; ả không thích nó. Nhưng cổ ả đã làm việc, và đó là điều tốt.
Một cành cây lớn đã đâm xuyên qua cửa sổ, cắm vào ghế hành khách. Thuỷ tinh vỡ rải đầy trên ghế trước, và gió lạnh quất thẳng vào bên trong buồng lái từ tất cả những khung cửa bị vỡ.
Niki chạm một tay vào đầu, cảm thấy máu nhớp nháp ở đó. Toàn bộ phần da đầu đập rộn ràng, và ả cũng đang run rẩy từ đầu cho đến chân, một cơn run rẩy chấn động mạnh. Ả không thể ngừng run, không thể làm cho những bó cơ của ả ngừng run. Chết tiệt. Ả có thể bị giết, ả có thể sẽ chết ngay bây giờ, giống như Darwin. Và tất cả là lỗi của bọn chúng.
Một phần trong ả muốn nằm yên ở đó. Ả đã quá mệt, quá lạnh. Sự di chuyển sẽ lấy đi nhiều năng lượng hơn ả có. Dù vậy, sau vài phút, bản năng sinh tồn của ả vực dậy. Việc sắp xếp suy nghĩ của ả gặp khó khăn, nhưng ả kiên quyết đặt tất cả chúng ngay hàng thẳng lối. Ả không thể ở đây. Ngay khi pin yếu đi, ả sẽ không còn có được ngay cả chỉ chút ít ánh sáng như hiện giờ. Ả sẽ bị đông cứng đến chết ở đây, trong bóng tối và giá lạnh, nếu ả không bị mất máu đến chết trước đó. Một lần nữa, ả lại thận trọng chạm vào đầu, vết cắt ở đó đang chảy máu, nhưng không tệ như nó có thể. Quỷ thật, ả còn sống, và dường như không bị mất mảnh thân thể nào, vì thế ả phải tiến lên thôi. Ả lắng nghe, tự hỏi liệu Loireli và gã to con có đi xuống núi tìm kiếm ả , để giúp đỡ… nhưng không có bất kỳ âm thanh nào. Chỉ có tiếng gió, tiếng mưa đá, và tiếng răng rắc của cây cối. Vậy đó. Những kẻ khốn đó đã bỏ ả ở đây cho chết. Loại người nào có thể làm những điều như vậy chứ?
Ả nhìn chằm chằm vào nhánh cây đâm xuyên qua kính lái, hình dung điều gì sẽ xảy ra nếu nó chỉ cách một foot hoặc lệch sang bên trái, và ả rùng mình.
Cửa sổ phía bên người lái cũng bị vỡ, và Niki quay đầu ả về hướng đó khi ả cố tự định hướng. Phần lớn ánh sáng từ chiếc đèn pha còn lại bị chắn bởi vài thứ, có lẽ là miếng cản xe, nhưng một số lọt qua khe hở chỉ cho ả biết mình đang ở đâu.
Trên sườn của ngọn núi, đậu trên một cây già cỗi, kẽo kẹt, bị hư hại trầm trọng, phủ đầy băng đá - nếu cái cây rớt xuống, nếu nó gãy hay cong xuống, thì chiếc Blazer sẽ rớt thẳng xuống bên dưới. Ả nghi ngờ mình sẽ gặp may ở lần kế tiếp, rằng vài vật chướng ngại làm ngừng chiếc xe tải lại như thế nữa.
Niki kéo móc cửa và đẩy nó. Khi không có gì xảy ra, ả đẩy lần nữa, đặt tất cả trọng lượng của ả vào việc mở cửa. Chiếc Blazer cọt kẹt và lúc lắc, và ả dừng lại một lúc. Sự tức giận bùng lên bên trong ả, làm ả quên đi đau đớn. Mọi thứ xảy ra cho đến lúc này – Cơn bão, cái chết của Darwin, tình trạng hư hoại của chiếc Blazer, và sự tổn thương của Niki, thậm chí cả sự kiện cánh cửa chết tiệt này không mở được - đều là lỗi của Loireli Helton. Đồ chồn cái đó, hãy nhìn những gì cô ta làm. Nếu cô ta ở đúng nơi cô ta được bảo phải ở, thì chẳng có điều gì trong những điều này xảy ra.
Chiếc đèn pin của ả ở đâu ? Ả sờ soạng chung quanh nhưng không tìm thấy nó, và ả cũng không có thời gian để tìm. Có vừa đủ ánh sáng từ chiếc xe tải để soi đường cho ả. Cánh cửa sẽ không mở, cuối cùng ả quyết định, vì thế ả tự nâng mình lên và trườn qua cửa sổ bị vỡ, chuyển động của ả cẩn thận đến mức không làm rung chuyển chiếc Blazer. Khi ả trườn ra bên ngoài vào trong gió lạnh, ả quyết định chiếc xe đã được giữ khá vững chắc vào cây.
Chỗ dốc quá đứng, ả không thể đứng thẳng lên. Bám vào chiếc xe tải đã bị huỷ hoại, Niki nhìn xuống chính mình, ả đã không thoát khỏi đống đổ nát hoàn toàn vô sự. Đầu ả đang chảy máu, có một vết rách lớn trên đùi bên phải của chiếc quần jean, máu đang rỉ ra từ đó, và vai ả bị thương. Nó không bị vỡ nhưng có lẽ đã. Yên lặng, ả nhìn lên đỉnh dốc, cảm thấy mình khá may mắn và ả biết phải có nguyên do cho sự sống sót của ả.
Ả sống sót để ả có thể trả thù những kẻ đã làm cho ả và Darwin khốn khổ.
Ả sống sót để ả lấy lại công bằng.
Với băng đá bao phủ mọi thứ, chỉ có một cách lên được con dốc thẳng đứng phía trước là phải bò, vì thế đó là điều ả làm. Với mỗi inch di chuyển về phía trước, ả càng lúc càng chắc chắn mục tiêu mình. Ả sẽ không bỏ chạy, ả sẽ không tìm kiếm một nơi ấm áp và thu mình lại cho đến sáng. Ả sẽ giết Loireli Helton và gã đã tiêu diệt Darwin. Sau cùng, nó là điều công bằng, đơn giản và dễ hiểu.
“Có bao nhiêu quần áo chết tiệt em đã mặc vậy ?” Gabriel gầm gừ, kéo thêm một chiếc áo sơ mi khác ra.
“Cũng đủ.” Cô nói, đập nhẹ vào tay anh. “Ngừng lại đi. Em có thể tự cởi quần áo của mình được mà.”
“Vậy thì làm đi.” Anh không thể vác cô, nhưng anh có thể ép buộc cô, nửa kéo lê cô và đẩy cô lên cầu thang, chỉ với ánh sáng nhảy nhót từ một chiếc đèn pin đã bị mờ đi soi đường cho anh. Trong một căn nhà mới hơn, có lẽ sẽ có một phòng tắm đầy đủ ở tầng dưới, nhưng phòng tắm ở tầng dưới trong nhà Helton chỉ là một nửa phòng tắm vì mới được thêm vào trong những năm gần đây.
Một vòi hoa sen nóng sẽ làm Lolly ấm lên. Vòi sen, quần áo khô, thức ăn nóng. Một kế hoạch đơn giản, một kế hoạch cần thiết, nếu như cô hợp tác.
“Em có thể đi được, anh biết mà.” Cô nói, nghe có vẻ gắt gỏng, nhưng cũng mệt mỏi hơn anh tưởng. Anh không cho rằng cô đã suy sụp đến mức cần phải nhập viện – anh không thể đưa cô đến bệnh viện cho dù cô phải – nhưng cô đã ở trên lằn ranh của sự sống. Thêm nửa giờ nữa bên ngoài, thì một vòi sen nóng không còn là một ý tưởng tốt nữa.
“Ồ, chắc vậy rồi. Nếu em có thể đi được, hãy làm đi. Em cần ở trong vòi sen nhanh nhất em có thể.”
“Được rồi, được rồi mà.” Cô bắt đầu chật vật lên cầu thang, vì thế anh không phải làm tất cả công việc nữa. “Khi em ấm áp rồi,” Cô nói thêm với một tiếng thở dài. “Em sẽ tự quấn mình vào một niềm an ủi và ngủ trong nhiều ngày.” Cô ngừng lại đột ngột. “Đợi đã, anh có khoá cửa trước không ?”
