Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Shadows 2

Chương 2.







Mặt đất như mờ đi dưới đôi chân dồn dập của Rowena, chúng trượt khỏi nàng với mức độ thường xuyên đáng báo động. Đám cỏ rối của đồng hoang bị bỏ lại phía sau khi họ đi vào một khu rừng. Những cành nhánh chằng chịt, dày đặc, khuếch tán ánh trăng rạng rỡ thành một mạng lưới đan xen giữa bóng tối và ánh sáng. Một nhánh cây chết mà nàng không nhìn thấy đâm sầm vào đầu gối nàng ngay khi nàng vấp vào một hòn đá trông như một ảo ảnh trong đám lá ma mị. Rõ ràng là toàn bộ cuộc đời nàng sẽ phải trải qua trong việc theo sau đuôi con chiến mã quái vật này và tấm lưng thấy ghét của con người độc ác đó. Nhịp bước đầy đau đớn của nàng loạng choạng, và nàng ngập ngừng quấn những ngón tay quanh sợi dây thừng trói đôi cổ tay nàng. Chiếc mũ của nàng giờ đã nhàu nát, nhưng nàng từ chối thả nó xuống.

“Thứ lỗi cho tôi,” nàng hổn hển.

Đôi bờ vai rộng ấy không thèm nhúc nhích.

“Xin thứ lỗi… thưa ngài?”

Không gì hết. Rowena nghĩ ra một cách duy nhất để thu hút được sự chú ý của hắn. Nàng ngồi xuống, quăng đôi chân qua sợi thừng để tránh bị kéo úp sấp. Nàng cho rằng lớp đệm bằng lá thông sẽ nâng đỡ nàng.

Nàng đã không tính đến chuyện tay hiệp sĩ vẫn đủng đỉnh tiến bước cho đến khi mông nàng bị kéo lê vào một dòng suối nông với một tiếng bắn toé nước thê thảm.

Hắn ngừng lại và xoay con ngựa đang nhảy dựng đối mặt với nàng. Rowena không chắc là nàng ghét thứ gì nhiều hơn – con ngựa giống bảnh choẹ hay tay hiệp sĩ đang nhướng mày tọc mạch nhìn nàng. Nàng đổ sập người bên bờ suối và nhắm mắt lại. Sợi thừng lỏng ra khi hắn xuống ngựa. Nàng thở dài với khoảnh khắc xa hoa được duỗi thẳng đôi tay bị trói qua đầu và chầm chậm mở mắt. Người đàn ông khuỵu gối cách đó vài bước, làm đầy bình nước bằng da trong dòng suối. Đôi mắt tăm tối ấy không hề rời khỏi nàng.

Nước phủ đầy đôi ống quần nàng. Cảm giác khó chịu thổi bùng lên những ngọn lửa căm phẫn trong nàng. “Ngài sẽ dìm chết tôi giống như một con mèo vô dụng chứ, thưa ngài cao quý, hay điều đó vượt quá lòng trắc ẩn của ngài?”

“Sao nàng không yêu cầu ta dừng lại?”

“Ngài sẽ lắng nghe sao?” Rowena đấu tranh để điều hoà hơi thở.

“Luôn luôn.”

Rowena đảo tròn mắt và quay mặt đi để che dấu sự hoài nghi rõ rành rành.

“Gã gà trống ta đây cha nàng đã xoay sở bằng cách nào để nuôi dưỡng được một bầy con nhu nhược như thế?” Hắn hỏi, đứng lên và nhét bình nước vào trong đai lưng.

“Chúng tôi không nhu nhược,” nàng phản đối. “Ngài không có quyền gọi chúng tôi như thế.”

Hắn vượt qua suối chỉ với một sải chân và ngồi xổm trước mặt nàng. “Cha nàng trước đây từng là một hiệp sĩ. Ông ta không có chút kỹ năng nào với một thanh gươm sao?”

Đôi mắt Rowena long lanh với vẻ kiêu hãnh. “Việc Papa không thể sử dụng vũ khí không phải là lỗi của ông ấy. Ông ấy đã bị thương tật trong một trận chiến khốc liệt với bọn ác ôn xứ Welsh*.”

(*Welsh : Một dân tộc bản địa, một đất nước riêng với tiếng nói và văn hoá riêng thời xưa, nay là một phần của Vương Quốc Anh về phía Bắc. Còn có tên khác mới hơn là Wales. Người Welsh hiện đại tự gọi mình là Cymry, đa số dùng tiếng Anh. – Ct của Sẻ.)

Gareth khịt mũi. “Bọn ác ôn, ra là thế. Thế còn sáu người đàn ông trưởng thành bên cạnh cha nàng thì sao? Họ đã để ta nhảy múa ngoài đây cùng nàng cứ như chẳng có chuyện gì ấy. Nàng không cho rằng đó là nhu nhược sao?”

“Ngài có thể giết từng người một trong số họ, đúng không?”

Hắn nhún vai. “Có lẽ.”

“Vậy thì không phải là họ thiếu can đảm. Họ thông minh đấy chứ.”

Gương mặt người hiệp sĩ tan vào trong tràng cười vui vẻ thực lòng, điều đó làm mất đi vẻ đe doạ và làm mềm đi các đường nét thành sự thơ trẻ trong một khoảnh khắc khó nắm bắt.

“Ta e rằng phẩm chất duy nhất bị thiếu còn nhiều hơn lòng can đảm là sự thông minh. Cậu bé mũm mĩm đó là ai vậy? Ta đã sợ cậu ta sẽ dùng tiếng kèn trumpet để giết chết ta cơ đấy.”

“Đó là Irwin. Và anh ấy không phải cậu bé. Anh ấy còn lớn tuổi hơn tôi.”

“Ta cho rằng điều đó khiến cậu ta trở thành đàn ông ?”

Rowena lục lọi trong tâm trí tìm kiếm thứ vũ khí nào đó để xoá đi nụ cười mai mỉa ra khỏi đôi môi ngạo mạn ấy, nhưng biết ngay khi vừa nói thành lời rằng, đó là một lựa chọn thật tệ hại.

“Irwin là người đính ước của tôi.”

Nàng hít vào với vẻ kiêu hãnh tổn thương khi người đàn ông bùng nổ một trận cười mới.

Nàng nói nhanh. “Anh ấy là anh họ của tôi. Papa đã xem anh ấy như người đính ước của tôi khi anh ấy mới chỉ là một cậu bé. Biết rằng không thể cung cấp chút của hồi môn nào, nên Papa đã tìm cách để tôi có hôn ước sớm và cứu thoát tôi khỏi sự ngượng ngùng.”

“Ta có cảm giác nàng vẫn thấy ngượng ngùng.”

Rowena thở dài, không để ý rằng, thật kỳ cục khi ngồi trong dòng suối và thảo luận về những vấn đề của trái tim với người lạ khắc nghiệt này.

“Nàng có yêu Irwin không?”

