Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

Shadows 12

Chương 12.







Rowena đổ ập vào Freddie Nhỏ khi sự nhẹ nhõm vừa ngọt ngào vừa cay đắng rút cạn sức mạnh còn lại của nàng.

Irwin là người đầu tiên làm chủ được giọng nói và cảm giác của mình. “Chú ơi,” Cậu gọi. “Chú kính mến ơi, là cháu và các con của chú đã về nhà đây. Hãy cho chúng cháu vào trong nào, không phải thế sao, thưa chú?” Cậu lầm bầm sang bên cạnh với phần còn lại của bọn họ. “Chắc không nhận ra đây là chúng ta đó mà.” Rồi rống lên hồ hởi, “Hullo! Cháu là Irwin đây, thưa chú. Chúng cháu không phải bọn ăn xin hay ăn cướp đến để tàn phá lâu đài của chú đâu. Chúng cháu là bà con mà. Mở cửa và cho chúng cháu sưởi ấm bên lò sưởi đi nào.”

Freddie Lớn nhìn chằm chằm vào Irwin, miệng anh há ra.

“Có lẽ Papa không nhận ra…” Rowena yếu ớt nói.

“Ông ấy có nhận ra.” Một đốm sáng màu xám lạnh lẽo bừng cháy trong mắt Freddie Nhỏ. “Chị thử đi, Ro.”

Tiếng la đầu tiên của Rowena buột ra như tiếng ếch kêu. Nàng nuốt xuống và cố gắng lần nữa. “Papa, là Rowena đây. Chúng con cần sự giúp đỡ của cha. Chúng con đã trốn trong rừng hơn một tuần rồi. Nhưng giờ đây chúng con đã về nhà, chưa bao giờ đói khát và lạnh đến thế này. Con đã trốn khỏi Caerleon. Con đã về nhà rồi, Papa. Về với Revelwood và với cha. Con nài xin cha…” Giọng nàng tắt dần trong yên lặng. Bàn tay của Freddie Nhỏ trượt vào trong tay nàng. Cơn giận cắt sâu trong giọng nàng khi nàng kéo bản thân vươn thẳng và quát lên, “Papa, mở cửa ra. Chúng con đã kiệt sức và lạnh đến tận xương. Chúng con phải đứng ở đây bao lâu nữa và nài xin cha cho vào trong chính ngôi nhà của mình? Cha phải mở cửa ra. Cha phải…”

Freddie Nhỏ giật tay nàng. Cơn gió băng giá làm tê cóng những giọt lệ đang thấm ướt gò má nàng.

Với một tiếng kịch, cánh cửa trượt mở. Gương mặt của Papa xuất hiện giống như một vầng trăng rạng rỡ trong bầu trời vuông vuông ấy. “Đám nhóc ngu ngốc.”

Tất cả từ ngữ của ông nghe rung rung như bị vỡ nhiều hơn là êm ái. Theo bản năng Rowena biết rằng ông đang nói đến nàng. Đôi mắt nàng mở rộng. Papa chưa bao giờ quở trách nàng trước đây.

Irwin bắt đầu bước đến con hào, một nụ cười rộng uốn cong vành môi đầy đặn. “Thưa chú kính yêu nhất của cháu, chúng cháu đã giải cứu Rowena khỏi số phận kinh khủng và mang em ấy về nhà. Chú không hài lòng sao?”

“Cút đi!” Lời nói được khạc từng từ của Papa đã dập tắt nụ cười toe toét của Irwin. “Đám trẻ ngu ngốc, tất cả bọn bay! Cút xéo đi. Tránh xa Revelwood nhất có thể. Chúng ta không muốn bọn bây ở đây. Không đứa nào trong bọn bây hết.”

Vẻ mặt của Freddie Nhỏ rắn lại như một tấm mặt nạ. “Nói với con, Papa, có phải là một túi vàng sờn rách đã thắng được sự trung thành của cha dành cho ngài hiệp sĩ tăm tối không? Hay có lẽ chỉ ba mươi mảnh bạc?”

Papa hít vào. “Con đã làm tổn thương ta, chàng trai. Con thật sự nghĩ về ta tệ đến thế sao?”

Tiếng cười khinh bỉ của Freddie Nhỏ đủ để trả lời.

“Không phải là vàng hay bạc, đúng không, Papa?” Rowena khóc. Gió lùa mái tóc nàng thành dòng suối phủ qua gương mặt. Gương mặt của Papa mờ đi và nhàu nhĩ giống như một ổ bánh pudding trong mưa.

“Không phải vàng. Không phải bạc. Mà là giết chóc, Rowena. Vẻ giết chóc trong đôi mắt hắn khi hắn tấn công ta giống như một gã điên. Hắn thề nếu hắn tìm thấy con ở đây, sẽ không có bất kỳ hy vọng nào cho bất kỳ ai trong chúng ta nữa.” Papa tiếp tục với giọng điệu khiển trách nhiều hơn. “Bằng việc chạy trốn khỏi hắn, con đã làm ô danh tên tuổi tốt đẹp của ta.”

Freddie Nhỏ lầm bầm một từ sẽ khiến Marlys hãnh diện.

Giọng của Papa chuyển thành than van. “Ta cầu xin các người, mấy nhóc à. Hãy tự cứu mình và bà con họ hàng của các người. Hãy quay lại với Sir Gareth bằng đầu gối. Nài xin lòng khoan dung và sự tha thứ của hắn. Chắc chắn bọn bây có thể sử dụng các mưu chước của phụ nữ để tìm được cách trở lại với trái tim hắn và giường của hắn. Papa của bọn bây không thể cho phép bọn bay quay về Revelwood trong sự ghét bỏ được.”

Rowena ngẩng cao đầu. “Con hiểu rồi. Nếu con đi tiếp một mình, cha sẽ mở cửa cho các chàng trai chứ?”

Irwin và Freddie Nhỏ nghẹn ngào phản đối, nhưng chính giọng nam trung của Freddie Lớn làm làm tất cả im lặng. “Nói bậy nói bạ. Em sẽ không đi đâu một mình hết. Anh sẽ không cho phép điều đó.” Rowena nhìn chằm chằm vào anh và anh hụp đầu né tránh, nụ cười bẽn lẽn làm lộ ra một hàng răng sứt.

Khi nàng quay nhìn lại cánh cửa, nó đã đóng lại. Chỉ còn sự thanh vắng phủ qua lâu đài. Người canh cổng đã đi mất rồi.

Rowena chiến đấu để dấu vết nài xin không lộ ra trong giọng nàng. “Papa, chúng con đang đói. Cha có thể chia sẻ cho chúng con một ít thức ăn để làm dịu đi hành trình của chúng con không?”

Cánh cửa trượt mở. Rowena hụp đầu tránh khi bốn cục sẫm màu bay qua con hào. Một cây củ cải bầm giập lăn tròn qua chân nàng và nảy vào con hào. Irwin bò bằng tay và gối, cố cứu những cây củ cải khác tránh khỏi số phận tượng tự. Cánh cửa đóng sầm lại.

Rowena ngồi khoanh chân và hạ cằm vào hai bàn tay. Bơ vơ giữa ánh mặt trời xanh xao và cơn gió vô hình mang những tinh thể đá li ti cắt sâu như dao găm vào da nàng. Nàng ngửa mặt lên trời và liếm đi một bông tuyết đậu trên gò má.

“Tuyệt vời. Papa đã từ bỏ mình. Mình có thể bị treo cổ vì tội đánh cắp ngựa. Một kẻ điên đang truy đuổi mình. Và giờ đây, Chúa đã gởi tuyết đến để làm rạng rỡ cho hành trình sắp tới.”

Freddie Nhỏ khuỵu gối xuống trước mặt nàng. “Papa đã từ bỏ từng người trong chúng ta với tiếng hét khoái trá ngay sau khi gieo hạt giống tạo ra chúng ta khỏi thắt lưng của ông ấy.”

Nàng nghiên cứu gương mặt cậu bé. Những sợi râu lún phún đã trải dọc theo viền môi cậu. Đôi mắt xám rất lớn và kỳ lạ bên trên những bóng tối đã ăn mòn làn da đẹp đẽ của cậu.

“Có lẽ Papa nói đúng,” Nàng nói. “Có lẽ chị nên quay lại với ngài ấy. Quăng bỏ bản thân nài xin sự khoan dung.”

“Từ những gì em nghe được, ngài ấy chẳng có chút lòng khoan dung nào. Chị tin vào điều ngược lại sao?”

Đôi mắt Rowena sẫm lại khi nàng cảm thấy lần nữa sự vuốt ve dịu dàng của những ngón Gareth trên gò má nàng. Nàng đã lỡ mất một nhịp tim tự đầu hàng trước bàn tay đó khi lời nói của hắn khiến nàng ngừng lại. Để ta yên. Có thể nào cũng bàn tay đó đã sử dụng sự thành thạo độc ác để kết thúc cuộc sống của một đứa trẻ không? Nàng run rẩy trước ký ức về cái vuốt ve của hắn. Nếu Gareth không đếm xỉa đến nàng, nỗi đau của nàng rồi sẽ trôi qua. Nhưng lòng độ lượng của hắn có thể kéo dài điều đó vô thời hạn.

“Đó là điều chị sợ nhất. Chị không biết.”

“Vậy chúng ta đi thôi.” Cậu giơ một bàn tay ra và họ đứng lên.

“Chúng ta sẽ đi đâu?” Irwin hỏi. Rowena chớp mắt khi răng cậu ấy cắn xào xạo qua lớp da của một cây củ cải.

Dù không muốn, nàng nhớ món hầm của Dunla, bốc khói với thịt bò và lúa mạch. Thế giới vẫy gọi trước mắt nàng như thể nhìn xuyên qua một màn khói. Khi Irwin mời chào mấy cây củ cải, nàng cáu kỉnh ngoạm một miếng lớn vào nó. Nỗi cay đắng bằng cách nào đó đã dịu bớt.

Nàng ném cây củ cải cho Freddie Lớn.

“Anh chưa từng có con ngựa nào cho riêng mình trước đây.” Anh nói.

Nàng không nỡ phản đối khi anh giơ cây củ cải trước mũi con ngựa mà thậm chí không cắn một miếng. Con ngựa hồng nuốt trộng cây củ cải. Gương mặt của Irwim sa sầm. Bàn tay cậu đâm bổ vào ống tay áo để chà sát các kho báu của mình.