“Có” Anh đã, không hoàn toàn là phản xạ. Chỉ một cơ hội rất nhỏ rằng Niki có thể qua khỏi vụ va chạm và bằng cách nào đó xoay sở để trở lại ngôi nhà, một cái cửa bị khoá không phải là một ý tưởng tệ. Không thể chắc chắn một ai đó có thể thoát khỏi sau cú va chạm giống như vậy, nhưng những điều lạ lùng hơn vẫn xảy ra được. Tại sao kẻ say rượu thường bình an vô sự khỏi những tai nạn tệ hại, bỏ lại nạn nhân của hắn chết, trong lúc hắn lắc đầu và tự hỏi điều gì đã xảy ra. Cũng khá tương tự với những kẻ bị trói buộc vào ma tuý; anh đã chứng kiến điều đó nhiều lần trong những năm qua. Chúa trông nom những kẻ ngốc và những gã say, anh được nghe thế. Tuy chẳng có ý nghiã nhiều với anh, nhưng đôi lần nó được chứng tỏ là sự thật.
“Phòng tắm ?” Anh hỏi, khi anh lên đến đỉnh cầu thang.
“Lối này.” Lolly chỉ đường, và anh đi theo cô đến một cánh cửa mở vào một phòng tắm dài, hẹp chứa cả hai thứ : một bồn tắm - loại tiêu chuẩn, không phải bồn tắm mát xa – và một phòng tắm vòi sen riêng biệt. Lúc này nó được quan tâm đến, được đổ xô đến, trừ việc hơi nhỏ, trong thời của nó, phòng tắm này khá xa hoa. Gabriel không quan tâm đến việc phòng tắm nhỏ hay lớn thế nào, anh chỉ quan tâm đến việc có một vòi sen và thừa thãi nước nóng – cũng giống như, Halellujah!, một thiết bị sưởi gas dẫn truyền bằng bức xạ được lắp đặt bên trong tường. Anh không nghĩ ra có thứ gì được hoan nghênh ngay lúc này nhiều hơn thiết bị sưởi đó nữa.
“Chúng ta sẽ làm em ấm lên.” Anh nói khi anh đóng nắp toilet và đặt Lolly lên đó. Anh để chiếc đèn pin lên thùng chứa nước phía sau toilet, dựng nó đứng để ánh sáng chiếu trên trần nhà màu trắng. Anh với tay lấy vòi sen mở nước và để nó ở mức ấm . Anh hy vọng anh không để nhiệt độ quá nóng, vì dù không mang găng, bàn tay anh quá lạnh để có thể đánh giá chắc chắn về độ nóng của nước như thế nào.
Anh quay qua và thấy Lolly đã nhắm mắt lại lần nữa. “Dậy mau!” Anh cáu kỉnh. “Lolly, cởi quần áo của em ra !”
Cô giật mình giống như một con nai bị hoảng hốt, mắt cô bật mở. “Jeez!”  Cô càu nhàu. “Được rồi. Em chỉ nhắm mắt có một giây thôi mà.”
“Em sẽ nhắm mắt sau, khi em đã được ấm lên.” Khi cô vật lộn với quần áo của cô, anh quay đi thắp thiết bị sưởi gas, bật nó ở mức cao nhất mà nó có thể chạy được, rồi giơ đôi tay anh trước ngọn lửa để sưởi chúng. Ôi, Chúa ơi, cảm giác đó tốt đến nỗi gây đau đớn. Anh giữ chúng ở đó trong một phút trước khi hướng nỗ lực của anh vào việc lột bỏ quần áo của chính mình. “Lột bỏ” là một từ mạnh mẽ, bởi vì nó ám chỉ tốc độ. Anh vùng vẫy khỏi chúng, vừa khi Lolly cũng đang làm. Vải quá lạnh và không hợp tác, bàn tay anh cũng lạnh và không hợp tác, quần jeans của anh cũng lạnh và không hợp tác, và ướt, những yếu tố không hợp tác ấy cùng vùng lên. Anh chỉ vừa vặn giữ được thăng bằng, cuối cùng anh tự chống đỡ bằng việc dựa vào bồn rửa tay để anh có thể hoàn thành. Anh cũng muốn ngồi xuống và nhắm mắt của anh lại, nhưng anh e rằng nếu anh làm thế anh sẽ không thể bắt đầu di chuyển lại được nữa.
Anh nửa mong Lolly phản kháng, nhưng cô đã không, về việc cởi bỏ quần áo của cô trước mặt anh, hoặc việc đang trở nên trần truồng của anh nữa. Anh đang cố giữ cô còn sống và bỏ qua sự sống sót của bản thân anh; và cô hoặc đủ thông minh để đẩy những mối bận tâm khác sang một bên, hoặc cô biết cách phòng thủ để cô lâm vào rắc rối thực sự. Cô cũng đủ tính người để bắn một cái liếc nhanh, bồn chồn vào chỗ ấy của anh.
“Đừng lo lắng.” Anh dỗ dành cô trong tiếng làu bàu. “Nó sẽ ủ rũ tới mức anh không thể tìm được nó với hai tay và một đèn pin.”
“Vậy em hy vọng anh không cần đi tiểu sớm.” Cô đáp, và nếu anh không quá lạnh, anh sẽ phải cười về điều đó. Vậy đó, anh thậm chí không thể xoay sở được một nụ cười.
Trước khi họ bước vào phòng tắm vòi sen, anh kiểm tra những ngón tay của cô, cúi người xuống để nhìn những ngón chân của cô. Chúng tái xanh vì lạnh giá nhưng không cho thấy bất kỳ dấu vết nào về những vệt trắng cảnh báo chứng hoại tử do tê cóng. Rồi anh lôi cô khỏi chỗ ngồi trên nắp toilet, giữ chặt cánh tay anh quanh eo cô lần nữa, và kéo cô vào trong vòi sen.
Lolly rên rỉ khi dòng nước ấm chảy qua người cô. Anh không nói được tiếng rên là do đau đớn hay khoan khoái; cô đang quá lạnh, cả hai đều có thể.
Cám ơn Chúa việc vòi sen được lắp cao trên tường, thế nên anh có thể hoàn toàn ở bên dưới vòi phun. Anh bước vào phía dưới của nó, để luồng nước xối xuống trên đầu anh, làm tan lớp băng đóng vảy trên tóc anh; nước đánh vào làn da lạnh lẽo của anh như những viên đạn nhỏ, cả sự khoan khoái cũng như đau đớn, anh cũng có đủ, trừ việc rên rỉ.
“Anh lấn phần nước của em.” Lolly phàn nàn, và anh giải quyết vấn đề đó bằng cách quấn cánh tay anh quanh cô và kéo cô dựa sát vào anh, để vòi sen ấm áp tưới xuống cả hai. Với một tiếng thở dài nhỏ run rẩy, Lolly đặt cánh tay cô vòng quanh eo anh, nép đầu cô vào ngực anh, và nhắm mắt cô lại lần nữa.
Bây giờ họ đã ở trong vòi sen, việc nhắm mắt của họ lại dường như là một ý tưởng tốt đáng nguyền rủa, vì thế anh dựa cằm anh vào đỉnh đầu cô và để mặc cho mí mắt anh buông trôi.
“Chúa ơi, cảm giác này quá tuyệt.” Cô thì thầm.
Anh không chắc cô đang nói về sức nóng hay là anh, và chắc tuyệt đối là anh sẽ không hỏi. Anh không quan tâm. Anh có thể thấy giá lạnh đang rời khỏi anh, đang cạn kiệt dần bên dưới áp lực dòng nước. Anh có thể cảm thấy đầu anh đang ấm lên, cảm thấy cơn đau lùi xa dần.
Một phần trí não anh - một phần nhỏ nguy hiểm - vẫn còn trong sự cảnh giác, đang lắng nghe bất kỳ điều gì anh phải nghe vượt qua âm thanh của vòi sen. Anh không thể xuống núi để chắc chắn Niki đã chết, và chỉ cần sự không chắc chắn vẫn còn hiện hữu thì anh không thể hoàn toàn thư giãn. Anh và Lolly không được bảo vệ ở đây, trong phòng tắm đứng, nhưng họ phải được làm ấm lên, và khi anh cân nhắc hai yếu tố đối nghịch, việc làm ấm bao trùm lên mọi thứ khác. Anh đã quá lạnh và hầu như không thể nào hoạt động được nữa, không thể nào giúp đỡ được cho cả Lolly và chính anh, và nếu Niki trở lại lần nữa, anh không chắc anh có thể xoay sở được nhiều để phản công.
Hai điều được cân nhắc trong sự thiên vị của họ. Một, thậm chí khi Niki còn sống, anh thấy không cách nào ả không bị thương, có thể quá tệ để có thể di chuyển được. Hai, nếu bằng sự kỳ diệu ngoan cố nào đó mà ả vẫn có thể di chuyển, ả phải bị lạnh giống như họ - trừ phi ả đã sử dụng meth trong thời gian lâu đến mức ả bị chứng tăng cao thân nhiệt, điều này còn nguy hiểm gấp hai lần trong thời tiết này, bởi vì ả sẽ không cảm thấy lạnh, sẽ không bảo vệ đúng bản thân khỏi chúng.