“Tôi cảm thấy có chút xíu cảm xúc với anh ấy. Anh ấy luôn ở loanh quanh bên tôi mà.”

“Giống như một con chó săn trung thành?” Hắn gợi ý.

Gật đầu nhanh, nàng thú nhận, “Tôi thà yêu một con cóc còn hơn.”

“Ta thấy sự phô bày tình cảm của cậu ta khá là cảm động đấy chứ. Điều đó không làm tan chảy trái tim nàng sao?”

Nàng lắc đầu. “Ngài không biết Irwin đấy thôi. Anh ấy có thể chờ đợi suốt cả cuộc đời để có được một cơ hội đánh bóng những vần thơ trước những người cùng sở thích.”

Một nụ cười chạm đến góc môi người đàn ông. Hắn nâng gương mặt nàng lên bằng một ngón tay, nghiên cứu những đường nét mềm mại trong ánh trăng. Rowena, đột ngột cảnh giác, chớp mắt nhìn lại hắn.

“Ta sẽ chiến đấu đến chết để giữ hôn thê của ta khỏi rơi vào tay một kẻ giống như ta,” hắn thì thầm. Ngón tay hắn di chuyển lên trên lần theo đường cong trên vành môi dưới của nàng.

Trái tim của Rowena trượt vào trong một nhịp điệu cuồng loạn mà nàng chưa từng nhận biết. Nàng cố mỉm cười, cảm thấy thiếu thoải mái trước những từ ngữ của hắn. Hắn nhìn chằm chằm xuống nàng, đôi mắt sẫm hun hút bóng tối của khu rừng. Dấu vết cuối cùng của vẻ vui cười tan biến khỏi gương mặt hắn.

Rowena chuyển động, nhận thức đầy đau đớn về tình trạng dễ tổn thương của nàng khi nằm nửa trong nửa ngoài dòng suối với bàn tay bị trói và người lạ khó hiểu đang khom người bên trên nàng. Ống quần ướt bám chặt đôi đùi nàng; làn da nàng lấp lánh bởi bụi nước.

Hắn lấy chiếc nón nhàu nát ra khỏi tay nàng. Đặt nó lên đầu nàng, hắn nhét mọi lọn tóc màu vàng nhạt vào bên dưới với sự chu đáo hoàn hảo. “Nếu nàng định trườn trong dòng suối giống như một nàng tiên cá tinh nghịch, cầu mong rằng việc đội nón sẽ làm nản lòng những kẻ muốn tấn công.”

Hắn kéo nàng đứng lên và cởi trói cho cổ tay nàng. Nước nhiểu giọt đều đặn từ áo nàng khi hắn trèo lên ngựa mà không nói một từ.

Nàng mỉm cười đầy hy vọng. “Tôi dám nói bây giờ Papa đã học được bài học của ông ấy rồi. Tôi tin là tôi có thể tìm được đường về nhà từ chỗ này.”

“Nàng sẽ lên ngựa cùng ta, hay ta nên trói nàng lần nữa?” Người hiệp sĩ nhìn xuống nàng, đôi mắt sẫm màu tối lại.

Nàng tiến gần con thú khổng lồ, cảm thấy lùn tịt bên cạnh người đàn ông đang ngồi hết sức thoải mái trên lưng của nó.

Nàng nuốt nghẹn. “Ngài muốn tôi cưỡi ngựa cùng ngài ư?”

Nàng đột ngột ngồi trên lưng ngựa, khi hắn nhấc nàng lên chỉ với một cánh tay đầy sức mạnh và đặt nàng vào trong yên ngựa phía trước hắn. Chiếc quần ướt của nàng rối bời bên dưới người nàng, nhưng nàng chỉ vừa đủ thời gian chú ý đến sự thiếu thoải mái đó trước khi hắn thúc con ngựa vào trong nước kiệu nhỏ. Nàng nhận ra số lượng thời gian mà niềm kiêu hãnh của nàng đã phải trả giá kể từ khi rời khỏi Revelwood nhiều như thế nào

Con ngựa xuôi theo đường mòn, tiếng rầm rập của vó ngựa bị bóp nghẹt bởi thảm lá thông dày. Rowena nghiêng người tới trước để tạo một khoảng cách an toàn giữa lưng nàng và bờ ngực rộng của kẻ bắt giữ, chỉ để thấy bản thân bị giật ngược trở lại dựa vào hắn bởi một cánh tay đầy cơ bắp quấn quanh eo nàng.

“Ngồi yên. Nàng sẽ làm con ngựa hoảng lên đấy,” Hắn ra lệnh.

Rowena đầu hàng vòng tay rắn như thép ấy khi con ngựa lách khỏi đường mòn và lao vào trong rừng cây như thể đi theo chỉ dẫn bí truyền của loài ngựa. Bờ ngực của người hiệp sĩ trở thành nơi trú ẩn bảo vệ nàng khỏi bị xô vào những thân cây xâm lấn vào đường đi của họ với sự đều đặn đáng sợ.

Khi nàng nhận ra cánh tay đang khoá chặt bên dưới ngực nàng sẽ không để nàng bị hất bay khỏi lưng ngựa, nàng ngồi yên, lắng dịu trước cảm giác mới lạ về sự an toàn của bờ ngực ấm áp. Nàng trôi vào trong giấc ngủ với sự thoải mái lạ thường ấy.


Rowena thức giấc đúng lúc để tránh khỏi bị ngã khuỵu gối khi người hiệp sĩ hạ nàng xuống đất không chút nương nhẹ. Nàng ngáp và dụi mắt. Những quầng sáng từ các ngọn đuốc chiếu xuyên qua rặng cây. Âm thanh tiếng đàn luýt được khảy vụng về và những tiếng nói trộn lẫn với những tiếng cười say xỉn trôi nổi trong đêm. Nàng chớp mắt nhìn lên người hiệp sĩ đáng ghét.

“Chạy lóc cóc phía sau ta giống như một tay cận vệ hoàn hảo nào,” Hắn ra lệnh. “Dấu kỹ mái tóc. Có lẽ đã đủ trễ và họ đã đủ say để tin nàng là một cậu bé.”

“Nơi này không phải nhà của ngài sao?”

Nay. Nhưng chúng ta sẽ qua đêm ở đây.”

Hắn thúc con ngựa vào trong bước đi thong thả. Rowena ra vẻ nghênh ngang vụng về phía sau hắn, kiểu vụng về mà một tay cận vệ của một người đàn ông như thế sẽ thực hiện.

Người hiệp sĩ nói mà không quay lại. “Nàng sẽ bị bỏ lại đây với những kế sách của riêng nàng khi ta nghỉ ngơi. Nếu nàng có bất kỳ ý tưởng chạy trốn nào, hãy nghĩ lại đi. Nếu nàng bỏ chạy, ta sẽ quay lại nhà nàng và giết toàn bộ gia đình nàng. Khi ta tìm thấy nàng, chắc chắn là ta sẽ tìm thấy thôi, nàng sẽ ước là nàng được ở trong đám người bị giết ấy.”