“Những con ngựa thật tuyệt,” Rowena nói dịu dàng. “Nhưng chúng ta không thể ăn chúng.” Nàng thụi Irwin khi cậu ấy trao cho con ngựa của Freddie Lớn một ánh mắt ức đoán.

Trời bắt đầu đổ tuyết thật sự. Nhưng bông tuyết nhẹ như lông vũ đậu trên tóc của Rowena. Phía trên họ, mặt trời tan biến phía sau một bức màn mây thấp.

Rowena ráng nặn ra một nụ cười khi nàng leo lên lưng con ngựa cái. “Chúng ta sẽ đi bất kỳ nơi nào chúng ta muốn. Thế giới là của chúng ta và chúng ta sẽ tạo ra đường của chúng ta như bất kỳ lữ khách nào sẽ làm. Đói khát có là gì khi sánh với sự rộn ràng của chuyến phiêu lưu chứ?”

“Phiền phức chết tiệt, tôi nói thế đấy.” Irwin lăn người lên trên ngựa. “Thứ lỗi cho anh, Ro. Thật không phải khi chửi thề trước mặt em. Dù anh dám cá em đã nghe những thứ tệ hơn khi sống trong cái tổ của những con rắn độc quý tộc đó.”

Rowena chuẩn bị phản đối, rồi nhớ lại nàng đã nghe nhiều thứ tệ hơn từ đôi môi của Marlys. Nàng hạ thấp đầu trong một cái gật vương giả. “Em sẽ ban tặng sự tha thứ của em lần này, Irwin.”

“Sự rộng lượng mới kinh khủng làm sao,” Freddie Nhỏ thì thầm với nụ cười mỉm.

Nàng thúc chân vào con ngựa non của cậu . Đồng lòng, họ vòng quanh lâu đài và bắt đầu băng qua sự trải dài của những cánh đồng hoang xám xịt, lạnh lẽo. Những cây dương xỉ tàn rụi kêu lắc rắc bên dưới vó ngựa. Gió, không bị gián đoạn bởi những nhánh cây trơ trụi, quất những hạt tuyết vào gương mặt họ. Rowena rúc sâu hơn vào trong bờm ngựa, cảm nhận nỗi xoa dịu éo le trong sự hoang vắng của quang cảnh. Không hề có cây cổ thụ nào đang chờ đợi để bật ra một bóng hình tăm tối với vũ khí là một thanh gương bạc trên đầu họ. Không một dấu vết đáng ngờ nào trên vùng đất cằn cỗi ngoài bóng tối mênh mông của chính nó. Trong không khí hiu hắt, tiêu điều, vùng đồng hoang một lần nữa trở thành bè bạn của nàng.

Tính lạc quan của nàng kéo dài cho đến khi màn đêm tìm thấy họ túm tụm phía sau một gò đất nhỏ. Họ nằm sát vào nhau như đã ngủ cùng nhau trong nhiều năm. Lưng Freddie Nhỏ áp vừa vặn sát bụng nàng giống như một chiếc muỗng. Chân Rowena vắt qua eo cậu bé. Freddie Nhỏ gối đầu trên bụng của Irwin và Freddie Lớn cuộn quanh chân họ như một con chó săn trung thành.

Tuyết đã ngừng rơi sau khi trải một tấm chăn mỏng trên mặt đất. Bầu trời đã trong trẻo. Những ngôi sao nhấp nháy như những viên kim cương tàn nhẫn trên tấm da thú ẩm đạm không thể dò thấu y như đôi mắt của Gareth.

“Chúng ta rồi sẽ ra sao?” Rowena nói bâng quơ.

Irwin đào vào trong đất giống như một con chuột chũi. “Nếu chúng ta đông cứng đến chết, chúng ta sẽ không phải lo lắng về điều đó nữa.”

Freddie Nhỏ nhún vai. “Không lạnh hơn Revelwood nhiều lắm. Chính Rowena mới làm tôi lo lắng. Chị ấy đã quen thuộc với một cái giường ấm áp rồi.”

Irwin hít vào. “Tôi dám cá là cô ấy đã như thế.”

Rowena quá đói để nghĩ đến chuyện phản đối. “Chúng ta có thể trở thành một đoàn lưu diễn,” Nàng đăm chiêu. “Những kẻ bất tài giàu có như Sir Blaine tìm thấy đám người y như thế để phóng vào họ những túi đầy vàng bạc. Chúng ta có thể hát vì bữa ăn của chúng ta.”

Freddie Nhỏ huých Irwin. “Anh có thể hát không?”

“Chà… nay. Tôi có thể chơi kèn trumpet và ngâm nga một chút.”

“Anh thì sao? Anh có thể hát không?”

Freddie Lớn lắc mái đầu bờm xờm.

Cậu bé nhướng một bên chân mày vào Rowena. “Còn chị?”

“Chị e rằng không, nhưng có lẽ chị có thể khiêu vũ. Và em có thể nhào lộn. Và Irwin…” Vầng trán phẳng của nàng nhăn lại. “Irwin có thể tung hứng. Aye, đó là một ý tưởng hay. Cố kềm chế đừng ăn củ cải nhé, Irwin. Anh có thể tung hứng chúng.”

“Anh có thể tung hứng được hai củ cải không?” Freddie Nhỏ lăn người và gối đầu trên bụng của Irwin. “Giới quý tộc tìm kiếm những sự khác lạ để làm họ thích thú. Họ đã chán ngán với sự bầu bạn của chính mình.”

“Không có điều gì kỳ lạ về chúng ta hết.” Irwin lầm bầm.

Rowena cười khúc khích. “Chúng ta có nên cột một con thỏ trên lưng em không, Freddie Nhỏ, và trưng bày em như một chú lùn gù lưng?”

Irwin lật nghiêng người. “Cả hai đứa không thể bị đông cứng đến chết trong yên lặng và để cho một người đàn ông ngủ nghê sao? Ngừng suy nghĩ vớ vẩn đi. Chúng ta không có đồng xu nào, chẳng có chút tài năng hoặc dị dạng gớm guốc để thực hiện một sự mạo hiểm nhiều nỗ lực đến thế. Nếu một con gấu đang nhảy nhót tình cờ lạc đến, hai đứa có thể đánh thức anh dậy.”

Rowena nhìn Freddie Nhỏ. Họ chống người dậy trên khuỷu tay.

Những ngón tay của Freddie Nhỏ thọc vào bên dưới xương sườn của Irwin, và Irwin nhấc đầu dậy với một tiếng rên rỉ chỉ để thấy họ đang cười toe toét giống như đám ngốc. Cậu ta hạ thấp ánh mắt xuống dưới chân, nơi Freddie Lớn trải rộng tay chân trong một sự duỗi dài vụng về. Miệng anh trễ xuống trong một tiếng ngáy trầm sâu như một tiếng gầm gừ.

Irwin cau mày đăm chiêu. “Anh ấy có thể khiêu vũ không nhỉ?”

“Tốt bằng anh có thể tung hứng, em nghĩ thế.” Rowena đáp.





Rowena khom người sát cổ con ngựa cái. Một viên đá tông sầm vào vai nàng. Nàng hét lên với cơn đau và thúc gót chân vào hông con ngựa. Mặt đất mở ra dưới vó ngựa dồn dập. Những người khác mờ đi thành những chiếc bóng chạy đua bên cạnh nàng. Gần đến ngôi làng, trận mưa đá dịu dần rồi ngừng lại. Nhẹ nhõm, Rowena gò cương và con ngựa cái rùng mình dừng lại. Nàng đổ sập vào trong vùng bờm rối của nó, hơi thở tả tơi từ sự hoảng sợ, như thể nàng vừa thoát khỏi đám đông đang gầm rống bám theo sát gót. Một cơn ho bộc phát đốt cháy ngực nàng.

Freddie Nhỏ dịu dàng kéo tóc nàng ra sau và nhìn chăm chú vào mặt nàng. “Chị ốm sao?”

Nàng lắc đầu, gắng gượng một nụ cười yếu ớt. “Đứt hơi thôi mà.”

Con ngựa của Irwin chồm người quay vòng, kích động bởi sự dồn ép bất an của người cưỡi. Đôi gò má của Irwin ửng lên màu đỏ phẫn nộ. “Em sẽ nghĩ chúng ta là kẻ sát nhân hay bắt cóc trẻ con. Đó là ngôi làng thứ ba chúng ta đã chạy qua trong nhiều ngày. Anh chẳng có chút ý niệm mơ hồ nào rằng người ta lại coi trọng sự giải trí một cách nghiêm túc đến thế.”

“Có lẽ nghệ thuật nài xin vụng về sẽ là một mục tiêu thích hợp hơn chăng.” Freddie Nhỏ giơ một bàn tay để ngừng con ngựa của Irwin không chạy thẳng vào ngựa của cậu.

“Vớ vẩn,” Irwin cáu kỉnh. “Không phải với tài năng của chúng ta. Anh thấy khá là thích thú khi Rowena rơi khỏi sợi dây mà chúng ta căng giữa nhà thờ và chuồng ngựa.”

Rowena nhìn cậu ngờ vực. “Điều đó không phải để thích thú. Nó được cho là nhảy dây cơ mà. Ngay cả đám ngốc nhà quê cũng biết điều đó.”

“Nhưng cái cách em treo lơ lửng ở đó với váy bị tốc đến tận đầu…” Irwin cười lục cục trước ký ức ấy. Rowena trao cho cậu một cái nhìn có thể cắt được cả kim cương nếu như hiệu quả của nó không bị phá huỷ bởi một trận ho khác.

Freddie Nhỏ trượt khỏi con ngựa non và nới lỏng bọc vải khỏi lưng nó. Cậu vươn người với một tiếng rên rỉ. “Việc cãi cọ không tự đặt bánh mì vào dạ dày chúng ta được. Ngày hôm nay chúng ta nghèo nàn và đói khát cũng y như cách đây nhiều tháng. Chúng ta phải nài xin hoặc ăn cắp từng mảnh vụn để xoa dịu cái bụng rỗng của chúng ta. Chúng ta chẳng kiếm được xu nào từ ngôi làng đó hôm nay hết.”

“Những cư dân của ngôi làng đó chẳng có tiền. Họ cũng nghèo khổ y như chúng ta vậy.”