Khi anh bình phục và khô ráo, anh phải bọc mình lại và trở ra bên ngoài, kiểm tra cảnh va chạm một lần nữa. Từ một góc khác, anh có thể nhìn được Niki nếu như ả vẫn còn trong chiếc Blazer bị tàn phá. Cho đến lúc đó, tất cả những gì anh có thể làm là chỉ giải quyết một vấn đề cho một lần và đặt sự cảnh giác của anh vào bất kỳ tiếng động lạ nào.
Rồi một vấn đề khác tự ló ra.
Khi anh đã ấm lên, anh bắt đầu cảm nhận được Lolly đang ép sát vào anh tuyệt vời như thế nào, mềm mại và quyến rũ, với những đường cong tuyệt đẹp đã bị che dấu bên dưới hàng hàng lớp lớp quần áo mà cô mặc. Dòng nước chạm vào cô và chảy trên làn da mượt mà hoàn hảo. Cô ướt, và mềm mại, và trần truồng…
Gabriel lướt tay anh lên xuống trên lưng Lolly, cố tạo thêm sức nóng qua sự ma sát cũng như nước nóng. Anh có thể cảm thấy sự thay đổi trên cô khi cô ấm lên; cô thư giãn, hơi thở của cô trở nên bình thường hơn, và tư thế của cô trở nên mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn. Cô đang tốt lên. Họ đã làm được, đã sống sót trong hoàn cảnh khốc liệt nhất, và lần đầu tiên trong nhiều giờ, anh để bản thân thư giãn khỏi trạng thái cảnh giác cao.
Anh gần như chìm vào giấc ngủ ở đó, đứng trong vòi sen nóng với Lolly quấn trong cánh tay anh. Có lẽ anh đã ngủ lơ mơ, chỉ khoảng một giây. Có lẽ cô cũng vậy, vì ngoài sự nhô lên và hạ xuống của ngực cô, cô không hề chuyển động.
Từ từ, anh hồi tỉnh khỏi cảm giác lơ mơ đó. Cơn bão đá vẫn tiếp tục chất đống sự chết chóc của nó bên ngoài, nhưng anh và Lolly an toàn bên trong, ấm áp, được bảo vệ, tự do để hoàn toàn cảm nhận và đáp ứng. Khi cơ thể anh hấp thu hơi nóng của nước, anh cảm thấy cứ như thể anh, cũng vậy, đang tan chảy, cho đến khi không có điều gì còn lại trên thế giới ngoại trừ thân thể của anh và cô.
Thật dễ dàng đứng dưới luồng nước phun, trong vòng tay Gabriel và để cho mọi thứ khác tan biến đi. Không kinh hoàng, không lạnh giá. Chỉ thế này thôi.
Từ từ, cô nhận biết được rằng anh không còn bất kỳ vấn đề nào cho việc tìm được cái ấy của anh nữa. Nó đã phồng lên ở giữa họ, dài, và dày, và cứng như đá. Giật mình ngờ ngợ - Gabriel McQueen bị thu hút bởi cô sao ? - Vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận, Lolly mở mắt nhìn lên bắt gặp anh đang nhìn xuống cô với vẻ mặt nghiêm trang, chăm chú của một người đàn ông muốn sex và biết rằng anh sắp nhận được nó. Ngay cả trong ánh sáng yếu ớt đang mờ dần của chiếc đèn pin, cô cũng có thể nhìn thấy vẻ rực rỡ trong đôi mắt anh.
Anh vuốt mái tóc ướt của cô ra sau, khỏi gương mặt cô, khum bên má bị bầm của cô bằng một bàn tay to lớn của anh, rồi môi anh đặt trên môi cô.
Bàn tay anh dịu dàng, miệng anh thì không. Anh hôn như một kẻ cướp bóc, thèm khát và dữ dội, đòi hỏi và dâng hiến. Mặc cho suy nghĩ và do dự, cô trao cho anh điều anh muốn. Không còn điều gì quan trọng ngoại trừ giây phút này, ngoại trừ nỗi khát khao mãnh liệt đột ngột cháy bùng lên giữa họ. Cả hai có thể đã chết, quá dễ dàng. Họ đã thoát, đã ở đây, còn sống, ấm áp, và họ cùng đến với nhau trong sự mê đắm.
Anh nhấc cô lên, đẩy cô dựa vào bờ tường lát đá bên dưới vòi sen, vì thế nước vẫn tiếp tục chảy trên họ. Theo bản năng cô quấn chân cô vòng quanh hông anh, tư thế mở ra cho anh. Vươn tay xuống dưới, anh đặt lại vị trí của anh, phần đầu dày dặn chạm lướt vào vùng da thịt mềm mại của cô, ngay lối vào, và điều đó đủ làm cô rên rỉ trong ham muốn. Cô quằn quại, tìm kiếm nhiều hơn, và anh trao nó cho cô. Với một tiếng rên, anh đẩy vào sâu thêm, lấy trộm hơi thở của cô, có cả dịu đi lẫn gia tăng thêm nhu cầu khẩn thiết. Cô cũng rên rỉ, cuốn chặt vào anh, vào cảm giác được căng rộng ra bởi sự lấp đầy to lớn đang đẩy lên xuống bên trong cô. Lolly nhắm mắt, siết chặt chân cô quanh anh, bập bềnh lướt qua cơn bão.
Cô trở nên mãnh liệt và nhanh, kêu thét lên, run rẩy, và uốn cong người dưới sự tấn công dữ dội của khoái cảm vô bờ. Anh giữ chặt mông cô và di chuyển cô lên xuống trên anh; những nhát ngắn, nhanh làm tăng cao cực khoái của cô và gần như là quá nhiều để chịu đựng. Rền rĩ, cô cắm sâu móng tay cô vào vai anh khi xúc cảm lên tới đỉnh, lắng dịu đi, rồi bất ngờ lên đỉnh một lần nữa. Cô không thể chống đỡ nổi nữa, không thể đứng nổi nữa, và nước mắt đột ngột tràn dâng trong mắt cô. “Làm ơn!” Cô nói, và với một cái rùng mình, một tiếng rên sâu, anh chôn vùi bản thân sâu hơn vào trong cô và cũng đạt đỉnh, phun trào mạnh mẽ và nhanh, và từ từ thay đổi nhịp điệu chậm lại và lắc lư khi anh bộc lộ khoái cảm của riêng anh.
Sau đó là yên lặng, nhưng là một sự yên lặng mà trong đó họ bám chặt lấy nhau không rời, hớp vội không khí và cố gắng hồi phục sức mạnh cho đôi chân yếu ớt. Thể trọng nặng nề của anh đẩy cô vào tường. Nếu không được nâng đỡ bởi bức tường, cô ngờ rằng họ sẽ ngã trên sàn phòng tắm. Cánh tay cô vẫn quấn quanh anh, cô vuốt ve lưng và cổ anh một cách lơ đãng, say sưa với cảm giác anh trần truồng dựa vào cô. Anh có những cơ bắp rắn chắc trên mỗi inch của cơ thể, và mọi thứ cho thấy cô là một phụ nữ mãn nguyện với sự xâm nhập vẫn còn đang lấp đầy bên trong cô.
Anh thức tỉnh đủ để vươn tay ra và tắt vòi sen bằng một cú bật từ cổ tay anh. Nước đang nguội đi, và thiết bị cấp nhiệt bằng gas hữu hiệu đã làm nóng phòng tắm lên mức sưởi ấm dễ chịu rồi.
Không ai trong họ nói gì. Sẽ có thời gian cho việc chuyện trò, nhưng không phải bây giờ. Vì lúc này, họ mới vừa trải qua trạng thái trôi lênh đênh trong một thoáng.
Dịu dàng, anh khum bàn tay rắn chắc to lớn của anh lên một bên ngực cô . Ngón tay cái xù xì của anh mơn man trên đầu vú và cô cảm thấy sự tiếp xúc đó ở mọi nơi, râm ran theo những xung động thần kinh vẫn chưa lắng dịu. Cô ép sát môi vào bờ vai ẩm ướt của anh, rồi với một tiếng thở nhẹ cô đặt đầu cô nghỉ ngơi ở đó.