Rowena ép buộc đôi chân giữ yên. Những từ ngữ của hắn khiến da gáy nàng sởn gai ốc. Nàng hình dung Fredie Nhỏ, bất động, một vết thương do kiếm rộng hoác ở chỗ đặt trái tim của cậu bé. Cơn giận loé sáng trong đôi mắt nàng bị dập tắt khi người đàn ông xoay người trong yên ngựa và gắn chặt đôi mắt tăm tối vào nàng. Nàng gật đầu, đôi mắt mở rộng và không chút gian trá.

Sự vui chơi bên trong sân của lâu đài tràn ra bên ngoài khi vài cặp lảo đảo xuống chiếc cầu treo bắc qua con hào rộng hai mươi bộ. Một trong những người đàn ông loạng choạng phía trước con ngựa của người hiệp sĩ.

“Chào mừng mọi người. Yến tiệc vừa mới bắt đầu,” Gã loan báo, từ ngữ líu ríu. Đôi mắt gã đảo tròn khi rơi thẳng xuống đất, đôi cánh tay vẫn vươn rộng đón chào.

Người phụ nữ đi cùng gã hối hả trở lại vào trong lâu đài khi những cặp đôi khác tản ra giống như những bóng ma đang cười khúc khích trong đêm.

Người hiệp sĩ hướng con ngựa vòng qua thân thể nằm sõng soài mà không thèm nhướng mày. Rowena đi theo sau, tránh xa người đàn ông bị ngã.

Gareth xuống ngựa, trao dây cương cho một cậu bé mặt rỗ hiện ra từ bóng tối. Trước khi họ bước được bước thứ ba, người đàn bà khi nãy tái xuất hiện trong vòng tay của một người đàn ông lảo đảo khác. Rowena tránh khỏi họ khi họ vượt qua chỉ cách nàng vài inchs. Tiếng cười giòn tan của người phụ nữ xuyên thủng bầu không khí. Rowena buột ra tiếng hổn hển khi đôi bàn tay như những thỏi xúc xích của gã đàn ông túm lấy hông của người phụ nữ và thọc sâu vào phía sau. Những ngón chân cáu bẩn của bà ta cong lại trong một vòng ôm tại vùng thắt lưng của ông ta. Với một tiếng càu nhàu và sự đè nghiến của hông, ông ta ghim chặt bà ta vào bờ tường.

Rowena quên mất người hiệp sĩ cho đến khi nàng cảm thấy cú túm kiên quyết của hắn trên cánh tay nàng khi hắn kéo nàng tránh xa quanh cảnh kinh khủng ấy. Nàng mải mê nhìn lén qua vai vào gương mặt đỏ ửng trộn lẫn giữa đau đớn và mê đắm của người đàn bà đến nỗi nàng không nhìn thấy người đàn ông lao đến phía trước họ cho đến khi nàng tông sầm vào áo giáp của gã với sức mạnh khiến tai nàng kêu ong ong.

“Ai thế? Gareth, bạn của ta, thật sự là cậu sao?” Giọng nói khẩn thiết vang lên.

Nay,” nàng đáp mà không suy nghĩ. “Chỉ là Ro…”

Người hiệp sĩ chặn bàn tay ngang qua miệng nàng.

Aye, Blaine. Là Gareth. Tớ tin là cậu đã đánh ngã cận vệ của tớ đến bất tỉnh rồi. Thằng nhóc vụng về này là Ro. Tớ sẽ phải đánh văng điều đó khỏi cậu ta thôi.” Người hiệp sĩ buông lỏng bàn tay khỏi miệng nàng và tát nhẹ vào tai nàng.

Điều này được theo sau bởi một cú đập nồng nhiệt vào lưng từ quý ông mảnh dẻ. Anh ta nhìn chăm chú với vẻ say xỉn vào gương mặt nàng, và một nụ cười kéo cong góc môi mỏng. Rowena thở hổn hển, không thể nhớ được có khi nào nàng bị đánh ngã với sự thích thú như thế chưa.

“Kẻ nào đủ ngốc để giao phó con chó cưng bé bỏng của họ vào đôi tay đen đúa của cậu vậy?” Mặc dù nhắm vào người bắt giữ nàng, ánh mắt của Blaine di chuyển từ gương mặt nàng đến đôi chân bọc lại của nàng với sự chậm rãi bóng gió.

“Có cần phải nhắc cậu nhớ bao nhiêu lần đôi tay đen đúa này đã đánh bật cậu khỏi yên ngựa trong cuộc đấu thương không vậy?” Gareth đáp.

Blaine lờ tịt hắn và xoay tròn Rowena. “Nhỏ xíu, không phải sao?”

“Bản thân cậu cũng từng nhỏ bé đấy thôi, Blaine.” Gareth vỗ một cánh tay đầy cơ bắp quanh vai Blaine và hướng dẫn những bước chân lảo đảo của anh ta xa khỏi Rowena và hướng về cây cầu treo. “Cậu quên mất lần tớ ném cậu qua cửa sổ chỉ với một tay khi chúng ta còn là những thằng nhóc rồi à?”

“Làm sao tớ có thể? Khi tớ hạ cánh vào bụi mâm xôi và trải qua phần còn lại của đêm để ngâm những phần xinh đẹp hơn của tớ trong một cái thùng gỗ cơ chứ.” Blaine che mắt tránh ánh đuốc và móc một cánh tay quanh cổ Gareth. “Tuy vậy tớ vẫn chào đón cậu tới Ardendonne. Tớ ngốc thế đấy! Tớ nên tống cậu cho bọn cá ăn thịt người trong con hào của tớ mới phải.”

Gareth đảo tròn mắt. “Sau khi những con lạc đà chạy mất, tớ đã nghĩ cậu từ bỏ những con thú ngoại lại rồi cơ đấy.”

“Khi hoàng tử xứ Wales khoác lác về con sư tử cưng của mình, tớ phải tìm ra cách nào đó tốt hơn ông ấy chứ.” Blaine lắc đầu buồn bã. “Tớ đã mất hai hoặc ba khách mời mỗi ngày hội hè. Một cái bắn toé nước và họ biến mất. Không còn lại gì ngoại trừ những cái xương được vớt lên khi mặt trời mọc. Ái chà chà.”

Gareth kéo giật anh ta trở lại khi anh ta lắc lư hướng đến rìa chiếc cầu treo. Rowena ghì chặt bản thân và nhích gần hơn vào trung tâm chiếc cầu, từ chối nâng ánh mắt lên vì sợ phải nhìn thấy những chiếc xương trắng hếu bập bềnh trong làn nước sủi bong bóng.

Nàng đi theo sau hai người đàn ông xuyên qua tường thành và vào trong sảnh đường hình vòm, đôi mắt nàng khoá chặt vào lưng Gareth khi hắn hướng Sir Blaine ra xa. Nàng đọc thấy một ngàn lời cảnh báo trong cái liếc qua vai của hắn khi họ biến mất trong đám đông náo nhiệt ấy.