Tất cả quay nhìn Freddie Lớn. Anh cào tay qua đỉnh đầu bờm xờm, quên mất rằng anh có tới hai cái. Một cái đầu gấu nhồi bị đẩy ra sau khỏi mái tóc thẳng của anh. Mảnh da làm khăn choàng nối dài từ cái đầu ấy đã trụi lông lỗ chỗ, được bện dày với những thứ khác. Đôi mắt tăm tối, vô hồn nhìn chằm chằm lại từ đầu của con gấu. Rowena chớp mắt, trong một thoáng không nhận ra gương mặt nào thuộc về anh trai nàng.

Freddie Nhỏ thở dài. “Ngoài những cái miệng gấu…”

“Anh ấy đánh đúng trọng tâm đấy.” Irwin xoắn mép ria đang rũ xuống, một thói quen khó chịu mà cậu thường làm từ khi chúng đủ dài để rũ xuống. “Giới quý tộc dường như đang lảng tránh chúng ta. Các cư dân giàu có đi đâu trong mùa đông nhỉ?”

“Mùa đông là một sự vui thích khác đối với họ.” Nỗi cay đắng hoà quyện trong giọng của Rowena. “Họ tuyên bố nó quyến rũ và xinh đẹp cho đến khi nó thấm ướt những đôi găng bằng len của họ. Rồi họ chán và trườn vào trong nhà để chờ đợi héo hon trước lò sưởi và ngấu nghiến bánh pudding mừng Giáng Sinh.”

Freddie Nhỏ lướt bàn tay xuống vùng hông trơ xương của con ngựa non và trao cho nàng một cái liếc hiếu kỳ bên dưới đôi bờ mi rũ bóng. Đôi bàn tay đầy vết chai của nàng trộn lẫn trong bờm của con ngựa cái.

“Nếu giới quý tộc không đến với chúng ta, thì chúng ta đến vói họ vậy.” Irwin mỉm cười như thể cậu nói thứ gì đó uyên thâm lắm ấy.

Rowena nhướng một bên chân mày. “Chúng ta sẽ cưỡi ngựa đến tận London và yêu cầu tiếp kiến đức vua chăng?”

“Chúng ta phải ngừng việc bỏ qua các toà lâu đài. Chúng ta sẽ trình diễn trước những người đánh giá cao tài năng của chúng ta,” Irwin nói.

Freddie Nhỏ lên ngựa. “Cấm anh đấy, anh đui mù hay là điếc đặc vậy. Những lâu đài nguy hiểm cho Rowena. Chúng ta đã thảo luận chuyện này trước đây rồi mà.”

Irwin hít vào. “Cô ấy đang ích kỷ quá thôi. Nếu cô ấy chấp nhận đề nghị rộng lượng của tôi và cho phép tu sĩ của ngôi làng kế tiếp làm phép cưới cho chúng tôi, cô ấy sẽ không còn thấy bản thân trong tình trạng nguy hiểm nữa. Chắc chắn ngay cả đến người hiệp sĩ độc ác này cũng sẽ lưỡng lự trong việc bắt đi một người phụ nữ đã kết hôn trước Chúa và nhà vua.”

“Chúa và đức vua chẳng có ý nghĩa gì với ngài ấy. Anh cũng sẽ như thế nếu anh đứng chắn đường của ngài ấy.” Với những lời đó, Rowena thúc ngựa vượt qua cậu ta và vào trong chỗ ẩn núp của khu rừng. Freddie Lớn đẩy chiếc đầu gấu qua đầu anh và đi theo sau.

Irwin lắc đầu. “Cô ấy trở thành một sinh vật đanh đá như thế từ bao giờ vậy nhỉ?”

“Đừng quá đần như thế chứ.” Freddie Nhỏ nói, “Nếu chị ấy chẳng quan tâm gì đến anh, chị ấy sẽ cưới anh và để cho Sir Gareth cắt phăng đầu anh cho rồi.”

Chàng trai nhìn lại vào trong khu rừng, tự hỏi không biết Rowena có thoáng thấy một người đàn ông chạy nước kiệu vào trong làng ngay khi đám đông bắt đầu ném đá vào họ hay không. Một chiếc áo choàng làm từ da thú đen tuyền che phủ dáng vẻ hắn. Cậu lắc khỏi một cơn rùng mình và thúc con ngựa non đi tới, trước khi những bông tuyết rời khỏi bầu trời.

Khi màn đêm buông xuống, những con ngựa vất vả xuyên qua khu rừng lờ mờ trong một biển mênh mông trắng xoá. Những bông tuyết mũm mĩm tuôn xuống dồn thành một chiếc gối không có đường nối bóp nghẹt tất cả mọi thứ ngoại trừ tiếng lách cách nhẹ của những bông tuyết đập vào tuyết. Gió thổi nhẹ nhàng một cách lừa bịp. Tiếng ho của Rowena dịu đi khi con quái thú trong cái bụng rỗng của nàng cuộn chặt vào phổi nàng và bắt đầu cào xé. Khi cơn nóng bừng được theo sau bởi một cơn run khiến răng nàng khua lách cách, nàng không muốn điều gì hơn được chìm vào trong tấm mền tuyết đầy cám dỗ kia và ngủ mãi mãi.

Tuyết đã che kín tất cả dấu vết của một đường mòn. Họ đi lang thang không mục đích trong yên lặng qua một địa thế huyền ảo. Khi một lâu đài hiện ra lờ mờ trong bóng tối, Rowena quá tê liệt để giật mình.

Họ dừng ngựa tại bìa rừng.

“Nơi này nhỏ hơn Revelwood,” Irwin nói, lần này dịu xuống.

“Giống một thứ đồ chơi bị ruồng bỏ.” Freddie Nhỏ trầm ngâm.

“Không phải đồ chơi. Và không bị ruồng bỏ.” Rowena chỉ ra. Một quầng sáng màu cam của ánh đuốc trải dài ánh sáng của nó xuyên qua một ô cửa sổ chớp.

“Không bị ruồng bỏ thật sự.” Con ngựa của Irwin run rẩy khi đầu gối của nó căng lên.

Ánh mắt cậu tìm thấy một cấu trúc khác ẩn sau tường thành phía ngoài của toà lâu đài. Đó là một chuồng ngựa tạm thời, để trống một cạnh tường, với những chậu toả khói rải rác dọc theo chiều dài của chúng để toả hơi ấm và ánh sáng lờ mờ cho kẻ cư trú bên trong. Một tá ngựa đã chia sẻ chiếc chuồng.

“Hay ho gớm.” Freddie Lớn lầm bầm.

Chẳng sành sõi về ngựa cũng có thể nhận ra vẻ lộng lẫy của các con quái thú đó. Tất cả đều là ngựa giống hoặc ngựa chiến. Ngay cả trong ánh sáng đầy khói, ngọc lục bảo và hồng ngọc được khảm trên dây cương toả sáng rạng rỡ hơn cả tuyết bao quanh quầng sáng từ cửa sổ lâu đài.

Rowena rùng mình. “Chúng ta không nên nán lại nơi này.”

“Giữ lưỡi của em, Ro.” Irwin nói gay gắt. “Đây là ơn Chúa. Một lâu đài của các hiệp sĩ và các quý bà buồn chán bị mắc kẹt trong một trận bão tuyết. Họ sẽ đổ xô vào nhau để tặng vàng của họ vì một chút tiêu khiển.”

Rowena cắn bờ môi thô ráp. Sự trả miếng sắc bén mà Freddie Nhỏ mong đợi đã không đến. “Điều này quá cám dỗ,” nàng nói êm ái. “Giống như một trong những toà lâu đài bị ếm bùa mà anh đã kể. Giả sử chúng ta đi vào vào không bao giờ rời đi nữa thì sao nhỉ?”

“Ối dào! Em tưởng tượng quá lên thôi. Như anh nhớ, phần lớn những thứ bùa mê ấy có dính líu đến sự thừa mứa đồ ăn thức uống và các cô nàng xinh đẹp hoặc cả hai. Em thích tất cả chúng ta bị đông cứng đến chết để vừa lòng linh tính đàn bà của em hơn sao?”

Rowena trao cho cậu một ánh mắt tăm tối. Không hề có sân trong, chẳng có con hào hoặc chiếc cầu treo chắn giữa họ và cánh cửa lâu đài. Chỉ có một màn tuyết dày, không gợn một dấu chân của con người hoặc thú. Đôi mắt nàng rà soát chuồng ngựa. Không có con ngựa giống trắng tuyền nào hết.

“Rowena, có lẽ lần này Irwin nói đúng. Em không biết  bằng cách nào chúng ta tiếp tục đi được trong trận tuyết này. Nếu chúng ta cố ngủ, em sợ rằng chúng ta sẽ…” Giọng của Freddie Nhỏ tắt dần khi cậu chà sát những khớp ngón tay buốt nhói qua chiếc mũi đang chảy nước.

Irwin không đợi sự chấp thuận của Rowena. Cậu ta xuống ngựa và hướng đến cửa. Những người khác theo sau, Rowena tụt lại phía sau tấm da thú xơ xác của Freddie Lớn. Khi Irwin gõ vào cánh cửa, Freddie Nhỏ luồn ra phía trước cậu ta. Họ tranh giành nhau trong một cuộc đấu xô đẩy lịch thiệp khi cánh cửa trượt mở.

Nỗi sợ của Rowena nhẹ nhõm đi rất nhiều trước cảnh tượng của gương mặt xuất hiện trong quầng sáng. Không phải yêu tinh hay quỷ ăn thịt người mà là gương mặt của một người đàn ông, với chiếc cằm láng lẩy và vẻ mặt dễ chịu. Đó là một gương mặt mà Rowena sẽ cho là đẹp trai cực kỳ trước khi gặp Sir Gareth. Anh ta có lẽ không nhiều tuổi hơn nàng, nhưng hàng ria mép màu vàng gọn gàng và cặp đinh thúc ngựa bằng vàng sáng lóng lánh cho thấy anh ta là một hiệp sĩ. Một tràng cười nam tính vui vẻ khuấy động gian sảnh phía sau anh ta.

“Tôi nói,” anh ta nói, “có phải ai đó đã gõ cửa chăng?”

Freddie Nhỏ ngừng vẫy vùng trong cú túm của Irwin. “Chúng tôi đã gõ, thưa ngài. Chúng tôi khiêm tốn nài xin sự cần thiết của lòng từ thiện. Chúng tôi có thể dâng tặng quý ngài vài trò vui và đôi bài hát đổi lấy một tô cháo yến mạch chăng?”