Suy nghĩ của cô bị cuốn trôi khi sự hồi phục lan khắp xương cốt cô. Cô đã yêu ngôi nhà này, cô nghĩ mông lung, nó đã luôn có : Hương thơm, những căn phòng lớn, đồ gia dụng cổ xưa. Cho đến đêm nay, ký ức của cô về nơi này là những điều tốt đẹp. Cô không muốn ký ức cuối cùng hình thành trong căn nhà này có bất cứ thứ gì liên quan đến Darwin và Niki. Khi cô đi khỏi, khi cô nói lời từ biệt, cô muốn ký ức của cô là điều tốt đẹp. Gabriel đã trao cho cô điều đó, thay thế nỗi kinh hoàng bằng sự mãn nguyện, xấu xa thành tốt đẹp.
Lolly di chuyển miệng cô, thưởng thức làn da ướt ở cổ anh và hít vào hơi ấm của anh. Hơi thở của anh thay đổi, cơ thể anh chuyển động nhưng không rời khỏi cô. Anh di chuyển gần hơn, sâu hơn vào trong cô, và chưa bao giờ có điều gì mang lại cảm giác tuyệt vời đến thế.
“Em cảm thấy thế nào ?” Anh hỏi, giọng anh mạnh, kiên định và dễ chịu.
“Tốt hơn.” Cô đã cực kỳ ấm áp, cực kỳ mê đắm. Họ cần lau khô và mặc quần áo, nhưng vẫn chưa. Cô hôn vào cổ anh lần nữa. “Còn anh ?”
“Yeah, tốt hơn.” Anh ngừng lại. “Uh – Lollipop…”
Cô cười, dấu mặt vào vai anh. “Bây giờ em đã biết ý của anh rồi. Anh vừa cố làm em mất trí bằng cách gọi em như vậy.” Cô nói nhưng không nổi nóng.
“Ồ, phải rồi, điều đó luôn luôn hiệu quả mà.” Anh nói, như thể đó là điều hiển nhiên.
“Em đã từng phải lòng anh ghê gớm.” Cô sẽ không bao giờ thú nhận điều đó trước đây, cô sẽ bị xấu hổ nếu như anh có lúc nào ngờ vực… Và bây giờ, điều đó không còn quan trọng nữa.
Anh kéo đầu anh ra phía sau một chút, nhìn xuống cô. “Không tệ thế chứ?” Anh nghe có vẻ hài lòng. “Em đã không làm gì trông giống như thế hết.”
“Dĩ nhiên là không rồi. Khi đó em là một cô bé. Em thà chết còn hơn để anh biết được.” Cám ơn Chúa, những năm đó đã ở phía sau cô, cô không muốn hồi tưởng những cảm giác lo lắng và những cơn thịnh nộ chi phối bởi hormone, sự thiếu tự tin vô cùng đau khổ.
“Anh thích tranh cãi với em.” Anh thú nhận, miệng anh uốn cong trong một nụ cười nhẹ. “Điều đó đã làm anh ra đi.”
Đàn ông, cô nghĩ. Họ không thể nào là đồng loại với ta được. Cô thở dài, quá hài lòng với việc cô có thể di chuyển được đôi chút. Trong giây phút đó, mọi thứ đều tuyệt; với Gabriel bên trong cô, với cơn phấn khích của khoái cảm vẫn còn vương vấn trên da thịt, cô hài lòng.
Anh động đậy, miễn cưỡng tách cơ thể của họ ra, và cô để anh làm. Chân cô buông khỏi hông anh, đùi cô trượt xuống cho đến khi chân cô chạm xuống sàn một lần nữa. Anh nâng cằm cô lên để mắt họ gặp nhau. “Em có dùng thuốc tránh thai không ?” Giọng anh rì rầm trong ngực, sâu và cục cằn.
Cô không thể kềm một nụ cười. “Hơi trễ cho câu hỏi đó, đúng không ? Nhưng câu trả lời là: Vâng, em có.”
“Thật tốt.” Anh mơn man ngón cái của anh trên bờ môi dưới của cô. “Chúng ta có thể làm thế này lần nữa.”
“Ngay bây giờ sao?” Cô hỏi, giật mình và anh cười .
“Mười lăm năm trước, phải, nhưng bây giờ anh phải mất vài giờ để hồi phục. Đến đây, hãy lau khô nào.”
Đôi chân của cô không hoàn toàn vững, nhưng cô đã cảm thấy tốt hơn nhiều, gần như bình thường. Cô cảm thấy đôi chút ngượng ngập khi khoả thân trước anh, lúc này điều đó hơi ngớ ngẩn, nhưng gò má cô nóng bừng khi cô bước ra khỏi phòng tắm và vội vã hướng đến chiếc tủ âm tường, nơi cô túm lấy hai chiếc khăn tắm. Cô ném một cái cho anh và nhanh nhẹn bắt đầu tự lau khô, đứng gần bức tường có thiết bị sưởi.
“Em có vài hộp soup trong bếp.” Cô nói, cố giữ giọng bình thường.
“Nghe có vẻ tốt đó.” Gabriel lau tóc, anh dừng lại, nhìn những quần áo ướt, lạnh lẽo trên sàn. “Anh không nghĩ cha em còn để lại quần áo ở đây.”
“Không.” Cô nói. “Họ đã dọn sạch tất cả đồ dùng cá nhân của họ cách đây đôi năm rồi.” Rồi cô cười. “Ông ấy thấp hơn anh sáu inch, và vòng eo của ông ấy chắc chắn rộng hơn mười inch. Em không nghĩ quần áo của ông ấy thích hợp với anh. Chúng ta sẽ treo quần áo của anh trước một trong những lò sưởi. Chúng sẽ khô vào sáng mai.”
“Tuyệt.” Giọng anh lầm rầm. “Chắc anh sẽ để mông trần cho đến lúc đó thôi.”
“Em không phiền đâu.” Cô nói, và cười với anh. “Nhưng chúng ta có những cái mền, vài bức tường nhiệt, đôi lò sưởi gas, có thừa nến, những hộp soup mà em đã nói với anh. Em cũng có một số cà phê hoà tan.”
Mắt anh sáng lên khi đề cập đến cà phê, dù chỉ là cà phê hoà tan. “Làm thôi.”
“Em cảm thấy đói rồi.” Lolly nói, nhận ra cô nói thế nào thì từ ngữ có nghĩa đúng như vậy. Cô cũng nhận ra rằng cô không thấy phiền lòng nếu cô và Gabriel mắc kẹt ở đây trong vài ngày. Sau điều vừa xảy ra trong phòng tắm, nhanh và tự nhiên đến mức cô chỉ có chút ít thời gian để suy nghĩ, cô không ngạc nhiên chút nào cách họ vượt qua thời gian ra sao.
Cuộc sống đã tạo ra vài thay đổi đáng kinh ngạc, cô nghĩ. Cô không bao giờ có thể lường trước được điều này, không bao giờ nghĩ rằng cô có thể thoải mái với anh đến thế, hoặc việc làm tình với anh, trong tất cả mọi người, lại có cảm giác tuyệt vời đến thế.
Thánh thần ơi ! Gabriel McQueen.

Chương 9 - ICE

Niki chiến đấu với đôi chân ả. Khi người đàn ông đó ló ra khỏi bóng tối giống như yêu ma hoặc thứ gì đó và tấn công Darwin, bản năng sinh tồn thúc đẩy và ả chạy trối chết, không hề nghĩ chút nào đến việc giúp đỡ Darwin. Ả nhìn qua vai thay vì chú ý đến nơi ả sắp đến, và bước vào trong một vũng tối, chân ả đột ngột trượt đi và ả ngã dập lưng xuống đất, đủ mạnh để ả phải nằm lại ít phút, quá choáng váng để di chuyển.
Khi ả đã có thể lăn người ngồi dậy, ả chỉ ngồi ở đó, trên mặt đất đóng băng, nhìn Darwin và người đàn ông khi họ đánh nhau. Ả đã hết đạn, vì vậy ả không thể làm được gì để giúp Darwin. Điều tốt nhất ả có thể làm, ả nghĩ, là bỏ chạy, Darwin đâu có lao vào cứu giúp ả, nếu tình thế đảo ngược.
Ả không thể nhìn được nhiều, vì cây cối và ánh đèn pin lăn tròn khi Darwin làm rớt nó, nhưng khi ả quan sát cuộc chiến, ả nghĩ có lẽ Darwin sẽ bị thương. Đồ chó giải cứu Lolly là một gã to lớn. Ả cũng nghĩ có thể Darwin sẽ thắng trận đấu bởi vì hắn mạnh hơn nhiều như hắn có vẻ và hắn chơi xấu. Đây là một trong những tình thế phải chờ xem, dù ả không muốn chờ đợi quá lâu. Nếu mọi việc bắt đầu xấu đi cho Darwin, ả tốt hơn nên tự cứu mình. Ả phải trở lại ngôi nhà, lấy số ma tuý họ để lại trên bàn cà phê… Ả cần một ít lúc này, ngay bây giờ. Nó sẽ làm cho ả cảm thấy tốt hơn nhiều, giũ sạch cảm giác bồn chồn sởn gai ốc này.