Nàng dừng chân, sự bỏ đi của kẻ bắt giữ tạo cho nàng cảm giác mất mát kỳ lạ. Thọc sâu đôi bàn tay vào trong ống tay áo, nàng huýt sáo, giả vờ không bị tác động bởi những người lạ đang quay cuồng quanh nàng trong những trạng thái say xỉn và ăn mặc xuềnh xoàng khác nhau. Khi ánh mắt nàng di chuyển quanh căn phòng, nó thắp sáng một cảnh tượng khiến miệng nàng ứa nước miếng và phần còn lại của gian sảnh mờ dần thành vô hình.

Nàng len lỏi xuyên qua những người khiêu vũ chậm chạp và dừng bước ở nơi gần nhất mà nàng dám.

Một người đàn ông mặc áo khoác nhung màu đỏ cười toe toét và thúc vào nàng. “Vội lên nào, nhóc. Hãy gỡ thịt cho đến tận xương đi nào, ngoại trừ có lẽ cậu chưa tìm ra những mẩu được lựa chọn.”

Rowena bắt đầu cười và khóc cùng lúc. Người đàn ông len lén bỏ đi, tin rằng nàng dở người, hoặc say xỉn, hoặc cả hai. Trên một chiếc bàn trải dài đến hai mươi bộ kê dọc theo tường là những phần thừa lại của bữa yến tiệc Ardendonne. Revelwood chưa từng thấy nhiều thức ăn như vậy trong một năm.

Bao tử của Rowena cuộn lên cảnh báo. Nàng nhích đôi bàn chân tách ra xa để chống lại sự lảo đảo. Một cái đầu lợn đã bị ăn một nửa nhìn chằm chằm xuống nàng với đôi mắt vô hồn từ trung tâm bàn. Lén một cái liếc vội ra xung quanh, nàng giật trái táo ra khỏi miệng của nó và nhét vào ống tay áo. Bàn tay run rẩy của nàng nhúng vào trong một chiếc tô bằng bạc và lấy ra một vốc thứ vàng óng như ánh mặt trời trên đồng hoang vào một ngày xuân. Nàng đánh liều nếm thử. Vị táo ngọt ngào bao bọc lưỡi nàng. Nàng nhắm mắt trong trạng thái say mê.

Với cơn đói suốt cuộc đời đã được tháo cũi, Rowena lao lên lao xuống chiếc bàn, thọc tay vào mọi chiếc tô và vồ lấy mọi chiếc dĩa, ngừng đủ lâu để nhìn chằm chằm vào những gì chỉ có thể là phần còn lại của nguyên một con bò cái nằm dài tại cuối bàn. Một con chó săn màu vàng trông có vẻ dữ dằn đứng trên bàn với những chiếc chân sau nằm trong nước sốt. Rowena giành giật chiếc đùi gà tây ra khỏi con chó và rửa nó bằng một cốc bia còn một nửa mà nàng thấy bị bỏ lại trong đám mận tẩm mật ong.

Với một tiếng thở dài lớn, thả rơi người xuống trên mớ hổ lốn bốc mùi ôi trên sàn nhà, làm dịu lại cái bụng no nê. Gian sảnh bỗng đảo lộn quanh nàng. Những mạng che bằng lụa của những người phụ nữ đang khiêu vũ cuộn xoắn lại trong sự bắn toé dữ dội của màu tím và màu đào trái ngược lại sự rạng rỡ của màu đỏ và màu xanh từ áo choàng của những người đàn ông. Nàng lau vầng trán ẩm ướt, tự hỏi loại người kỳ lạ nào lại lãng phí một ngọn lửa phồn thịnh trong một đêm hè như thế.

“Hãy nhìn cách hắn quyến rũ kìa,” Tiếng thì thầm rít lên phía trên nàng.

Ánh mắt của Rowena theo sau lớp váy phồng bằng satin thẫm màu của người phụ nữ bên cạnh bàn lên đến gương mặt tròn gắn chặt một nụ cười hiểm độc.

“Tôi dám nói Alise sẽ vén váy lên trước khi buổi sáng đến,” Người đàn bà cao, xương xẩu đứng bên cạnh lầm bầm. “Sir Gareth đã cất kho vài sự cự tuyệt.”

Đôi mắt của Rowena mở to khi nàng dõi theo ánh mắt của họ đến người bắt giữ nàng. Trang phục màu đen tuyền của hắn nổi bật trên hậu cảnh nhấp nhô những màu xanh đỏ. Hắn đứng chống một chân trên chiếc ghế đẩu, mái đầu tăm tối nghiêng về hướng một phụ nữ đang cười cợt. Bàn tay người phụ nữ trượt xa hơn trên đùi hắn với mỗi lời thì thầm của cô ta. Một nụ cười hiếm hoi uốn cong vành môi hắn trong một vẻ bắt chước đầy chế diễu của nụ cười mà hắn đã trao cho Rowena bên dòng suối. Bàn tay hắn khẽ mơn trớn chiếc cổ mảnh dẻ của người phụ nữ cho dù ánh mắt hắn lướt ra xa và di chuyển quanh gian sảnh. Rowena nghiêng người sâu hơn vào trong bóng tối bên dưới bàn, không muốn bị phát hiện bởi đôi mắt tăm tối ấy.

“Hắn quyến rũ đến cả vua của chính hắn phong tước hiệp sĩ cho hắn khi mới mười bảy tuổi nữa kìa.”

“Ôi, thật vớ vẩn! Nếu bà bước vào giữa một lưỡi kiếm Welsh và Longshanks* già trong một chiến trường vận hành bằng máu của England, tôi dám nói ông ấy cũng sẽ phong tước hiệp sĩ cho bà.” Người phụ nữ mũm mĩm giật thứ gì đó ra khỏi bàn và thảy nó vào miệng với vẻ thoả mãn. “Thách tôi bắn một con ruồi vào bánh pudding của Alise không?”

(*Longshanks : Biệt danh của Vua Edward I nước Anh từ năm 1272-1307, một vị vua nổi tiếng nóng tính và đáng sợ trong những cuộc chiến chinh phục và thống nhất nước Anh, nhất là với người Scott – Ct của Sẻ)

“Nếu bà cố nhịn, quý ngài tăm tối đó sẽ bắn nhiều hơn một con ruồi vào trong bánh pudding của cô ả đêm nay,” Người phụ nữ gầy đáp.

“Alise có thể xoay sở được ngay cả với nhà de Crecy*. Cô ả đã vượt qua được hai đời chồng, đúng không?”

(* de Crecy : họ của Gareth là de Crecy ở những phần sau có nhắc tới, nên có thể ý tác giả là việc trở thành vợ của Gareth de Crecy – Ct của Sẻ)

“Tôi cược là cô ta sẽ không thể sống sót nổi với người đó.” Cả hai người phụ nữ cười rúc rích.