Irwin đẩy Freddie Nhỏ vào trong tuyết để lấy chỗ cho tiếng be be của cậu ta. Cậu ta cúi sâu và xoắn ria mép. “Người nhào lộn của chúng tôi đã chứng tỏ mình quá vội vàng. Chúng tôi là một đoàn lưu diễn quốc tế mới nổi tiếng từ tỉnh Anjou.”

Chân mày của người hiệp sĩ nhướng lên. Rowena thầm rên rỉ.

Irwin vung rộng cánh tay . “Cho phép tôi giới thiệu Petit Frederick, nghệ sĩ nhào lộn dị thường.” Cậu kéo giật Rowena ra khỏi phía sau Freddie Lớn. “Và Mignon quyến rũ, với hàng hàng các mánh khoé sẽ làm ngài sửng sốt.” Rowena rít lên với Irwin từ khoé miệng và nhún gối chào đầy ngọt ngào với người hiệp sĩ. “Kỳ diệu trên tất thảy – Freddie, chú gấu nhảy nhót.”

Freddie Lớn nhìn chăm chú đầy ngốc nghếch vào anh ta. Irwin kéo giật cái đầu gấu xuống và đâm sầm nắm đấm vào đó. Người hiệp sĩ liếc một cách lịch sự vào sự lê bước chiếu lệ của Freddie Lớn, nhưng Rowena gánh chịu sức nặng của nụ cười ấy. Nàng mỉm cười đáp lại, được sưởi ấm bởi sự chào đón và mùi thơm của thịt gà lôi nướng thoang thoảng ra ngoài cánh cửa. Cơn đói của nàng quay lại với một tiếng gầm gừ cồn cào.

Người hiệp sĩ dựa người vào khung cửa và xoa cằm, bờ hông mảnh dẻ và đôi vai rộng rọi bóng trong ánh sáng. “May mắn làm sao. Những người bầu bạn của tôi và tôi đã mệt vì buồn chán. Có vẻ như số phận đã biệt đãi chúng tôi với sự giải cứu này.”

“Tất cả những gì chúng tôi yêu cầu,” Irwin nói, “là một phòng ngủ được chuẩn bị sẵn sàng, một chút thức ăn, một chút vàng…”

“Và một chút thức ăn cho những con ngựa của chúng tôi,” Chú gấu gầm gừ.

Người hiệp sĩ ra hiệu về phía sau lưng anh ta, và một cận vệ lê chân vượt qua họ. Rowena quan sát những con ngựa của họ được dẫn vào chuồng với một cơn rùng mình nhẹ bối rối. Nhưng nàng xua đi nỗi sợ hãi khi người hiệp sĩ quàng một cánh tay thân thiện quanh vai của Irwin và dẫn họ vào trong sảnh, nơi sự ấm áp lơ lửng trong không khí có thể sờ thấy được như một vòng tay ôm ấp.

Những người hiệp sĩ trẻ trung đẹp trai bao quanh họ, sự hiếu kỳ được giữ trong tầm kiểm soát bởi cách hành xử tốt. Sau một tháng trải qua việc trốn khỏi hết đám nông dân này đến đám nông dân khác, Rowena gần như bị mê hoặc. Những chàng hiệp sĩ sạch sẽ. Không ai bốc mùi da thịt không được tắm rửa quá sức kinh khủng đối với một cái dạ dãy rỗng. Một ấm nước đang reo vui trên lò sưởi. Hương quế thoang thoảng trong gian sảnh ấm cúng trộn lẫn với sự sạch sẽ dễ chịu của hơi thở phảng phất mùi rượu. Một cơn khiếp sợ đột ngột tràn qua Rowena. Nàng đã tắm rửa hôm nay hay hôm qua nhỉ? Nàng lướt mũi qua váy làm bộ như đang chà xát nó. Những gương mặt trẻ trung thân thiện đã cúi xuống để đặt những nụ hôn lịch thiệp trên lòng tay nàng.

Các hiệp sĩ tụ họp vòng quanh khi người hiệp sĩ tóc vàng giới thiệu từng vị khách mới. Khi anh ta khom người với lời tuyên dương đặc biệt về “hàng hàng các mánh khoé” của nàng, nụ cười của những người đàn ông mở rộng. Vài người vỗ vào lưng người hiệp sĩ với lời thì thầm chung chung, “Thú vị nhỉ, Percival” và “hàng hàng mánh khoé hử? Tuyệt đấy.”

Rowena chỉ vừa vặn có đủ thời gian để trao cho tấm ván chứa bữa tiệc đang ăn dở trên bàn một cái liếc khao khát trước khi họ bị đẩy vào một phòng nhỏ để chuẩn bị cho màn trình diễn.

Nàng trượt ra khỏi đôi ủng tả tơi và bôi sáp hồng lên gò má. Sau khi vuốt phẳng chiếc váy rách rưới tốt nhất nàng có thể làm, nàng móc những chiếc khuyên tròn xuyên qua tấm da thú của Freddie Lớn.

Freddie Nhỏ lầm bầm gì đó với chính mình khi cậu mang một cặp bít tất dài màu xanh vào. Cậu cau mày đăm chiêu, nhưng trước khi nàng có thể hỏi, cánh cửa đã bật mở và họ bị lùa vào trong sảnh. Các hiệp sĩ tựa người trong các ghế dài và bàn trong các tư thế nghỉ ngơi khác nhau. Phần lớn bọn họ gần độ tuổi các chàng trai hơn là đàn ông. Miệng của Rowena ứa nước trước cảnh một chiếc đùi gà tây đang lơ lửng một cách lơ đễnh từ những ngón tay quý phái. Nàng nhích dần đến ngọn lửa.

Percival dẫn các hiệp sĩ thành một vòng tròn vỗ tay tán thưởng khi Irwin bước vào trung tâm sảnh. Cậu ta xoay người trên gót chân và tung các nụ hôn ra xung quanh. Rowena nhăn mặt.

“Chào mừng đến với màn trình diễn tuyệt vời của chúng tôi. Vì trò giải trí đầu tiên của chúng tôi đêm nay, tôi muốn giới thiệu Freddie, chú gấu nhảy nhót.”

Freddie lớn lê bước đến, làm lật nhào một chiếc ghế và quẹt một chiếc ly chân cao khỏi bàn tay của một hiệp sĩ trong sự mụ mẫm của mình. Anh vừa vặn thực hiện được hai vòng quay thiếu duyên dáng và một cú đá vụng về trước khi gian sảnh nổ tung trong sự tán thưởng vang dội.

“Phi thường!”

“Vô cùng sáng chói!”

“Thế mới là nhảy nhót chứ. Trao cho chúng tôi thứ gì đó khác ngay đi.”

Irwin cau mày hoang mang, và trao cho Freddie một cú đẩy thẳng vào bức tường. Một trong các hiệp sĩ bắt lấy anh trước khi anh ngã vào một chiếc bàn.

Irwin nhún vai. “Nếu điều đó hài lòng các vị, tôi sẽ mời Petit Federick, chuyên gia nhào lộn và rơi.”

Freddie Nhỏ nhảy nhót tiến đến, một nụ cười dán chặt trên môi. Động tác của cậu ngã nhiều hơn là nhảy nhót, và sau cú trượt chân thực đầu tiên, Percival bắt lấy cậu giữa không trung và gần như đặt cậu sang một bên.

Gian sảnh rung chuyển với tiếng la ngưỡng mộ và nhiều tiếng vỗ tay tán thưởng. Rowena bỡ ngỡ. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy kiểu khán giả dễ dàng hài lòng đến thế. Nàng chớp mắt và lắc đầu. Sức nóng từ ngọn lửa đang khiến nàng choáng váng. Percival duy trì cú túm thân thiện trên vai Freddie Nhỏ.

Irwin ho và lắp bắp. Ánh lấp lánh của một cây kèn trumpet treo lơ lửng bên trên lò sưởi lấy lại được sự bình tĩnh cho cậu ta. “Tôi có thể không?” Cậu hỏi.

Percival gật đầu cộc lốc. Nụ cười của anh ta giờ đây có vẻ ít mở rộng hơn. Có một nét vặn xoắn thiếu hài lòng trên môi anh ta nhắc Rowena nhớ đến một nụ cười nhạo báng.

Irwin trèo lên một chiếc ghế đẩu và lấy chiếc kèn trumpet xuống, nhưng trước khi cậu ta có thể thổi, chiếc kèn đã bị giật phắt ra khỏi miệng cậu ta bởi một bàn tay quý phái. Cánh tay đã lấy đi chiếc kèn vẫn giữ chặt quanh cổ cậu ta trong một vòng ôm vui vẻ.

Linh tính bất an của Rowena ùa trở lại quá trễ. Những gương mặt non trẻ và thân thiện rắn lại khi chúng quay về phía nàng. Những chiếc cằm vênh lên một góc đầy vẻ ngạo mạn. Những chiếc lưỡi lùa qua vành môi ẩm ướt. Chỉ đôi chút thay đổi tối thiểu nhất về dáng điệu hoặc tư thế và nàng đã ở giữa trung tâm của một vòng tròn những người đàn ông được sinh ra với đặc quyền và hiếm khi bị từ chối trong cuộc đời ngắn ngủi của họ. Nàng lùi về phía lò sưởi, nhưng sức nóng không còn chút cảm giác chào đón nào nữa. Mồ hôi chảy thành dòng giữa đôi bầu ngực nàng.

“Bất kỳ ai trong các người chạm vào chị ấy sẽ phải chết!”

Tiếng hét là của Freddie Nhỏ. Âm thanh run rẩy, vỡ vụn bị chìm khuất bởi những tiếng cười lạnh lẽo. Cậu vùng vẫy trong vòng ôm của Percival. Percival vò rối mái tóc của chàng trai và chuyển cậu cho một hiệp sĩ tóc đỏ đã ghìm chặt cánh tay gầy guộc của gã phía sau cậu.

Ánh lửa thả những ánh vàng trên chỏm tóc của Percival khi anh ta vênh váo tiến đến Rowena. “Kềm lại tiếng rên rỉ của cô đi, cô nàng bé nhỏ. Chúng ta chỉ muốn thấy những gì chúng ta đã được hứa hẹn – hàng hàng mánh khoé của Mignon quyến rũ. Sẽ có đủ vàng cho tất cả các người.”