Nhưng ả đã tự đập vào chính mình một cách ngu ngốc khi ả ngã xuống, nên ả còn hơi xây xẩm. Thật không thông minh khi lên đường quá sớm và bị ngã lần nữa, tự làm mình bị thương. Ả ngồi đó thêm ít phút hoặc hơn, nhìn điều đã xảy ra với Darwin. Có thể ả được trông thấy hắn giết gã bự con kia.
Vì thế ả ngồi đó nín lặng, mặc cho mặt đất lạnh giá đâm xuyên qua quần áo của ả giống như một con dao nhọn, mặc cho mông ả ẩm ướt, và ả nhìn thấy Lolly Helton lao ra khỏi bóng tối, với một cây gậy giơ cao, và đánh vào đầu Darwin. Nó không làm hắn chậm đi nhiều, nhưng làm hắn bị sao lãng, và đột ngột Niki biết đây không phải là kết thúc tốt cho Darwin. Hai đánh một không công bằng chút nào.
Rồi Loireli bắt đầu đập vào Darwin liên tục, rầm, rầm, rầm. Hắn đã đè được gã đàn ông to lớn xuống, nhưng hắn để Loireli đến chỗ hắn, và hắn lao vào cô ta. Niki nhắm mắt chán ghét. Darwin chưa bao giờ có được một kế hoạch đáng kể nào. Điều đó đã để cho gã đàn ông bự con tự do, thật ngu ngốc hết sức, rồi dĩ nhiên cuộc chiến đã kết thúc và Darwin đang rền rĩ trong cách làm cho thần kinh ả tệ hại. Tất cả những gì ả có thể làm là lắc đầu. Ả không thể giúp hắn, ả không có gì ngoại trừ khẩu súng rỗng. Darwin đã tự đưa mình vào đó, đống phân ngu ngốc!
Đầu ả cảm thấy tốt hơn, sự choáng váng đã lắng dịu. Một cách yên lặng, trong khi họ bận tâm với Darwin, ả đứng lên và chầm chậm rời khỏi. Âm thanh của một cuộc chiến lập lại làm ả dừng lại và nhìn lần nữa, và ả thấy người đàn ông to con thúc khuỷu tay vào mặt Darwin, nhìn cách Darwin ngã xuống giống như một bao tải da rỗng, và ả biết hắn đã chết. Ả đã nhìn đủ người chết để nhận ra cách họ đổ phịch xuống, như thể tất cả xương cốt của họ đột ngột trở nên mềm oặt.
Ả chưa bao giờ có thể dựa dẫm vào cái của khỉ đó, và bây giờ hắn đã đi, để cho bản thân bị giết chết.
Thận trọng, yên lặng như có thể được, ả lần mò đường ra khỏi khu rừng. Hai lần ở đó có tiếng răng rắc lớn, và nó làm ả kinh hãi đến vãi phân ra cho đến khi ả đoán ra được điều gì đã xảy ra. Cành nhánh đang bị bẻ gãy khỏi đám cây chết tiệt. Tất cả quanh ả, những cành cây đang oằn xuống dưới trọng lượng của băng, một trong chúng có thể rơi xuống ả bất kỳ lúc nào. Cái đống phân này thật sởn tóc gáy.
Khi ả đến con đường, ả thấy quá nhẹ nhõm vì đã ra khỏi khu rừng khốn kiếp đó, đến nỗi quên mất về băng đá và cố chạy. Chân ả ngay lập tức trượt đi và ả ngã mạnh xuống bằng đầu gối. Cơn đau không thể chịu nổi. Niki nghiến trèo trẹo vài từ nguyền rủa khi ả chầm chậm đứng lên. Ả vẫn còn lom khom một lúc để xoa nắn đầu gối ả cho đến khi ả nghĩ ả có thể bước đi trở lại. Lần này ả đi thận trọng trên vạt cỏ - thứ - nơi ả có khả năng bám đường tốt hơn và tiếp tục lên dốc với nhịp bước chậm hơn nhiều.
Giá lạnh, bóng tối, gió rét buốt, băng đá sởn gáy… tất cả những thứ đó vây quanh ả, và ả nhận ra mình đơn độc như thế nào, cô đơn khủng khiếp thế nào, không có ai để hướng về. Darwin tuy không đủ nhưng ít ra hắn đã ở bên ả. Bây giờ hắn đã chết, bởi vì gã to con đó là một tên sát nhân. Hắn đã chết, ả đơn độc, và ả không đông bằng họ. Ở trên kia, chiếc Blazer bây giờ thuộc về ả. Darwin không còn cần đến nó nữa.
Vì đi bộ, Niki càng lúc càng tức tối. Nếu không vì con chồn cái Loireli, Darwin đã có thể thắng cuộc đấu, và thay vì cuốc bộ về ngôi nhà một mình, ả có Darwin bên cạnh lúc này. Họ sẽ được ấm áp, làm vài liều meth để tán thưởng chiến thắng của mình, và có lẽ sẽ làm tình trên gường của Loireli.
Mưa đá đập xối xả vào mặt ả và ả không thích nó. Trời lạnh quá mức ở ngoài đây, và mọi thứ đều sai lầm. Mọi thứ! Lẽ ra họ chỉ cần cướp tiệm tạp hoá và chạy như bị ma đuổi khỏi thị trấn. Không điều gì đúng từ lúc ả gặp quý cô chồn cái Loireli trong chiếc Mercedes ngon lành của cô ta
Ả bắt được một tạp âm lẫn trong gió, và quay người nhìn xuống lối đi dài, quanh co. Loireli và gã bự con đang ở phía sau ả, đang đi về như thể chắc chắn rằng họ đã an toàn. Trong một thoáng, ả thấy một ánh đèn, rồi nó biến mất. Giống như ả, họ đang bám theo lề đường và ở trong bóng tối.
Một ý tưởng chợt đến với ả, và chậm rãi ả bắt đầu mỉm cười, mặc cho cơn gió nhức nhối thốc thẳng vào mặt. Nếu điều đó trở nên đúng, khi rời khỏi đây, ả sẽ lái chiếc Mercedes đó thay vì chiếc Blazer cũ kỹ bẩn thỉu của Darwin, và hai kẻ đó sẽ ước rằng chưa bao giờ vướng phải ả … trong một lúc thôi, bất kỳ cách nào, rồi bọn họ sẽ không bao giờ ước bất cứ điều gì được nữa.
“Ngay khi vòng qua khúc quanh này, chúng ta sẽ thấy ánh đèn.” Lolly nói. Gabriel không biết là cô đang động viên anh hay bản thân cô. Một cách kiên trì, họ lê bước tiến tới, đi vòng theo khúc quanh, và cô ngừng lại khi cô tìm kiếm trong bóng tối dấu hiệu của ánh đèn hiên trước đã động viên họ vững bước, đến với sự ấm áp và an toàn trong ngôi nhà.
Không có gì hết. Một bóng tối thuần khiết. “Mất điện rồi.” Cô nói yếu ớt.
“Phải.” Gabriel thúc cô tiến tới, cánh tay anh thật sự đẩy cô đi. Anh không ngạc nhiên vì sự mất điện, dù anh ước chi ít ra họ đã trở về trước khi dây điện bị đứt. Việc tiến thẳng đến ngôi nhà được chiếu sáng, rực rỡ, ấm áp là sự động viên tâm lý nhiều hơn việc không thấy gì ngoại trừ bóng tối ở cuối con đường. Anh cần thứ gì đó bên cạnh sức mạnh của chính anh để giữ họ tiếp bước, vì anh đang nhanh chóng mất nó.
Lolly đang chậm dần, bước chân cô trở nên nặng nề hơn và nhiều gian khổ hơn; cả hai bọn họ đều đánh mất đủ sự phối hợp mà anh lo lắng. Giá lạnh đã làm suy yếu đi sức mạnh của cô. Cô gần như suy kiệt, nhưng anh không thể cho phép cô dừng lại, không, khi họ đã ở quá gần nơi nương náu. Nơi nương náu nghĩa là sống sót, và anh không thể đủ sức để nghĩ đến điều gì khác.