“Hãy nhìn Mortimer đang quan sát với đôi mắt ghen tuông kìa. Tôi tin là hắn đang cực kỳ hâm mộ Gareth đấy. Chúng ta thử quyết định xem liệu hắn có uống đủ say để bày trò ngốc hay chưa.”

“Hoặc đủ ngu ngốc để giết người chưa.” Người phụ nữ gầy cười khúc khích. Bà ta loạng choạng rời khỏi bàn, dẫm chân lên vạt váy thêu hoa của người bạn cho đến khi người phụ nữ giật nó lên và ném qua cánh tay, vỗ nhẹ lên vài người khiêu vũ cũng nghèo nàn cảm xúc chẳng khác gì họ.

Người phụ nữ hạ thấp xuống trên người hát rong có gương mặt nhợt nhạt. Những ngón tay dài, thanh nhã tiếp tục gẩy đàn luýt khi bà ta thúc vào sườn anh ta, nghiêng tới trước để giữ cả hai tai anh ta với những cái liếc xiên quỷ quyệt vào Gareth và quý bà của hắn. Anh ta lắc đầu, nhưng người phụ nữ mũm mĩm lại nghiêng gần hơn nữa, làm chết ngạt anh ta bằng bộ ngực phì nhiêu của mình. Anh ta rùng mình và gật đầu. Những người phụ nữ lui ra xa trở lại, thì thào phía sau đôi bàn tay của họ. Rowena kéo một dải tóc khỏi chiếc nón và cắn nó trong miệng.

Giai điệu vui vẻ đột ngột ngừng lại trước những tiếng la ó của những người khiêu vũ. Một người đàn ông ở gần Rowena vẫn tiếp tục nhảy, giữ chặt người bạn nhảy vô hình đi tới đi lui trong một dáng vẻ vương giả. Người nhạc sĩ kéo một chai nhỏ ra khỏi áo khoác và hớp một hơi dài. Phần lớn số rượu biến mất trong miệng anh ta và nhỏ giọt xuống cằm.

Một hiệp sĩ đang lắc lư hét lên. “Chơi đàn ngay, Mortimer. Để cơn khát của chú mày giải quyết sau đi.”

“Chơi đàn đi và tôi sẽ gởi cận vệ của tôi đến phòng cậu sau cuộc truy hoan để giải quyết cơn khát của cậu.” Sir Blaine kêu lên.

Với tiếng la ó và tiếng hú huýt của đám đông, Mortimer vẫy Sir Blaine với cái chào yếu ớt cám ơn. Blaine làm dấu thánh giá như thể cảnh báo anh ta đừng chậm trễ nữa. Đám đông rung chuyển những tràng cười. Rowena mỉm cười dù chẳng hiểu gì hết. Sir Gareth vẫn nghiêng người trên người phụ nữ mặc trang phục màu hoàng yến ngồi trên chiếc ghế đẩu, rõ ràng rằng âm nhạc chẳng được tán thưởng cũng như thấy thiếu vắng. Khi Rowena quan sát, bàn tay hắn trượt xuống bên dưới tấm khăn choàng của người phụ nữ. Đôi môi hắn chải nhẹ lên vùng cổ như chim thiên nga của cô ta. Làm sao mà một chiếc cần cổ xanh xao thanh mảnh như thế có thể chống đỡ nổi chiếc khăn choàng thêu kim tuyến kia huống hồ còn có thêm một cái đầu? Rowena tự hỏi. Nàng chạm vào cổ họng của chính mình, thấy thoải mái bởi sự mạnh mẽ quen thuộc của nó. Bất luận đầu nàng có đang xoay mòng mòng nhiều như thế nào vào khoảnh khắc đó, nàng biết nó sẽ không bị đổ sập xuống.

Những ngón tay của Mortimer chải nhẹ trên sợi dây đàn. Đám đông rơi vào im lặng khi anh ta thả ra những hợp âm vừa ngọt ngào vừa cay đắng, tuôn ra từ nhạc cụ với một kỹ năng họ đã quên mất rằng anh ta sở hữu.

“Các bạn thấy đấy, thưa các quý ông và các quý bà của tôi, tôi có một giai điệu mới, một bài hát mới.” Anh ta nói êm ái.

Những giọt lệ dâng lên trong mắt Rowena khi nghe giai điệu đầy ám ảnh ấy. Khao khát được về nhà, nàng lau chúng đi bằng lọn tóc mà nàng đang ngậm trong miệng. Đám đông trườn lại gần Mortimer hơn, nuốt lấy những ca từ và giai điệu tươi mới ấy ngay cả trong trạng thái sững sờ say sưa của họ. Mái tóc thẳng phủ qua gương mặt anh ta.  Họ chồm tới trước để lắng nghe những ca từ nghẹn ngào.

“Đây là giai điệu tôi nghe lần đầu tiên cách đây nửa tháng tại một lâu đài đối diện kênh đào ở Touraine.”

Sir Gareth vươn thẳng người với một cái cau mày. Một cơn ớn lạnh thấu hiểu bắn xuyên qua Rowena khi vầng trán của hắn tối sầm. Nhưng hắn không tìm kiếm nàng; hắn đang nhìn chằm chằm vào người nghệ sĩ.

Mortimer bắt đầu hát, giọng anh ta sâu lắng và ấm áp.

Nàng Elayne xinh đẹp
Bị giết một cách bất minh
Bàn tay vô đạo của nàng
Đông cứng bên một cái tên.

Với tiếng rì rầm lo lắng và tiếng tằng hắng, đám đông lui lại một bước.

Nàng Elayne xinh đẹp
Đã lẩn trốn nỗi đau
Với sự truy đuổi đáng sợ
Từ một hiệp sĩ tăm tối.

Nàng Elayne xinh đẹp…

Rowena đang ngâm nga đứt quãng theo, khi lời hát của Mortimer bị bóp nghẹn dừng lại. Cây đàn luýt đổ sầm vào sàn đá khi người nghệ sĩ ngã lăn xuống sàn nhà với bàn chân mang ủng của Gareth chận trên cổ họng và mũi kiếm chạm trổ chỉa vào ngực. Đám đông đã dọn trống  một vòng tròn an toàn quanh hai người họ. Rowena nhìn thấy hai người phụ nữ xúi bẩy người nghệ sĩ đã lẻn trốn ra bên ngoài cửa. Nàng đứng dậy, nhét lọn tóc vào bên trong chiếc nón.

Đôi mắt của Gareth lấp lánh như những viên kim cương. Bờ ngực rộng nâng lên và hạ xuống trong một nhịp điệu không đều. “Nếu mi còn muốn hát hò vào một ngày khác, chim bạch yến à, nói cho ta biết ai đã viết ra bài hát đó,” Hắn gầm gừ. Đôi bàn tay xanh xao của Mortimer run rẩy đưa lên trong lời van nài thầm lặng. Gareth nhấc chiếc ủng bóng lọng lên nửa inch, nhưng thanh kiếm vẫn nhấn sâu vào trong chiếc áo chẽn của người đàn ông. “Nói bây giờ hoặc mãi mãi giữ yên chiếc lưỡi của mi.”