Rowena thấy gương mặt của Irwin đỏ hồng rồi trắng bợt. Một khoảnh khắc sau đó, Percival đã khoá chặt tầm nhìn của nàng khi lưng bàn tay anh ta chải nhẹ qua gò má nàng. Ngón tay cái cắt một đường trêu chọc ngang qua môi nàng.

“Đừng run sợ thế, Mignon ngọt ngào. Chúng ta chỉ muốn cô trình diễn cho chúng ta xem thôi mà. Chúng ta sẽ khiến cho điều đó đáng giá với thời gian của cô.”

Rowena thực hiện một vẻ hờn dỗi đáng yêu và chà xát một ngón chân trần vào sàn nhà. Hơi thở của Percival nhanh dần. Bàn tay kia của anh ta chuyển lên mái tóc nàng. Hắn rú lên khi nàng nhảy lên, giộng cả hai chân nàng vào một chân của anh ta. Thanh kiếm của anh ta gần như bị tuốt ra khỏi vỏ trong cú túm của nàng khi cạnh bàn tay anh ta giáng xuống với một cú chặt làm tê dại cổ tay nàng và làm ngập mắt nàng bằng nước mắt, nàng nhìn Freddie Nhỏ khuỵu xuống bên dưới một cú đánh nghiêng.

Percival xoay nàng và vặn cánh tay nàng ra phía sau. “Con điếm ngu ngốc,” Hắn cắn từng từ. “Cô không nên trệu ghẹo chúng tôi với những lời hứa về màn giải trí và rồi cố cắt họng chúng tôi.”

“Ngài hiểu lầm rồi,” nàng nói khi anh ta đẩy nàng thẳng đến chiếc bàn. “Đó không phải loại mánh khoé mà anh ấy ngụ ý. Tôi không phải một con điếm.”

“Cô cũng không phải Thánh nữ Đồng Trinh, hoặc cô đã không du hành với đoàn xiếc tạp nhạp này. Họ có thể kiếm sống bằng cách nào khác ngoài trừ đổi chác da thịt ngọt ngào của cô chứ?”

Lúc này Rowena đấu tranh mãnh liệt nhất, nhưng cánh tay láng mượt của Percival cứng như thép. Nàng điên cuồng nhìn khắp sảnh. “Tôi nài xin các ngài. Tôi vô tội. Không có chút khuôn phép nào ở đây sao? Các ngài là những hiệp sĩ cơ mà. Không có chút tinh thần hào hiệp nào ở trong các ngài sao?”

Những gương mặt trẻ trung, rắn rỏi nhìn lại nàng. Một người đàn ông tháo bao gươm của gã bằng một chuyển động khoan thai và đặt nó xuống sàn nhà. Percival túm lưng nàng để ném nàng lên trên bàn. Một người đàn ông tóc sẫm bước ra phía trước họ. Khi Rowena ngước nhìn gã, gã cười toe toét với nàng, nháy một bên mắt màu xanh lục Hy vọng dậy lên trong ngực nàng. Giọng gã rổn rảng trong sự yên lặng đột ngột. “Nếu cô ta nói thật, vậy thì tiền cược sẽ cao hơn nhiều.”

Một tiếng lầm bầm cân nhắc tăng cao. Những ngón tay của Percival bấu chặt vào cổ tay nàng khi một tiếng ầm ầm như sấm rền khuấy đảo xuyên qua gian sảnh. Rowena nghĩ nàng hẳn đã mất trí, rồi nhận ra đó không phải là tiếng sấm mà tiếng đập dồn dập của một tá các nắm đấm dộng vào gỗ khi các hiệp sĩ hợp xướng trong hoà âm đòi hỏi. “Cá cược! Cá cược! Cá cược!”

Percival đẩy nàng ra khỏi hắn với vẻ ghê tởm. Rowena bắt lấy mép bàn để tránh bị ngã xuống.

Những giọng nói dồn dập trong thinh lặng. Percival cười nhạo báng. “Nếu các vị quan tâm đến việc đặt niềm tin của các vị vào lời nói của một con đĩ đi chân trần thì cứ việc gieo súc sắc. Kẻ chiến thắng có thể mang cô ta lên lầu và tìm ra hắn là một kẻ ngốc như thế nào.”

Viên xúc xắc làm bằng ngà khua lách cách trên sàn đá trước lò sưởi. Irwin, Freddie Lớn, Freddie Nhỏ đã bị trói lại và bị ném thành một đống trong góc nhà. Các hiệp sĩ hò reo kích động khi họ khuỵu gối vòng quanh trò chơi. Tập trung  khi vươn những gương mặt đỏ bừng để quan sát. Có vẻ như họ đã hoàn toàn quên mất Rowena trong sự phấn khích của trò cá cược.

Nàng quay đi, không dám thở, nhưng cuộc tháo chạy đã bị chặn lại bởi một lồng ngực rắn như đá. Rốt cuộc nàng đã không bị bỏ quên mà không có sự cảnh giác. Đôi mắt xanh lam loé sáng một vẻ hân hoan khi nàng nhìn lại qua vai.

Giọng nói mượt như lụa của người hiệp sĩ rót vào tai nàng giống như mật ong. “Tôi không thể chịu đựng được khi thấy cô bị ghim chặt trên chiếc bàn đó giống như một con cừu chờ hiến tế.”

Rowena nhìn chằm chằm thẳng về phía trước. “Ngài sẽ giúp tôi sao, Hiệp sĩ?” Nàng nói mà không thay đổi chút biểu hiện nào.

“Tôi sẽ.” Cánh tay gã trượt quanh eo nàng. “Hãy đi khỏi đây với tôi trong lúc họ cá cược. Tôi thề sẽ dịu dàng với cô. Khi tôi xong việc, tôi sẽ giúp cô trốn thoát trước khi họ có thể luân phiên với cô.”

Rowena khép mắt. Tại sao những lời lẽ tử tế nhất nàng nghe được đêm nay lại cũng là lời lẽ tàn độc nhất thế nhỉ? “Những người khác thì sao? Phần còn lại của đoàn lưu diễn? Ngài sẽ nhìn họ bị bứt ra khỏi cuộc sống của họ ư?”

“Vì em, cô gái bé nhỏ - bất kỳ điều gì.” Một bàn tay của gã trượt vào bên dưới lớp vải lanh đã sờn của váy nàng để khum lấy đùi nàng. Đôi môi gã vùi vào cổ họng nàng.

Trí óc của Rowena chạy đua. Marlys sẽ làm gì với gã đàn ông trẻ con phóng đãng đang đề nghị cưỡng đoạt nàng với vẻ lịch thiệp này nhỉ?

Cô ấy sẽ đưa gã lên lầu và giết gã.

Câu trả lời đến với sự vội vàng khiến Rowena phải kềm lại tiếng cười đau đớn. Mắt xanh lam rên rỉ khẽ, cho rằng cái giật mình của nàng là một kiểu hài lòng. Bàn tay gã lần đến giữa hai đùi nàng.

Trong trung tâm của vòng tròn, những ngón tay thuôn dài của Percival nhảy nhót trên viên xúc sắc. Có lẽ gã đang thắng.

Rowena lúng túng nhảy bật lên để tránh né những ngón tay đang sục xạo ấy và xoay người trong vòng ôm của người hiệp sĩ để giữ cả hai bàn tay gã trong tầm nhìn. Mắt xanh lam xem đó là một cử chỉ tán thành.

Trước khi nàng có thể phản đối, gã đã đặt môi gã trên môi nàng. Thật kỳ lạ, gã hôn một con điếm, không phải nàng. Trêu chọc và mưu mẹo, với một khuynh hướng đam mê kềm hãm trong nhịp điệu thám hiểm nhàn nhã của lưỡi gã. Với một người đàn ông khác, Rowena hẳn đã tự hỏi điều gì sẽ đến sau một nụ hôn như thế. Nhưng mắt xanh lam là một người lạ. Marlys sẽ giết gã như thế nào nhỉ? Cô ấy sẽ táng mạnh vào đầu gã chăng? Xiên gã bằng một thanh gươm? Marlys sẽ đánh giá cao sự mỉa mai của điều đó. Bàn tay lang thang của gã chìm sâu vào cổ áo nàng, và Rowena nhắm chặt mắt cam chịu. Không cần biết đến gã, dù sao thì gã cũng đã là một kẻ đã bị kết án tử.

Lạc trong âm mưu về cái chết sắp đến của người hiệp sĩ, Rowena nghe tiếng sầm sầm của cánh cửa như thể đó là tiếng âm vang của nhịp đập trái tim nàng. Cơn gió băng giá tuôn tràn qua nàng. Một nhịp đập im lặng kéo dài quá lâu, và người hiệp sĩ buông nàng ra. Rowena ngước đầu lên. Những gương mặt bên lò sưởi đều hướng vào cửa trước, bị đông cứng trong vẻ mặt tội lỗi trẻ thơ mà lẽ ra Rowena nên cảm thấy thích thú.

Quá trễ, nàng quay lại.

Một người khổng lồ phủ đầy tuyết đứng trong ngưỡng cửa. Tuyết quất quanh bờ vai rộng của hắn và vào trong gian sảnh, lần lữa trong một khoảnh khắc khó nắm bắt trước khi bị tan biến trong bầu không khí ấm áp. Gió rít lên những điệp khúc kỳ quái. Rowena bám chặt cánh tay của người hiệp sĩ để giữ cho nàng khỏi lảo đảo, khi đôi mắt sẫm, đen tối hơn cả màn đêm và lạnh lẽo hơn cả băng đá, làm đông cứng máu trong tĩnh mạch của nàng.

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

Shadows 11.

PHẦN II


Gió Tây hỡi, khi ngươi thổi,
Cơn mưa nhỏ đã dịu kia còn có thể rơi?
Chúa ơi, ước chi tình yêu của ta ở trong vòng tay ta,
Và ta được ở trong giường của mình lần nữa!

-       Khuyết Danh –








Chương 11







Marlys nhảy vào trong giường với một tiếng rên nhẹ. Mặt trời xanh xao, sõng soài kia đã tạo được một chút ấm áp cho phòng cô. Cô nghĩ khi vươn tay đến cuối giường để kéo tấm đắp qua người, nhưng một sự vận động như thế sau khi rốt cuộc đã đặt được bộ xương rã rời của cô nằm được xuống đã kéo ra một tiếng rên rỉ khác từ cổ họng cô. Cô lật úp sấp và vùi sâu vào trong lớp bọc nệm bằng lông vũ.

“Marlys!”