Anh giữ vững Lolly, để chắc chắn họ tiếp tục tiến lên, và cùng lúc vẫn để mắt đến Niki, người anh có thể nói là không ít nguy hiểm hơn bạn của ả. Dù không có súng, ả có cố gắng thách đố anh không? Kinh nghiệm với những kẻ nghiện meth nói rằng ả sẽ. Ả sẽ phải vượt qua anh để bắt Lolly. Ngay cả một khẩu súng rỗng cũng có thể giết người, nếu bạn dùng nó đánh ai đó vào vùng thái dương hiểm yếu. Lolly được bảo vệ bởi tất cả những thứ cô đang cột chặt trên đầu cô, nhưng điều đó vẫn không bảo đảm rằng cô sẽ không bị thương hoặc bị giết chết.
Một cách hợp lý, Niki sẽ phải nhận ra ả cũng cần nơi nương náu nhiều như họ. Ả phải ở trong ngôi nhà rồi, đang chờ đợi họ. Điện không phải bị mất, có lẽ tự ả đã tắt đèn. Ả sẽ có lợi thế của sự bất ngờ. Anh không dám chắc để xác định ả ở bên ngoài giá lạnh hay ở bên trong ngôi nhà; anh phải mong đợi bất kỳ điều gì, mọi điều, và không đưa ra những giả định có thể dẫn đến sai lầm và làm anh thiếu sự chuẩn bị. Cho đến khi Niki bị phát hiện, anh không thể hạ thấp sự cảnh giác.
Đêm liên tục bị ngắt quãng bởi sự vặn xoắn đột ngột của những cành và cây đang gãy lách tách. Tiếng động không liên tục nhưng cũng không chấm dứt. Không một cây nào ở gần con đường bị gãy đổ, vẫn chưa, nhưng chúng sẽ, sớm thôi. Vào lúc này, điều tồi tệ nhất của cây cối ở sâu hơn trong rừng, nơi chúng bị bỏ quên không được chăm sóc trong một thời gian dài. Ít ra thì những cây tiếp giáp con đường thỉnh thoảng cũng được cắt tỉa.
“Anh không tin rằng có củi đốt lò sưởi được chất đống ở cửa sau.” Anh nói, cố gắng làm xao lãng Lolly, cố gắng khuyến khích cô hình dung những tiện nghi đang đợi ở phía trước.
“Không có củi.” Cô nói, đau đớn với sự nỗ lực để đi tiếp. Anh nhăn mặt, hôn từ biệt giấc mơ về ngọn lửa, rồi cô tiếp tục, “Chúng tôi đã chuyển sang xài gas cách đây nhiều năm.”
Thậm chí còn tốt hơn. “Hallelujah. (18*) Cả lò gas nữa chứ?”
“Vâng.”
“Máy nước nóng?”
“Đúng vậy.”
Thật nhẹ nhõm, thật hết sẩy. Họ sẽ có vài thứ để làm ấm người lên, và có cả đêm với những tiện nghi tương đối. “Không còn bao xa nữa đâu, Lolly, và chúng ta sẽ có mái nhà che chở trên đầu chúng ta, nguồn nhiệt, và thậm chí một ít thức ăn.”
“Điều gì xảy ra nếu bà ta ở đó?” Lolly hỏi, có sự khiếp sợ trong giọng của cô. Rõ ràng suy nghĩ của cô cũng vận hành theo đường lối tương tự như của anh.
Gabriel rùng mình. Bề ngoài anh điềm tĩnh nhưng bên trong anh lo âu. “Nếu Niki ở đó, anh sẽ xử lý, anh hứa.”
Cô gật đầu tán thành, nhưng không có vẻ hoàn toàn tin chắc. Ai đó có thể đổ lỗi cho cô chăng? Tình thế của họ không tốt, ở giữa thời tiết tồi tệ, bóng tối, và vụ việc điên rồ, ai đó có thể sẽ đột ngột nhảy ra không báo trước từ khu rừng, từ bất kỳ tủ áo nào hoặc bên dưới bất kỳ gường ngủ nào.
Phía trên kia, một động cơ lớn đột ngột gầm lên.
Gabriel di chuyển đầu anh về hướng tiếng động. “Tốt, chúng ta đã biết nơi Niki ở rồi.” Anh thì thầm.
Lolly kéo anh lại gần hơn. “Phải.” Cô có vẻ lo sợ và đề phòng.
Thực ra Niki có đủ ngu ngốc, hay đủ phê thuốc, để cố gắng lái xe xuống đồi? Bà ta sẽ không khởi động chiếc Blazer chỉ để tìm sự ấm áp khi mọi thứ ả phải làm là đi vào trong ngôi nhà. Tại sao lại cho biết vị trí của ả theo cách đó?
Âm thanh của động cơ thay đổi, số xe đã được chuyển, đèn trước bật sáng, cắt xuyên qua bóng tối, giữ trong chúng những chùm sương mù vô hình và làm cho nó rực rỡ.
Niki cười. Chiếc Blazer bị đá bao phủ, khiến cho việc mở cửa hết sức khó khăn, nhưng ả giải quyết được. Ả chỉ có một mình, hết đạn, nhưng Loireli Helton và gã to con với cây gậy của hắn không có đến một cơ hội để chống lại ả. Ả sẽ rượt đuổi giống như họ là những con chó.
“Dành cho Darwin.” Ả nói, mắt rưng lệ khi nhớ lại những dặm dường mà họ đã trải qua trong chiếc Blazer. Có lẽ hắn không hoàn hảo, có lẽ hắn đã không chung thuỷ với ả đôi lần. Nhưng dù gì đi nữa, hắn là của ả, và bây giờ hắn đã mất, Darwin, đã mất. Ả không thể tin được điều đó.
Ả nhấn van động cơ và tiến thẳng xuống đồi, theo trung tâm của lối đi hẹp. Đột ngột, phần sau của chiếc Blazer bắt đầu trượt sang bên , ả phải chiến đấu với bánh lái để kiểm soát, ả lấy lại được , rồi lại mất lái, rồi lại lấy lại được lần nữa. Ít ra ả cũng đi được về phía bên phải. Ả chỉ vừa ra khỏi khoảng sân khi ánh đèn pha ô tô chọn ra những mục tiêu của ả, bên lề đường. Hai kẻ giết người đứng sát bên nhau, quấn quýt lấy nhau, nhìn lên đồi một cách ngu ngốc, nhìn vào ả. Họ không nhận ra điều ả trù tính. Chắc chắn họ nghĩ ả đang trốn chạy, rằng ả là một kẻ hèn nhát, người sẽ bỏ cuộc và để cho họ chiến thắng; một kẻ hèn nhát, người sẽ không bắt họ trả giá cho điều họ đã làm.
Rồi gã to con dường như đã nhận ra kế hoạch của ả, vì gã nhấc hẳn Loireli lên và lao vào hàng cây cùng cô ta. Một màn sương cuồng nộ khát máu dâng lên tầm mắt của Niki. Bây giờ không còn cách chết tiệt nào có thể làm ả đâm trượt họ, cứ làm như một vài thân cây có thể dừng ả lại vậy. Họ phải trả giá; họ phải trả giá cho việc giết Darwin; Loireli phải trả giá cho việc đánh lừa ả bằng cách trốn khỏi cửa sổ tầng hai; cô ta phải trả giá cho việc cám dỗ Darwin cho đến khi hắn không thể nghĩ đến điều gì khác ngoại trừ việc len vào quần cô ta. Ả sẽ bắt được họ, đè nghiến họ vào thân cây, ghim chặt thân thể của họ ở đó, và ả sẽ cười to trong khi họ chết trong đau đớn. Ả muốn điều đó. Ả muốn nó nhiều như ả muốn liều ma tuý kế tiếp của ả. Ả phải có ma tuý sớm, chỉ trong vài phút, ngay khi ả chăm sóc việc chán phèo nhỏ mọn này.
Độ dốc của lối vào tăng thêm, dẫn xuống khúc ngoặt gay gắt đầu tiên. Niki liếc nhanh vào con đường lát đá; chú ý vào dấu vết nơi gã to con lẩn vào trong rừng. Ả đánh lái về bên trái, và chiếc Blazer bắt đầu trượt nghiêng về bên phải. Lầm bầm nguyền rủa, ả trả lái sang phải, cố gắng làm chiếc xe thẳng lại. Chiếc Blazer cũ kỹ đáp ứng, rồi phần sau đuôi đu đưa và chết tiệt nếu như ả không trượt sang trái lập tức. Điên tiết, ả chiến đấu với chiếc xe. Làm thế quái nào để ả có thể làm được điều ả muốn nếu chiếc xe khốn kiếp này không đi thẳng? Điều gì tốt để điều khiển chiếc xe dẫn động bốn bánh nếu nó không chịu làm việc trên băng?