Mortimer ho một cách yếu ớt. “Tôi nói. Tôi đã học nó ở Touraine. Tại một lâu đài.”

“Lâu đài nào? Và từ ai?”

“Tôi không thể nhớ.”

“Mi nói dối.” Chiếc giày của Gareth lại dậm xuống trên cổ họng anh ta lần nữa.

Đám đông tách ra để cho Sir Blaine đi qua. Người chủ nhân của lâu đài choàng tay qua vai Gareth với vẻ thiếu cẩn trọng. Gareth đảo người, và, trong một khoảnh khắc nín thở, Rowena nghĩ hắn sẽ cắt đứt đầu của bạn mình.

“Bình tĩnh nào, chiến hữu. Những nghệ sĩ tài năng rất khó kiếm. Tớ sẽ cực kỳ bận rộn để tìm ra một người khác nếu cậu xiên lưỡi kiếm qua người này. Có lẽ sự láo xược của hắn chỉ mới có lần này thôi. Có lẽ đây chỉ là một sai lầm thành thực.” Nụ cười của Blaine có đôi chút quá rạng rỡ.

Gareth nhìn chằm chằm vào người bạn, gương mặt hắn lôi cuốn và vô cảm như một chiếc mặt nạ. Hắn nhìn xuống người nghệ sĩ. Mortimer nhăn nhó với vẻ hy vọng. Gareth thu kiếm vào vỏ với một tiếng gầm gừ khinh miệt, nhưng vẫn giữ nguyên chiếc ủng trên cổ họng Mortimer.

Hắn nghiêng người tới trước, lời thì thầm nghe rõ ràng của hắn vang vọng qua gian sảnh. “Nếu những ca từ đó có bao giờ rời khỏi cổ họng mi lần nữa, chúng sẽ là thứ cuối cùng của mi.”

Đám đông thối lui khi Gareth băng ngang qua sảnh bằng những sải chân dài. Rowena bắt đầu theo sau hắn, không chắc chắn liệu nàng có nên đi theo hay là không, rồi ngừng lại khi hắn đến chỗ người phụ nữ mắt nai ngồi trên ghế đẩu. Không nói một lời, hắn nắm bàn tay của người phụ nữ. Cô ta đứng lên và theo sau hắn lên lầu, ném một ánh mắt lại phía sau vào đám đông với vẻ e lệ trộn lẫn hân hoan. Gareth ngừng lại tại chiếu nghỉ cầu thang. Đôi mắt hắn rà soát khắp gian sảnh và tìm thấy Rowena đang đứng giữa sàn, bàn chân vẫn lưỡng lự trong chuyển động xem liệu hắn có ra hiệu không.

Hắn gật đầu, nhưng nàng không cách nào biết được cái gật đầu đó là đồng ý hay cảnh báo. Rồi hắn biến mất với quý bà đó vào trong bóng tối tại đỉnh cầu thang.

Một người cận vệ cười rúc rích xuất hiện từ đám đông và kéo Mortimer đứng lên, phủi sạch anh ta với ánh mắt liếc dâm dật gợi ý. Đám đông toả một vòng rộng quanh cây đàn luýt vỡ nát. Không có âm nhạc, việc khiêu vũ và truy hoan không còn. Họ rời khỏi theo từng cặp và lảo đảo lên cầu thang hoặc đi vào trong bóng đêm. Họ có thể không quấn áo choàng quanh người và duỗi dài trên bàn hoặc sàn nhà. Một chàng trai tóc vàng thấp bé dọn dẹp một góc của chiếc bàn bằng một cú quét tay đơn giản và cuộn người lên trên đó với một tiếng ngáy ồ ồ. Rowena quan sát cậu ta ngủ một lúc, tự hỏi trong nỗi nhớ nhung, không biết Freddie Nhỏ đang làm gì lúc này. Bụng nàng nhức nhối. Nàng thở dài và cuộn tròn trong một góc, cuộn một nhúm thứ đồ vô giá trị làm gối.

Hình ảnh người đàn ông và người phụ nữ mà nàng đã nhìn thấy bên ngoài lâu đài dập dềnh qua trí óc mệt lử của nàng. Ý nghĩ về gương mặt thanh tú của quý bà Alisa bị vít chặt trong biểu cảm đó khiến nàng mỉm cười. Nàng nhận thấy khó khăn nhiều hơn để hình dung thân thể mạnh mẽ của Gareth gắn với hành động khiếm nhã như là ghim chặt một người phụ nữ giống như một con bọ bị mắc bẫy vào một bức tường. Ngay cả đám lợn ở Revelwood, khi họ còn có những con lợn, vẫn sở hữu nhiều tính khéo léo hơn trong việc kết đôi. Một làn sóng nhớ nhà làm phai nhạt nụ cười của nàng. Khi con chó vàng nằm xuống cạnh nàng và liếm nhẹ vào mũi nàng, nàng quấn cánh tay quanh nó và trôi dạt vào trong giấc ngủ chập chờn.







Khi Gareth trèo lên những bậc thang, sức nặng của bàn tay Alise cho cảm giác lạnh lẽo và mong manh. Giai điệu  bài hát của Mortimer vang vọng trong đầu hắn, chế nhạo hắn với đoạn điệp khúc ma quái. Sự hiếu kỳ lấp lánh trong đôi mắt màu quả phỉ của Alise. Có lẽ cô ta cũng đã nghe được điều đó. Hắn giật bàn tay ra khỏi những ngón tay xương xẩu của cô ta mà không giải thích. Chẳng có thời gian dành cho lời quở trách nhẹ nhàng của cô ta. Cánh cửa phòng ngủ đã ở ngay phía trước họ rồi.

Một người cận vệ có gương mặt trẻ thơ và cô hầu phòng đang đỏ ửng lẩn nhanh qua họ với những cái liếc thấu hiểu khi họ bước vào. Tiếng cười khúc khích trôi dạt trở lại khi bọn họ bước xuống những bậc thang. Gareth đóng sầm cánh cửa và kéo giật tấm trải giường nhàu nhĩ ra khỏi nệm. Nhìn hành vi dữ dội ấy, một nỗi sợ râm ran trườn dọc cột sống Alise, làm trầm trọng hơn ánh lấp lánh dự đoán trong đôi mắt cô ta. Gareth cảm thấy muốn bệnh.

Cô ta đến với hắn, lả lướt như một chiếc lá trong làn gió khi hắn bắt lấy cánh tay cô ta và kéo cô ta vào trong vòng tay. Bờ môi của cô ta hé mở khao khát, kéo hắn rơi vào một hố lửa. Cho dù thân thể của hắn hưởng ứng theo tất cả các cách hợp lý, trí óc hắn lại vẩn vơ nghĩ, không biết có bao nhiêu phụ nữ lên giường với hắn mà không vì hiếu kỳ, không tìm kiếm cảm giác mạnh của sự nguy hiểm, và hy vọng những gì người khác nói về hắn là sự thật.