Tiếng rống cảnh báo cô ngay trước khi tiếng đập như sấm sét bùng nổ trên cánh cửa phòng ngủ. Với sự phun trào của sức mạnh, cô quăng tõm người qua và chúi đầu vào trong đống khăn trải dồn đống tại chân giường. Khi cánh cửa sầm sầm mở ra, cô cuộn người thành quả banh, biết rằng tứ chi trì độn của cô chẳng có chút cơ hội nhỏ nhoi nào trong việc lừa bịp được người anh trai. Cô đã đúng. Cạnh phẳng của thanh gươm đã vỗ vào mông cô với một tiếng chát khiến lưỡi dao phải ngân lên.

Cô bật người dậy với một tiếng gầm gừ. “Giả sử anh tình cờ đánh sai chỗ thì sao? Anh sẽ đánh văng não em đấy.”

“Có vẻ số lượng não ở chỗ này cũng y như chỗ kia thôi.” Gareth bắn trả. Hắn đối mặt với cô giống như một kẻ sinh đôi hoang dã, mái tóc rối nùi tăm tối quấn quanh gương mặt, đôi mắt viền đỏ và hoang dại. “Họ ở đâu?”

“Ai?” Marlys khuỵu gối và thu thập những tấm đắp quanh vai như một tấm khăn choàng.

“Em biết là ai mà. Fordyce khốn kiếp và đám chó con của hắn.”

“Sao em biết được? Em đã vào giường ngay khi Dunla trao cho em bình sữa và đội mũ ngủ cho mái tóc của em.”

Một con mắt đu đưa một cách đáng yêu với hắn. Gareth nhặt ra một cành cây nhỏ khỏi mái tóc mờ xỉn của cô. “Một kiểu thời trang mới à, anh đoán thế?” Ánh mắt hắn rơi xuống đôi chân đang thò ra từ bên dưới tấm mền. Đế giày đen đúa ngang với chiếc áo chẽn bẩn thỉu mà cô đã mặc từ hôm qua. Cô kéo giật chúng ra sau. Hắn túm lấy ngón chân cái và bẻ.

Cô rú lên.

“Ở đâu?” Gareth gặng.

Cô đập vào vai hắn với đôi lòng bàn tay mở cho đến khi hắn thả ngón chân của cô ra. “Anh quan tâm quái gì đến chuyện nhà Fordyce đến hoặc đi kia chứ? Anh đã có thể ném ông ta vào trong ngục tối đêm hôm qua nếu anh hy vọng có được lời thú nhận công khai. Chính anh mới là người chọn lựa hành hạ Rowena thay vì ông ta.”

Hắn chợt đỏ bừng. “Là sự xấc láo của Rowena đã lôi cuốn sự chú ý của anh. Fordyce đã đủ rượu để duy trì trong nhiều giờ. Ông ta đã khá say trước khi anh lên lầu.”

“Cũng như anh thôi.”

Gareth chọn cách lờ đi điều đó. “Nếu không vì sự can thiệp đáng nguyền rủa của em, đồ ngốc ấy sẽ ngủ cho đến khi anh sẵn sàng kết thúc giao dịch.”

“Ông ta chẳng giao dịch gì với anh hết. Anh nghe ông ta rồi đấy. Ông ta hầu như không nhớ ra được việc đã từng ở tại thái ấp của Cha.”

“Cả hai chúng ta đều biết ông ta đã nói dối.” Mái đầu bờm xờm của hắn khom xuống trên của cô khi giọng hắn hạ thấp. “Nếu em không nói cho anh biết họ ở đâu, anh thề sẽ bắt em phải cưới Blaine ngay cho xem. Linh mục có thể không đến Caerleon nhưng anh có thể kéo lê em đến trước ông ấy mà. Điều đó sẽ thoả mãn tính tàn ác của Blaine khi cuối cùng cũng có được cơ hội thuần hoá em.”

Marlys làm một tiếng hít vào tổn thương, nhưng Gareth biết đủ tốt để hụp đầu xuống trước khi bàn tay cô bạt qua hàm hắn. Hắn bắt lấy nắm đấm của cô trong tay. “Anh có nên giăng những biểu ngữ đáng vui mừng về hôn lễ sắp đến của em trong làng không nhỉ? Hay em thích nói em đã làm gì với nhà Fordyce hơn?”

Marlys trừng mắt với hắn. “Con gà trống choai chân vòng kiềng đã biến mất ấy đang tung tăng về tổ ấm.”

Gareth buông cô ra và bắt đầu hướng về phía cửa. Marlys vùi miệng vào đầu gối, bóp nghẹt lại từ ngữ của cô. “Để con chó cưng ấy đi đi, Gareth.”

Gareth ngừng bước. “Em vừa nói gì?”

Marlys nhấc đầu lên. Một nùi len bám chặt vào lưỡi cô. Gareth quay người, gương mặt hắn trắng bợt. Marlys nhận ra cô đã tạo ra một sai lầm kinh khủng, nhưng đã quá trễ để cắn lại những lời đó.

Nỗi hoang mang đau đớn xoắn vặn những đường nét của Gareth. “Em đã để ông ta đưa Rowena đi sao?”

Vẻ dễ tổn thương của người anh trai nhiều hơn Marlys có thể chịu đựng được. Cô cố triệu tập một nụ cười mỉa trên vành môi trong một nỗ lực mà hắn sẽ không bao giờ thấy được. “Cô ấy nài nỉ em trao cho anh một thông điệp. ‘Dịu lại đi,’ cô ấy đã nói với tiếng cười nho nhỏ ngân nga của mình. ‘Nói với ngài ấy, dù sao thì tôi cũng không bao giờ thuộc về ngài ấy’.”

Hơi thở của Gareth bỗng trở thành âm thanh duy nhất nghe được trong phòng. Với sự nhẹ nhõm và ân hận trộn lẫn, Marlys quan sát chiếc mặt nạ băng giá của cơn thịnh nộ trượt qua những đường nét của hắn.

Đôi bàn tay hắn cuộn tròn thành nắm đấm. “Khi anh đặt đôi tay này trên cô ấy, anh sẽ không để lại bất kỳ ngờ vực nào trong tâm trí của cô ấy rằng cô ấy thuộc về ai.”

Marlys duỗi dài đôi chân và đặt đầu trên đôi bàn tay đan lại. “Anh nên có ý nghĩ đó trước khi cô ấy chuồn khỏi anh mới phải. Một đứa con hoang mắt sẫm màu trong bụng của cô ấy sẽ giữ cho ký ức của anh tươi mới.” Cô quan sát hắn qua đôi mắt khép hờ, mong đợi một lời nguyền rủa, hoặc thậm chí có lẽ một cú đánh. Ánh lập loè ức đoán trong đôi mắt hắn doạ cô sợ chết khiếp. Cô lăn tròn sang bên cạnh sườn, giả mạo một cái ngáp thờ ơ. “Nói với Dunla nếu bà ấy quấy rầy em trước khi đêm xuống, em sẽ cắt đầu bà ấy.”

“Aaaah, giấc ngủ vô tội. Giải thoát khỏi bất kỳ sự cắn rứt khó chịu nào của lương tâm.”

“Em đã bảo với anh từ lâu rồi mà. Em chẳng có chút lương tâm nào.”

“Ít nhất một lần,” Gareth nói, “anh phải đồng ý.”

Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại và Gareth đi mất. Marlys nhảy ra khỏi giường để khuỵu gối bên cửa sổ. Một khoảnh khắc sau, Gareth xuất hiện xa bên dưới, dẫn Folio ra khỏi chuồng cho một cuộc săn đuổi. Không chút chậm trễ, hắn tung chiếc chân dài qua lưng con ngựa giống và hướng nó xuyên qua cổng lâu đài.

“Nhanh lên nào, cô bạn bé nhỏ,” Marlys thì thầm. “Hãy phi nhanh như thể chính quỷ dữ đang theo sát gót cô.” Cô khuỵu gối trong tư thế cầu nguyện cho đến khi đầu gối tê dại, hất đi những giọt nước mắt trước khi chúng có thể bắn toé trên những phiến đá lát sàn.


~*~


Lindsey Fordyce nguyền rủa khẽ khi ông ta trượt khỏi con ngựa nhỏ lần thứ ba. Chiếc chân bị thương của ông ta nhức nhối. Ông ta nằm trên nền đất đóng băng giống như một tiểu thiên sứ đáng yêu quấn khăn choàng từ chân đến tận trán. Ảo ảnh ấy vỡ tan khi ông ta mở miệng và một dòng suối những lời nguyền rủa được phun ra. Những đứa con trai của ông ta nhảy cẫng đến để giải cứu, kéo ông ta đứng lên và phủi bụi cho ông bằng những bàn tay như búa tạ. Hai trong số các chàng trai quấn lại khăn quàng qua đỉnh mũi đỏ ửng và ngang qua mắt ông ta.

Ông ta quào chiếc khăn choàng. “Lạy áo ngủ của Chúa Trời, sao các người không chỉ ném ta xuống đất và làm ta chết ngạt luôn cho rồi? Các người không vội vàng để có được di sản thừa kế của các người à?”

Các chàng trai ngây ra nhìn nhau, rồi toét miệng cười. Fordyce lắc đầu. “Mắng mỏ các người và các người toét miệng cười. Nếu ta đập các người, các người cũng sẽ cười sao?” Ông ta dứ nắm đấm vào vòng tròn những gã khổng lồ đang lê bước, rồi suy nghĩ rõ ràng hơn về điều đó.

Ông ta tự thoả mãn bản thân bằng cách đá chân vào con ngựa nhỏ. Con quái vật đảo tròn mắt nhưng chẳng buồn nao núng. “Ta không thể hiểu nổi cô nàng kia tìm đâu ra một sinh vật như thế này. Nó còn chẳng xứng để nuôi bọn kền kền. Đáng kinh tởm nhiều hơn cả bọn ngựa, ta nói thế đấy. Nhưng cô gái nhiều chất đàn ông hơn là phụ nữ nếu các người hỏi ta. Không có gì ngạc nhiên nếu cô ả đang che dấu một bộ ria khoẻ mạnh bên dưới tất cả đám tóc đó. Cô ả cũng là một cô gái nhỏ bé thô lỗ nữa, luôn lẽo đẽo theo sau người anh trai ngạo mạn. Anh kia – William. Nay, Phillip. Bất kể tên anh là thứ quái quỷ gì, vội đến đây và giúp ta lên ngựa mau.”