Ả kéo giật tay lái về bên trái và cả hai bánh xe bên phải của chiếc Blazer nhấc lên khỏi mặt đất. “Cứt thật!” Ả làu bàu, bất chợt nhận ra ả đã gần thế nào với việc rơi xuống tận đáy con dốc thẳng đứng ở cạnh bên kia con đường. “Cứt!” Chiếc Blazer ổn định lại trên bốn bánh xe, những chiếc lốp xe lớn cố níu giữ khả năng bám đường nhưng lại quay tròn một cách vô dụng trên băng. Nó trượt ngược lại về phía sau và chầm chậm bắt đầu một sự quay tròn đáng sợ, quay và quay, tốc độ tăng dần khi nó lăn đến chỗ dốc thẳng đứng lờ mờ. Ả có suy nghĩ hoàn toàn ngu ngốc rằng nó gần giống trò chơi cưỡi tách trà trong Disneyland. (19*)
Niki thét lên, trong mê cuồng và sợ hãi về sự bất công của trận mưa đá ngu ngốc này, rồi những chiếc bánh xe của chiếc Blazer mất sự tiếp xúc với mặt đường và ả lao thẳng xuống hẻm núi.
Lolly bám chặt chiếc áo khoác ẩm ướt của Gabriel, quan sát khi chiếc Blazer bất ngờ biến khỏi tầm nhìn. Có một thoáng yên lặng ngắn, rồi một tiếng rít kinh khủng của kim loại bị đè nghiến và bị xé toạc ra.
“Ôi Chúa ơi!” Cô nói trong nỗi bàng hoàng, rồi thêm vào, “Tốt quá!” Cô không nghĩ điều đó biến cô thành kẻ xấu vì bản năng đầu tiên của cô là cảm thấy nhẹ nhõm. Darwin đã chết, còn Niki thì vừa tự đưa mình xuống vực. Lần đầu tiên trong nhiều giờ, có vẻ dài như nhiều ngày, Lolly đột ngột nhận ra nỗi kinh hoàng đã qua đi. Cô đã an toàn, lạnh thấu xương, rùng mình, run rẩy theo một cách cô không nghĩ là có thể… nhưng an toàn.
“Ở yên đây.” Gabriel ra lệnh, khi anh lấy ra một chiếc đèn pin lớn hơn nhiều từ trong túi áo khoác của anh, bật nó lên, và bước thận trọng trên đường.
Anh đã là đá tảng của cô trong những giờ qua, mọi thứ trong cô phản kháng lại việc bị tách rời khỏi anh thậm chí chỉ trong một vài giây, nhưng cô đã làm như anh chỉ dẫn. Chẳng chỗ nào cả hai bọn họ có thể nhìn được, hơn nữa cô chỉ đi được chút ít thôi, cô quá lạnh. Tất cả những gì cô muốn là ngồi xuống và nhắm mắt lại.
Khúc đường dốc nguy hiểm bởi băng đá. Gabriel trượt đôi lần, nhưng trong cả hai lần anh xoay sở để giữ được thăng bằng và giữ được tư thế đứng thẳng. Lolly thở phào nhẹ nhõm khi anh đi đến được cạnh bên kia của con đường và chiếu ánh đèn xuống sườn núi.
Sau một lúc lâu, anh đi trở lại lối vào đến với Lolly, tắt chiếc đèn pin đầy năng lượng của anh, một lần nữa nhét nó trở lại túi áo khoác và lấy chiếc đèn pin khác yếu ớt hơn nhiều mà Darwin làm rớt. “Chiếc Blazer rơi xuống khoảng một trăm năm mươi feet. Nó đâm đầu vào một thân cây. Cái cây đã thắng. Nếu Niki không chết, bà ta phải bị thương nặng, nhưng anh không thể xuống đó để nhìn cho rõ.” Anh cau mày vì anh không thích việc không biết chắc chắn.
Lolly không thể nghĩ được cô có thể cảm thấy nhẹ nhõm với tin một ai đó, bất kỳ ai, đã chết; chắc chắn không giống như cô đã ao ước bỏ lại một phụ nữ bị thương trong một chiếc xe hơi vỡ nát bị tê cóng hoặc bị chảy máu đến chết - hoặc ít nhất cô không nghĩ đó là ước muốn của cô. Darwin và Niki đã làm thay đổi suy nghĩ của cô về vài điều. “Cám ơn Chúa.” Cô thì thầm. Cô cảm thấy như thể thế giới quanh cô đã ấm lên được chút ít. Lo lắng của cô về việc thấy Niki đang đợi trong ngôi nhà, về việc thấy người phụ nữ phê thuốc nhảy ra từ phía sau một thân cây, hay ló ra khỏi một góc tối, đã không còn. Cô muốn sụp xuống đất và nức nở trong niềm khuây khoả hoàn toàn, nhưng thay vì thế cô lắng dịu với một hơi thở sâu. Vẫn còn quá sớm để công bố chiến thắng, vì cô và Gariel còn ở bên ngoài ngôi nhà. Họ vẫn còn phải chiến đấu với băng đá, và tuy băng đá không làm bất cứ quyết định ngu ngốc nào, chẳng hạn như cố gắng lái xe xuống núi trong thời tiết như thế này, băng đá không làm bất cứ điều gì, ngoài sự tồn tại, nhưng chính sự tồn tại của nó tái cấu trúc hình dạng thế giới.
“Đi thôi.” Anh nói. “Đi kiếm sự ấm áp nào.” Anh vòng cánh tay quanh cô, giữ cô đứng thẳng lên khi anh đẩy cô tiến tới. Mặc cho sự trợ giúp của anh, cô không thể di chuyển. Vài bước đầu tiên là một thao tác đau đớn và thiếu sự phối hợp; cô chỉ trượt được một bàn chân lên phía trước bàn chân khác một chút ít. Cô cảm thấy như thể cô đã bị đông cứng ngay tại nơi đó, như thể cô không thể làm gì khác hơn là ngừng lại. Gabriel cũng đang run rẩy dữ dội dựa vào cô; anh đã làm ra vẻ tốt hơn cô, nhưng điều đó không nói được nhiều.
“Em có cần anh mang em đi không?” Gabriel hỏi.
Cô kinh hoảng với ý nghĩ đó. Anh chỉ vừa vặn lê bước được thôi, và anh nghĩ anh có thể mang cô theo ư? “Không, em ổn.” Cô nói.
Anh tạo một âm thanh cộc cằn cho thấy rõ ràng là anh không tin rằng cô ổn một chút nào hết, nhưng anh đã không ép buộc nhấc cô và ném lên vai anh.
Trong bóng tối hoàn toàn, chỉ một ánh đèn pin yếu ớt soi sáng con đường của họ, họ thận trọng đi qua khoảng sân phủ băng, nơi chưa bao giờ là một khoảng cách đáng kể thì giờ đây dường như không thể nào vượt qua được, nhưng họ vẫn lê bước, và mỗi inch thắng lợi được trả giá bằng sự đau đớn cực độ của thể xác. Cuối cùng, cô cũng yếu ớt lần mò đến được ngôi nhà tối lờ mờ phía trước họ, và chỉ khi đó cô mới tin rằng họ có thể làm được. “Em xin lỗi.” Cô nói nhỏ, tự hỏi Gabriel có thể nghe được lời cô, với tiếng gió rít gào như thế?
Gabriel nhìn xuống cô. “Xin lỗi vì điều gì?” Anh hỏi khá lơ đãng khi họ vượt qua được vài yards cuối cùng, khéo léo vòng qua chiếc Mercedes phủ đầy băng của cô. Từng bước mơ hồ giống như trên ngọn Everest. Một cách trung thực, cô không chắc cô có thể leo lên chúng. “Xin lỗi đã làm anh lâm vào mớ hỗn độn này, xin lỗi việc anh đã phải giết người, xin lỗi việc anh mắc kẹt ở đây với em, khi đáng ra anh phải ở nhà với cha mẹ anh, và con trai anh.”
“Em biết về Sam sao?” Anh hỏi, ngạc nhiên. Giọng anh hổn hển. Không hiểu sao anh không mong đợi cô biết về cuộc sống của anh sau khi anh tốt nghiệp trung học và gia nhập quân đội.
“Em vẫn có được tin tức ở đây.”
Họ đã đến thềm trước và Gabriel túm chặt tay vịn bằng bàn tay trái của anh, cánh tay phải siết chặt quanh cô, và anh thực sự lôi cô lên những bậc thềm, rên lên đau đớn khi anh làm. Họ đã ở trên hiên trước, nhưng cơn gió hung dữ vẫn ném mưa vào họ nên chẳng cải thiện được nhiều.