Alise lùi lại, đôi mắt như hai hồ nước sẫm màu mời gọi. Những ngón tay bấu chặt như những chiếc móng vuốt vào đôi găng đấu sĩ bằng da của hắn, tách chúng ra khỏi cẳng tay hắn giống như lớp da thứ hai.

Một hợp âm của giai điệu ngân vang bên trong hắn. Hắn nhớ đến những cơn ác mộng đã phủ chụp lên hắn sau khi hắn chôn Elayne. Hắn mơ thấy thi thể cứng đờ của bà kéo lê lên sảnh. Bàn tay xương khô cào vào cánh cửa đã cài then cho đến khi hắn thức giấc, thét lên và ướt sũng trong hương vị sợ hãi của chính mình.

Hắn kéo Alise vào hắn, vùi gương mặt vào vùng cổ mịn màng để chế ngự những ký ức. Những ngón tay to bè của hắn mở rộng trên rẻ sườn của cô ta qua lớp váy nặng nề.

Không chút cảnh báo, đôi mắt hắn chợt bừng mở theo ý muốn của riêng chúng khi hắn nhớ đến sự ấm áp của một thân thể rắn chắc hơn dựa vào hắn – Cô gái đang ngủ trong cánh tay hắn trên hành trình đến lâu đài. Thân thể nàng, dễ tổn thương và ấm áp, nép vào hắn. Đầu nàng ngả sang một bên, và hơi thở êm ái của nàng xuyên qua lớp áo giáp xích như làn gió mùa xuân. Nàng quá thơ trẻ, và hắn đột ngột cảm thấy già nua, bị mắc bẫy trong vòng tay ranh ma của một phụ nữ mà hắn hầu như không biết. Hắn có thể thấy cô gái đang đứng ở trung tâm sảnh, khối tóc màu ánh kim bị giam giữ trong giới hạn chẳng ra hình thù gì của chiếc nón, trông có vẻ bình tĩnh nhiều hơn bất kỳ ai khác đang lảo đảo quanh nàng. Chỉ duy nhất đôi mắt tỏ ra thiếu chắc chắn. Chúng khoá chặt trên hắn như thể ý muốn của hắn có thể quyết định hướng đi đúng đắn cho những ý nghĩ của nàng. Cái nhìn ấy khiến hắn bất an. Nàng sẽ bỏ trốn hay lưu tâm đến lời cảnh báo của hắn? Việc tình cờ gặp cha nàng là một cú đòn của số phận. Hắn đã tìm kiếm nàng từ rất lâu rồi nên sẽ không để mất nàng vào lúc này được.

Alise rên rỉ trên môi hắn khi những ngón tay trêu chọc của cô ta trượt trên hông hắn và hướng xuống dưới với kỹ năng thành thạo. Gầm gừ đầu hàng, hắn kéo khăn choàng khỏi đầu cô ta. Mái tóc xổ xuống như một đám mây nhợt nhạt quanh gương mặt cô ta.





Rowena thức giấc bởi một bàn tay rắn chắc bịt qua miệng nàng. Nàng vùng vẫy lấy lại ý thức qua làn sương mù chuếch choáng và với tay đến con dao của nàng. Bàn tay nàng trống rỗng. Một bàn tay thô nhám thọc vào bên trong lớp áo khoác ngoài.

“Nếu em là một thằng nhóc, cận vệ ngọt ngào ơi, vậy thì ta là một trinh nữ tinh tuyền.” Một giọng nói khàn khàn vang lên sát bên tai nàng.

Ngọn lửa đã lụi thành than, che lấp gương mặt của kẻ tấn công chìm trong bóng tối. Bàn tay sục sạo của gã trượt xuống bên ngoài lớp áo nịt thô và kẹp chặt vào giữa hai đùi nàng. Cơn hoảng loạn cắt lát vết tích cuối cùng của giấc ngủ, và Rowena lấy lại được sự đúng mực. Tiếng reo hân hoan của người đàn ông bị cắt ngắn khi nắm đấm của nàng kết nối gọn gàng với cái cằm nhẵn thín của gã.

Gã bắt lấy cổ tay nàng và vặn mạnh. “Chết tiệt cô, cô gái. Cô có thể chiến đấu giống như một thằng nhóc, nhưng ta thề, ta sẽ khiến cô mừng là cô đã không phải là một thằng nhóc trước khi đêm nay kết thúc.”

Hơi thở hừng hực mùi rượu điền đầy lỗ mũi nàng. Bờ môi ẩm ướt, tham lam áp sát môi nàng. Rowena hướng đầu gối của nàng thẳng vào háng gã nhưng chỉ va vào khoảng không, khi một bóng đen phủ choàng qua họ và sức nặng của người đàn ông biến mất. Nàng ngồi lên, đấu tranh lấy lại hơi thở. Chiếc mũ của nàng đã rơi ra, thả tự do cho mái tóc màu ánh kim lao xao qua gương mặt nàng. Nàng hất chúng ra khỏi mắt và thấy người chủ nhà, Sir Blaine, bị giộng rầm vào tường với con dao găm sát thương của Gareth nhấn vào cổ họng.

Blaine vùng vẫy trong chừng mực gã có thể trong vị trí đáng sợ đó. “Cậu mong đợi điều gì, bạn của ta? Cậu nghĩ tớ đã uống say đến mức tin cô ấy là một thằng nhóc ư? Cái miệng ấy có thể tạo nên thiên đường để phục vụ cho một hiệp sĩ, chứ không phải như một tên hầu cận.”

Rowena chạm vào môi nàng. Chúng có cảm giác nóng hổi và sưng phồng.

Đôi găng đấu sĩ của Gareth đã không còn. Những bó cơ trên cánh tay hắn vồng lên bên dưới lớp lông loăn xoăn sẫm màu.  “Không được làm phiền quý cô đây.” Con dao găm nhỏ trong tay hắn không chút nao núng.

Đôi mắt của Blaine hẹp lại. “Nếu cậu không thể đưa ra cho… quý cô đây bất kỳ sự bảo vệ nào nhiều hơn việc để lại cô ấy không được giám sát trong sảnh của tớ, làm sao cậu có thể dám trách móc tớ về việc đề nghị sự bảo vệ của tớ chứ?”

“Cậu đã đề nghị nhiều hơn sự bảo vệ của cậu. Nếu cậu thấy sự quan tâm của tớ là chưa đủ, bạn già à, có lẽ cậu sẽ cân nhắc đến việc thách thức tớ trong một cuộc cưỡi ngựa đấu thương chăng.”

Blaine tránh ánh mắt kiên định của Gareth. Một bó cơ trên má gã rập rờn.