Chàng trai vạm vỡ mà ông ta chỉ vào vội hạ thấp đôi bàn tay và đầu gối xuống. Fordyce đạp lên lưng cậu ta, không lưu tâm đến cú thúc của gót chân vào mạng sườn của người con trai. Ông ta vắt ngang qua con ngựa với một tiếng “oành” chắc nịch. Cái bụng tròn trịa gần như vừa khít vào chỗ võng xuống của lưng ngựa. Bốn chàng trai khác đẩy ông ta vào đúng vị trí khi các anh em của họ nằm thở hổn hển vào không khí.

Con đường uốn lượn mở xuyên qua những thân cây khổng lồ bị sứt sẹo vì sự ảm đạm của mùa đông. Khu rừng cổ xưa đã mất đi không chỉ sự đe doạ với sự rậm rạp của đám lá. Thấp thoáng bên trên nó là sự tĩnh mịch và suy tàn giống như tấm vải liệm của mặt trời được dán trên bầu trời xám xịt. Fordyce lau chiếc mũi đang chảy nước vào chiếc khăn choàng, tâm trạng của ông ta không cải thiện trước ký ức về một gian sảnh ấm áp mà ông ta bị ép buộc phải trốn đi ngay khi hừng đông ló dạng trên bầu trời.

Ông ta hẳn vẫn đang đờ đẫn ở đó bây giờ, nếu các sinh vật rậm lông kia không ném thịch áo chẽn vào trong tay ông ta, rít lên về hiểm nguy và chiến tranh. Nỗi hối tiếc được mài bén thêm với không gian giá lạnh. Ông ta đã cực kỳ hy vọng sẽ đào sâu thêm được mối quen biết với goá phụ giàu có mà ông ta đã khiêu vũ cùng đêm trước. Hình ảnh về những ngày thoải mái sống bằng thức ăn của nhà de Crecy với rượu và lòng mến khách xoay tròn trước mắt ông ta, đã bị xoá nhoà bởi con đường mòn dẫn trở lại Revelwood. Ông ta cân nhắc việc tống khứ các chàng trai và liều quay trở lại Caerleon. Thân thể ông ta tuân theo hướng dẫn của ý nghĩ, xoay chuyển con ngựa để ông ta có thể xem xét lối mòn mà người La Mã cổ xưa đã du hành từ Caerleon.

Rowena đã làm đủ tốt cho chính mình ở đó. Con bé đã ngồi như một nàng công chúa trên chiếc ngai làm bằng những tấm da thú dưới chân Gareth. Tại sao cha của nó phải chịu trách nhiệm nếu con bé bị ném vào một cơn thịnh nộ và bỏ chạy đi để hờn dỗi chứ? Chắc chắn một người đàn ông biết lý lẽ như Ngài Gareth sẽ không đổ lỗi cho ông ta về hành động dại dột của một phụ nữ đâu. Rowena có lẽ đã chạy lon ton trở lại lâu đài ngay dấu hiệu đầu tiên của bình minh, và thậm chí ngay lúc này đây, đã được ôm ấp trong vòng tay của người hiệp sĩ, đang nài xin sự tha thứ của cậu ta một cách đáng yêu rồi.

Nếu ông ta quay lại Caerleon, ông ta và Gareth sẽ nâng cốc bên bếp lửa và nướng chín sự ngoan cố của ả đàn bà. Một nụ cười chơi đùa quanh vành môi ông ta. Đó sẽ không phải lần đầu tiên họ đối thoại với nhau về trái tim dễ dao động của một phụ nữ.

Ông ta đánh mất sự vui thích vừa kiếm được khi một cơn ác mộng mặc tuyền màu đen vòng qua khúc quanh và lao ầm ầm xuôi theo quãng đường dài hướng thẳng vào ông ta.

Lờ đi những lời thì thầm há hốc miệng của các con trai, ông ta dộng sầm gót chân vào sườn con ngựa lùn. Con ngựa không nhúc nhích. Một cái liếc điên cuồng qua vai cho thấy hình thể tăm tối ấy đã hiện ra lớn hơn, phi nhanh như một kỵ sĩ trên con quái thú trắng tuyền với vó ngựa lướt như bay trên mặt đất.

Fordyce thúc liên hồi để đẩy con ngựa vào chuyển động. Con ngựa lùn rùng mình và nghiêng ra phía sau. Trong một khoảnh khắc đáng sợ, Fordyce đã lo rằng nó sẽ ngồi xuống, đổ ầm ông ta trên mặt đất đã được nện chặt lần thứ tư. Con ngựa lùn đu đưa nhưng giữ được sự vững vàng. Ông ta rút một con dao găm nhỏ đã han gỉ từ đai lưng và kéo lưỡi dao gọn gàng ngang qua lớp da của con ngựa. Với một tiếng hí đau đớn, con ngựa lắc lư tiến lên trong một nước kiệu thiếu thăng bằng mà trước đó vài giây Fordyce không nghĩ là có thể.

Ông ta nghe thấy tiếng la hét của các con trai và liều một cái nhìn về phía sau, thấy họ đang lóc cóc chạy theo sau ông, những cánh tay giơ cao. Gần như phía trên họ là bóng tối sấm sét. Cười lục cục vui sướng, ông ta gò người, đôi gót chân đánh mạnh những nhịp dữ dội vào sườn của con ngựa. Cái nhìn kế tiếp của ông ta về phía sau cho thấy các chàng trai đang nhìn chằm chằm theo sau ông ta, buỗng thõng tay và há hốc miệng. Ông ta lượn vòng, túm chặt bờm ngựa để giữ vững vị trí. Con đường trải dài giữa họ đã trống rỗng. Kỵ sĩ tăm tối kia đã biến mất.

Một ánh loé đen tuyền bên ngoài khoé mắt đã cảnh báo ông ta. Kẻ truy đuổi không còn ở phía sau ông ta nữa. Ông ta lượn vòng với một tiếng ré bị bóp nghẹt khi một cánh tay đầy cơ bắp vung ra và vòng quanh khí quản của ông. Con ngựa lùn phi nước đại mà không có ông ta, tìm thấy ân sủng được bỏ qua gánh nặng đến với tự do. Mặt trời đã chuyển thành màu tím trước mắt Fordyce. Trong một lúc, ông ta đã nghĩ, ông ta sẽ đơn giản chỉ lơ lửng ở đó, kết thúc cuộc đời bởi cánh tay thiếu khoan dung này mà chẳng cần đến sợi dây thòng lọng, không giá treo cổ, không diễn văn hùng hồn tiễn biệt. Khi Ngài Gareth quăng người khỏi lưng con ngựa giống mà không buông lỏng cú túm của mình, ông ta đã biết sẽ không ở trong số phận đó.

Họ đập vào mặt đất với sự va chạm gây tổn thương cho Gareth nhiều hơn với ông ta. Ý nghĩ đó trao cho Fordyce sự hài lòng, cho dù phổi của ông ta đã bị rút cạn. Xung lượng khiến họ lăn khỏi con đường vào trong bụi cây thấp nguy hiểm của một con mương. Một nhánh cây vạch một vết cắt sâu trên cánh tay ông ta, nhưng cơn đau là một sự ân xá đáng mừng khỏi sự tê cóng trong ngực ông ta.

Gareth đứng dạng chân trên ông ta. Fordyce hít vào một hơi thở khi cánh tay quanh cổ họng ông ta được thay thế bằng đỉnh nhọn băng giá của một con dao găm chí mạng. “Ông đã làm gì cô ấy?” Gareth hổn hển. Máu chảy thành dòng từ góc môi hắn.

Fordyce bắt đầu nói. “Ai ?” nhưng đủ khôn ngoan để kềm lại. Ông ta tự hài lòng bằng cách chớp mắt nghiêm nghị cho đến khi ông ta có thể triệu tập đủ hơi thở để trả lời. Ông ta ra một quyết định không thường được làm trong cuộc đời mình: Nói sự thật. “Ngài thấy bao nhiêu chàng trai trẻ?”

Gareth nhìn ông ta ngờ vực, cảnh giác với sự lừa bịp. Cả con dao sinh tử lẫn bàn tay hắn đều không chút đu đưa khi hắn ngẩng đầu lên. “Năm. Và nếu họ là các chàng trai trẻ, họ thật sự lớn nhanh quá đấy.”

Fordyce khẽ gật đầu như thể đó là điều đương nhiên. “Năm. Vậy thì có lẽ ngài nên đuổi theo ba người kia và hỏi xem họ đã làm gì cô ấy.”

Năm chàng trai bờm xờm trườn đến gần hơn, những bàn tay vùi sâu trong vạt áo mà trước đây từng là những ống tay áo. Một cái nhíu mày sửng sốt chạm vào vầng trán của Gareth. Fordyce cắn lại một nụ cười.

Gareth ngồi tựa trên gót chân. Bùn bẩn bám trên gò má hắn, khiến hắn có vẻ ngoài hung hiểm như thể mới vừa ra khỏi địa ngục, kéo lê theo những tia lửa và tro than. “Cậu bé có mái tóc màu bạc đã có cô ấy. Và Irwin – người kể những câu chuyện. Họ là những người đã mang cô ấy đi sao? Họ có thể ở đâu?”

Fordyce nhún vai. “Làm sao tôi biết được? Họ có đến với tôi vào đêm qua, huyên thuyên về kế hoạch ngớ ngẩn nào đó về việc giải cứu Ro.” Ông ta thêm thắt vào câu chuyện với năng khiếu xây dựng kịch tính điển hình. “Irwin kể với tôi cô ấy đã đến với cậu ta quỵ luỵ như thế nào, khóc lóc thảm thương ra sao, và khẩn cầu người hứa hôn hợp pháp giải thoát cô ấy khỏi cảnh tù tội phi lý của ngài.”

Gareth mở miệng rồi đóng lại. Bàn tay giữ con dao sát thương yếu đi. “Và ông đã từ chối giúp đỡ cô ấy ư?”

Fordyce hít vào. “Tôi đã cá cược. Tôi là một người đàn ông có danh dự.” Ông ta đẩy lưỡi dao của Gareth sang một bên bằng một ngón tay và ngồi dậy, nhặt những xác lá khỏi chiếc khăn quàng.

Ánh mắt của Gareth chuyển qua lại giữa Fordyce và con đường. Trán hắn nhăn lại, tầm quan trọng của quyết định rõ ràng làm hắn đau đớn. Từ ngữ của hắn nói với chính mình hơn là với Fordyce. “Không thể nói được những gã ngốc đó sẽ dẫn cô ấy vào điều gì.”