“Anh không hối tiếc.” Anh nói, buông cô ra để khom người xuống giữ lại hơi thở của anh, tập họp sức mạnh của anh.
Không có sự nâng đỡ của anh, Lolly gần như đổ sụp trên hiên, nhưng cô quấn cánh tay quanh một cái cột và tự ép mình đứng thẳng. “Em không tin anh.” Thậm chí cô còn xoay sở được một cái khịt mũi hoài nghi.
“Không đùa đâu, Lollipop, em cho rằng anh sẽ hạnh phúc ngồi trong ngôi nhà ấm áp với con trai anh, ăn soup và nhấm nháp cà phê bên lò sưởi khi anh có thể lên đây, tê cóng đến chết với em trong lúc chúng ta chạy khỏi hai kẻ nghiện meth điên rồ sao ? Ý thức phiêu lưu của em ở đâu vậy hả ?”
“Em chẳng có lấy một chút.” Cô nói, đột ngột khúc khích cười. Cô cảm thấy choáng váng và không chắc có thể đứng vững được bao lâu nữa, nhưng ngay lúc này, điều anh nói là điều vui nhộn nhất mà cô từng được nghe. “Và đừng gọi em là Lollipop.” Nếu như anh quên chút nào đó về cô, sao không phải là cái biệt danh kinh khủng đó chứ ?
“Lollipop!” Anh lập tức đáp lại, y như anh đã làm trong trường trung học. Anh đứng thẳng lên, làu bàu trong sự nỗ lực, và nói. “Chúng ta là những kẻ ngốc khi cứ đứng mãi ngoài đây. Hãy vào bên trong nào.”
“Nói dễ hơn làm.” Cô nói, đột ngột đôi chân cô sụm xuống và cô ngồi bệt trên hàng hiên phủ băng.
“Đừng bỏ cuộc bây giờ, Lollipop!” Anh làu bàu khi anh lảo đảo đến bên cửa. “Anh không lôi kéo em bằng mọi cách rồi để cho em lạnh cóng đến chết ngay trên hiên đâu.”
Thật đáng sợ khi cô ý thức được rằng tất cả những điều đó không phải là điều không thể xảy ra. Quá dễ dàng để ngã sụp xuống hiên trước và thư giãn, nhưng cô biết, nếu cô làm thế, cô sẽ không bao giờ vào được bên trong. Nỗi khiếp sợ dồn cô quay vòng vòng trên bàn tay và đầu gối cô, nhưng đó là trong chừng mực cô có thể làm. Không cách nào cô có thể đứng lên được. Một cách kiên trì, cô trườn đến cửa. “Anh nên mở được cửa đã, anh hùng à.” Cô nói, “Và em sẽ hoàn thành nốt phần đường còn lại.”
Có một âm thanh kinh khủng, như tiếng súng nổ ở bìa rừng, và một thân cây cao sáu mươi feet bị gãy đến tận gốc, còn nguyên mọi thứ, đổ ầm trên mặt đất với sức mạnh có thể làm rung chuyển cả thế giới. Cả hai bất động trong một thoáng, rồi Gabriel quay lại lóng ngóng với tay nắm cửa và Lolly hồi phục trạng thái bò lê chậm chạp khó coi của cô.
Cô sẽ không qua khỏi đêm nay nếu không có Gabriel. Cô chắc chắn sẽ chết, bị bắn, hoặc bị tê cóng, hoặc bị nghiến nát bên dưới một thân cây phủ đầy băng. Cô sẽ có một cái chết dữ dội, vài giờ cuối cùng của cô trôi qua trong nỗi kinh hoàng và đau đớn. Ký ức cuối cùng của cô là người đàn ông kinh tởm âm mưu cưỡng đoạt cô, và có thể thành công. Không thể biết rằng ngay khi nguy hiểm đã qua, họ có sẽ bắt đầu tranh cãi hay không. Một vài thứ không bao giờ thay đổi. Dù vậy, cảm giác của những cuộc cãi vã của họ phải thay đổi. Cô không còn giận dữ, cũng không bối rối nữa. Việc tranh cãi với Gabriel có một cảm giác dễ chịu, gần giống như việc trở về nhà.
Nhà. Cô chắc chắn đã ở nhà. Tất cả những gì cô phải làm là vào bên trong, và cô được an toàn. Cô đã không rùng mình lần nào nữa, trong … bao lâu rồi ? Cô là một dân Maine chính gốc, cô biết đó không phải là dấu hiệu tốt. Cô có thể vẫn còn suy nghĩ, không phải chịu đựng sự mất phương hướng từ việc giảm mạnh thân nhiệt, vì thế cô nghĩ cô sẽ ổn. Nhưng nếu suy nghĩ của cô đã bị suy giảm, cô có thể nhận ra được nó không ?
Gabriel cố gắng mở cửa, nhưng chiếc găng tay đóng băng của anh không thể túm chặt được tay nắm cửa. Nguyền rủa bên dưới hơi thở, anh dùng răng để kéo chiếc găng ra. Tay nắm xoay và cánh cửa đu đưa mở ra cho sự ấm áp và chỗ trú ẩn. Quay ra sau, anh nắm chặt vào cánh tay của Lolly và gần như kéo lê cô qua ngưỡng cửa, khi vào bên trong đủ xa anh đẩy cánh cửa đóng lại. Khi cô dập cạnh sườn của cô xuống sàn, sức mạnh rời khỏi chân anh, và anh cũng ngã xuống bên cạnh cô. Anh văng tục, vật lộn với tay và gối anh, rồi anh túm được trụ tay vịn cầu thang và tự kéo bản thân gần như đứng thẳng lên. Lolly nhắm mắt lại, cô muốn được nằm nghỉ ngơi ở đây, trên sàn nhà…
“Dậy mau !” Gabriel ra lệnh. Giọng anh oai nghiêm và gay gắt.
Cô chỉ hé mi mắt một chút. “Em không muốn dậy.”
“Quá tệ.”
Anh vụng về đập tay anh lên đầu, và những mảnh băng vỡ bay ra khỏi tóc anh. Anh lột bỏ áo khoác và găng tay, rồi cúi xuống túm lấy cánh tay cô lần nữa. Cô không thể đứng nổi trên chân mình, vì thế anh kéo lê cô đến bậc thang đầu tiên.
“Em chỉ cần một phút…” Lolly bắt đầu.
“Em phải làm khô và ấm.” Anh nói, giật mạnh lớp đầu tiên của quần áo cô, cởi chiếc áo poncho bị rách ra khỏi và tinh thể băng văng ra, đập xuống sàn nhà và chiếc bàn gần đó, và lập tức tan chảy.
“Để em lại một mình.” Cô nói cáu kỉnh, đập vào tay anh. “Bây giờ chúng ta đã vào bên trong rồi. Cho em nghỉ một chút đi.”
“Không, cho đến khi em ấm lên.” Anh tiếp tục lột từng lớp quần áo, và cô để anh làm. Một phần trong cô muốn kháng cự, đúng như nguyên tắc, nhưng cô đã quá mệt và sự di chuyển quá khó khăn, việc chống lại anh không thể xảy ra được. Anh kéo cô đứng trên chân cô, cô nhắm mắt và chỉ đứng đó, lắc lư. Thật kỳ diệu khi thoát khỏi băng giá, khỏi lạnh lẽo. Cô có thể cảm nhận hơi ấm quanh cô, sức nóng còn sót lại từ trước khi mất điện, nhưng cô không thể chắc chắn cảm thấy nó.
“Mở mắt của em ra. Lollipop.” Gabriel quát lên.
Với một sự nỗ lực, cô mở mắt ra nhìn cau có vào anh. “Tại sao không để cho em ngủ vậy?”
Với ánh sáng của chiếc đèn pin anh đặt trên sàn, phản chiếu trên trần, cô thấy nỗi lo lắng trên mặt anh, sự giận dữ. “Chưa đâu.”
Và đột ngột cô biết điều anh đang làm, gọi biệt danh Lollipop của cô chẳng qua để thúc cô đấu tranh. Anh đang cố làm cô giận, để giữ vững cô.
Cảm giác thôi thúc được chạm vào, cô vươn tới và đặt bàn tay giá lạnh của cô áp vào gò má thô nhám của anh. “Em xin lỗi vì đã cáu kỉnh với anh.” Cô nói.
“Em đã cáu kỉnh sao? Anh không chú ý. Em phải ra khỏi thói quen. Bây giờ ngừng tạ lỗi và cởi những quần áo đó ra,” Anh ra lệnh. “Tất cả.”