Hắn đứng lên, cao sừng sững trên Fordyce. Gã Nam tước lồm cồm đứng dậy chỉ để thấy bản thân đang trừng mắt vào chiếc áo giáp dài của Gareth. Các cậu nhóc đã tăng trưởng chiều cao khổng lồ từ lúc nào vậy nhỉ? Ông ta ném hai vạt của tấm khăn quàng qua vai và bắt đầu leo lên bờ con mương. “Bị bám sát quá mức! Có những luật lệ bảo vệ các lữ khách vô tội. Nước Anh là một vùng đất văn minh. Tại sao, nếu đức vua hay bất kỳ ý niệm mơ hồ nào…”

Từ ngữ của ông ta tắt ngóm thành tiếng ùng ục khi Gareth bắt lấy hai vạt khăn quàng cổ của Fordyce và cuộn chúng quanh nắm tay. Ông ta bị giật mạnh sát vào một thân thể cứng như sắt.

Hơi thở của Gareth nóng hổi bên tai ông ta. “Chưa phải là lần cuối cùng ông gặp tôi đâu, Fordyce. Tôi sẽ trở lại vì ông. Và nếu tôi thấy cô ấy đi với ông – nếu tôi phát hiện ra ông nói dối – kể cả luật pháp, hay vua Edward, hoặc chính Chúa Trời cũng sẽ không ngăn được tôi khỏi giết ông. Ông có hiểu không?”

Fordyce xoay sở được một tiếng ho mà Gareth coi là đồng ý. Người hiệp sĩ buông ông ta ra. Ông ta trườn khỏi con mương, không để tâm đến bùn bẩn và xác lá mà ông ta tung rải vào đầu của Gareth. Con ngựa lùn không thấy đâu trong tầm nhìn, và Fordyce quan sát con ngựa giống của Gareth với vẻ thèm muốn. Con quái thú đảo tròn mắt và cào móng vào đất. Gom góp những gì còn lại của phẩm giá, ông ta khập khiễng đi xuống con đường hẹp, đôi mắt đảo qua đảo lại tìm kiếm sự bào chữa đáng nản của chính ông ta về một con ngựa. Các chàng trai đi theo sau thành hàng thất thểu.

Ông ta đã ra khỏi tầm với đủ xa và gần như ra khỏi tầm nghe khi gọi với ra sau bằng giọng điệu của một người Papa nhân từ, “Đừng phiền muộn về cô gái, Sir Gareth. Con bé ở trong những bàn tay tốt. Roddy Nhỏ là một chàng trai có trách nhiệm.”

“Tên cậu bé là Freddie Nhỏ, đồ ngốc nhà ông!” Tiếng hét của Gareth chất đầy sự hung hiểm đến mức Fordyce bắt đầu bước nhanh gấp hai lần, và các chàng trai phải nhảy lên để bắt kịp ông ta.

~*~




Rowena chẳng xa lạ gì với sự lạnh giá. Nhưng khi những ngón tay tê cóng của nàng không thể duỗi khỏi sợi dây cương được, sự nhói buốt của nó lại châm chích nàng một lần nữa. Đôi găng tay không ngón quấn quanh lòng tay nàng chẳng khác gì những mảnh giẻ rách. Không khí hôm nay thật khác biệt – bằng cách nào đó nó nhẹ hơn, và lấp lánh với ánh ngũ sắc khiến cho sự giá lạnh nguyên thuỷ trở nên tàn khốc hơn. Rowena cảm thấy choáng váng, như thể không khí đã thiêu cháy phổi nàng. Mặt trời lơ lửng như một chiếc dĩa dẹt màu vàng trên bầu trời, chế diễu họ bằng ảo ảnh về sự ấm áp của nó.

Một dải mây xám vô hại tản mạn trên đường chân trời. Nàng liếc nhìn Freddie Nhỏ. Sau một tuần co cụm trong những khu rừng, nhấm nháp những quả dâu dại và quả đấu mà họ kiếm được, đôi gò má cậu lại mang những vết hõm sâu mà nàng rất ghét. Cảm nhận được ánh mắt buồn rầu của nàng, cậu bé xoay con ngựa non và trao cho nàng một nụ cười cổ vũ.

Họ ngồi trên đồi trông xuống Revelwood. Một dải màu xám nguyên vẹn phồng lên phía sau lâu đài, trông giống một đại dương bao la hơn là vùng đồng hoang.

Dù không mong muốn, Rowena chợt trông thấy một toà lâu đài khác thế vào chỗ phế tích đổ nát của Revelwood. Nàng chớp mắt để xua đi hình ảnh đó, biết rằng nàng hẳn cũng đã tưởng tượng đôi tay nàng đang nâng một cái tô bốc khói đầy món cháo lúa mạch thịt hầm, hoặc mái tóc nàng được gỡ rối bởi đôi bàn tay đã chế nhạo nàng bằng sự dịu dàng của chúng. Bên dưới họ, không một thứ gì chuyển động ngoài gió. Con ngựa hồng của Irwin khụt khịt bất an.

“Chẳng có lý do gì để lãng phí lúc này.” Irwin chà sát đôi lòng bàn tay. “Tổ ấm đang vẫy gọi chúng ta.”

Nhưng không ai trong số họ di chuyển cho đến khi Rowena xuỳ nhẹ con ngựa cái của nàng và dẫn họ xuống đồi. Họ xuống ngựa một cách vụng về, tay chân họ tê cứng vì lạnh. Freddie Lớn lấy một bước về phía trước con hào đã đông cứng.

“Đợi đã!” Nàng bắt lấy cánh tay anh ấy.

Tất cả nhìn vào nàng, rồi vào con hào. Những tấm ván vỡ được phục vụ như một chiếc cầu treo đã không còn. Giữa họ và cánh cửa có bản lề bằng sắt là một con mương rộng mười lăm bộ, sâu mười bộ, và vằn vện với nước đã đóng băng thành một màu nâu xám bẩn thỉu.

Freddie Lớn hạ thấp đôi tay và đầu gối để nhìn chăm chú vào trong địa ngục mà gần như anh đã đi vào. Freddie Nhỏ bước dọc theo con hào, ánh mắt cậu chĩa vào mặt đất. Vầng trán phẳng nhăn lại.

Irwim ôm chặt bản thân và dậm chân. “Hullo”, cậu gọi.

Tiếng gọi vang vọng lại, rồi trôi dạt vào những cánh đồng hoang. Một cơn gió nổi lên quất những giọt lệ vào trong đôi mắt của Rowena. Những bờ tường đá trơ trơ bị mờ đi trước ánh mắt đẫm nước của nàng. Nàng rùng mình với một cơn ớn lạnh không liên quan gì đến sự lạnh lẽo, khi nàng nhớ đến lời đe doạ cách đây đã lâu của Gareth. Có lẽ lúc này đây, thân thể của Papa và các anh trai của nàng đã nằm rải rác trong đại sảnh, đôi mắt đông cứng trong nỗi kinh hoàng vô hình, một vệt đỏ thẫm cắt qua cổ họng.

Irwin thổi vào đôi bàn tay khum lại. “Tôi không biết làm sao họ có thể vượt qua để đến Revelwood trước đây. Tuần lễ xấu xa này sẽ kéo dài mãi mãi chăng. Chú đã tháo bỏ những tấm ván cầu khi họ rời đi à? Tôi không thể nhớ được điều đó, nhưng hẳn ông ấy đã làm.”

“Ông ấy không làm.” Freddie Nhỏ vươn thẳng người, đôi môi mím lại thành một lằn mỏng. “Anh có thấy bất kỳ tấm ván nào không? Mặt đất vẫn mềm vì tuyết tan khi chúng ta khởi hành. Anh có thấy bất kỳ đường rãnh hoặc dấu vết nào nơi những những tấm ván cầu bị kéo lê đi hay không?”

Irwin trao cho mặt đất một sự rà soát không mấy hào hứng. “Chà, nay, tôi nghĩ rằng không…”

“Tất nhiên anh không thấy,” Freddie Nhỏ nói. “Bởi vì những tấm ván cầu không bị kéo lê đi. Chúng đã…”

Rowena kết thúc câu nói thay cho cậu. “…bị kéo vào bên trong.”

Họ chuyển ánh mắt đến những viên đá đã bị bào mòn vì thời tiết; lần đầu tiên nhìn tổ ấm của họ như một pháo đài bất khả xâm phạm. Những con mắt trống rỗng của các khe hẹp hình mũi tên nhìn chằm chằm trả lại họ.

Freddie lớn từ từ vươn dậy, cào tay qua đầu.

“Lớp băng có đủ rắn không nhỉ. Anh có thể trèo xuống và băng qua đó.”

“Làm sao anh có thể đến gần cánh cửa được chứ? Xoãi rộng đôi cánh tay để bay sao?” Freddie Nhỏ lắc đầu. “Nay. Điều đó không cần thiết đâu.” Giọng cậu kêu răng rắc khi nó tăng cao thành một tiếng gầm. “Bất kỳ kẻ nào khoá chúng ta ở ngoài có thể mở cánh cửa chết tiệt đó ra và để chúng ta vào trong!”

Thứ gì đó trong Rowena vỡ tung khi nhìn thấy những nét điềm đạm của em trai nàng đã bị méo mó trước cơn thịnh nộ. Giọng nàng tham gia với cậu trong tiếng la hét giận dữ vô tâm. Irwin rống lên. Freddie Lớn xúc lên một nhúm đá và ném như mưa vào cánh cửa lâu đài. Bản hợp xướng của họ hẳn sẽ đánh thức bất kỳ gã Gareth đã chết nào cũng phải trở dậy.

Tiếng la hét của Rowena tắt lịm thành tiếng ho khan khi không khí băng giá làm tê liệt cổ họng đau buốt của nàng. Từng người một, họ đổ sập vào trong yên lặng. Bản thân không khí dường như cũng đang chờ đợi. Một tiếng kịch mơ hồ từ cánh cửa vọng đến với sự âm vang của một cái chuông. Rowena nín thở khi cánh cửa trượt mở ra, được điều khiển bởi những ngón tay bụ bẫm cong lại tại cạnh cửa.

“Cút đi,” Một giọng nói dằn dỗi vang lên. “Không có ai ở nhà.”

Cánh cửa đóng sầm lại.