Nụ cười của Gareth để lộ một chút hóm hỉnh. “Tớ nghĩ là không.” Hắn buông Blaine và tra con dao găm vào vỏ. “Hãy trở thành một chàng trai say sưa tốt bụng và đi tìm chiếc giường của cậu đi nào. Tớ e rằng tớ đã làm Alise thất vọng. Có lẽ cô ta sẽ chấp thuận xoa dịu lòng kiêu hãnh bị tổn thương của cậu đấy.”

Blaine ép ra một nụ cười thảm não và xoa cằm. “Tớ gợi ý cậu nên mặc áo giáp cho chính mình trước khi cậu đưa cô nàng này lên lầu. Cô ta tung ra cú đấm ác hiểm lắm đấy.”

“Tớ biết. Tớ thấy rồi.”

Gareth kéo Rowena đứng lên. Nàng không có lựa chọn nào ngoài đi theo hắn. Nàng liếc ra sau và thấy Blaine đang nhìn chằm chằm theo sau họ, nụ cười của gã đã biến mất và đôi mắt hằn sâu một cảm xúc vượt xa khỏi khó chịu rất nhiều.

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015

Shadows 1.

PHẦN I

Hãy mang theo đoá hồng này, Ôi đoá hồng,
Vì đó là loại hoa dành riêng cho tình yêu,
Và vì đoá hồng đó,
Người tình của ngươi bị bắt giữ.

 --- Nặc Danh ---



Chương 1.



Nước Anh năm 1298.

Cặp lỗ mũi của con thỏ rừng run run cách mũi nàng một inch. Nếu bất kỳ ai từng đến gần Rowena như con thỏ rừng vào khoảnh khắc đó, họ cũng sẽ nguyền rủa chiếc mũi lấm tấm tàn nhang của nàng vì cũng run rẩy như thế. Nàng nằm trong bãi cỏ toả hương ngọt ngào của vùng đồng hoang, cằm vùi trong khuỷu tay. Chiếc nón trượt xuống phủ qua đôi mắt xanh, và chuyển động nhẹ nhàng ấy khiến con thỏ rừng giật mình thủ thế. Rowena nguyền rủa khe khẽ và trườn dậy trên đầu gối, điều chỉnh lại chiếc mũ bằng một cú giật. Với những ngón tay nhức nhối, nàng nhổ đám cỏ ké khỏi áo ngoài. Nàng đã nằm bất động trong bãi cỏ cao trong nhiều giờ để tìm kiếm sự thật về việc thỏ rừng sẽ phấn khởi nhảy thẳng vào chiếc túi chứa đầy hoa hồng của thiên đường miền Tây.

Nàng khua nắm đấm vào con thú rồi bật cười rầu rĩ. Bọc con dao dài đang rũ xuống vì bỏ quên trong tay, nàng lê bước về Revelwood, nơi tám cậu nhóc đói meo bị đoạ đày sẽ phải đói hơn nữa.

Là con gái duy nhất trong một gia đình có bảy anh em trai, một anh họ, và một người cha thường xuyên biến mất, điều đó đã khiến Rowena mất cả thời gian lẫn kỹ năng để thuyết phục gia đình rằng nàng không màng đến những mạng nhện trang trí cho phế tích tồi tàn của Revelwood. Nàng đã học được từ lâu rằng, thoát ly duy nhất của nàng khỏi cuộc sống nô lệ suốt kiếp nằm ở đâu đó giữa việc trở thành một đầu bếp kinh khủng và một nữ thợ săn thần kỳ. Nàng đón nhận cả hai nhiệm vụ với sự hăng hái, để lại các anh em trai cày bừa vùng đất sỏi đá, và giải phóng bản thân lang thang trong vùng đồng hoang.

Rowena giang rộng đôi cánh tay, làm nổi bật sự trống trải của chúng khi nàng nhảy từ tảng đá này sang tảng đá khác ngang qua con suối sủi bọt. Bây giờ, ngay cả Freddie Nhỏ cũng sẽ chuẩn bị sẵn một cái xiên cho một trò chơi mà nàng không thể chịu đựng được. Em trai nhỏ nhất của nàng đã cứu nguy cho gia đình bị đoạ đày này khỏi thời kỳ ăn cải bắp sống, khi những bước chân chập chững đầu tiên hướng cậu bé thẳng đến chiếc nồi đầy bụi trong lòng lò sưởi mà cậu bé nhanh chóng bị ngã vào. Tiếng thét của cậu bé vang vọng trong lâu đài cho đến khi người anh lớn nhất của Rowena, Freddie Lớn, moi được cậu bé ra ngoài.

Chết chìm trong rượu khi chứng kiến sự ra đời của người con trai nhỏ nhất và cái chết của mẹ Rowena, Papa đã nhanh chóng làm lễ rửa tội cho một Frederick sơ sinh còn đỏ hỏn đang gào khóc, y như khi ông rửa tội cho Frederick đầu lòng của ông. Trong những năm sau đó, Papa vẫn hay khoác lác đầy trìu mến rằng ông đã đặt tên Roderick bé bỏng để vinh danh người con trai lớn – đứa con đầu tiên mà ông yêu thương vượt xa hơn mọi giới hạn thông thường. Với một cú huých nhẹ, Rowena sẽ thì thầm vào tai ông rằng tên anh ấy là Frederick cơ. Papa sẽ nhún vai, mỉm cười và dốc cạn ly một lần nữa.

Đám cỏ khô kêu lốp bốp dưới gót chân Rowena. Bóng hoàng hôn của mùa hè muộn đã buông xuống quanh nàng khối sương mù thơm nức mùi oải hương – Một lời khiển trách nhẹ cho những giờ dài nàng đã tiêu tốn trong việc chạy xuyên qua những cánh đồng, huýt sáo theo những con chim chiền chiện và lần theo một con thỏ cái mắt mở to tại bìa rừng. Về nhà với đôi tay trống rỗng là thừa nhận một ngày công cốc và cam chịu một bữa tối với món cải luộc ba lần trong một tuần.

Nghiến chặt hàm một cách cương quyết, nàng rút dao và quay lại khu rừng. Âm thanh những nốt nhạc the thé của một cây kèn trumpet được thổi dở tệ làm vỡ tung sự tĩnh lặng giống như một kèn lệnh vàng.

Papa! Papa đã về! Rowena chạy hết tốc lực về hướng toà lâu đài đổ nát mà nàng gọi là nhà, và kẻ khoác lác quyến rũ mà nàng gọi là Papa.

Tám tháng đã trôi qua kể từ khi ông rời khỏi mà không nói một lời, để theo đuổi vận may của ông. Trong quá khứ, những cuộc tìm kiếm tương tự đã mang ông trở về nhà với một chiếc túi da đầy những đồng tiền vàng mà ông sẽ tung cho những đứa trẻ của ông giống như một người đi tiền trạm vui vẻ của những thời kỳ hạnh phúc hơn. Rowena sẽ bật cười tranh cướp những đồng tiền, biết rõ rằng những đồng tiền đó sẽ bị thu hồi đúng lúc cho hành trình kế tiếp của Papa. Nàng khiếp hãi những lần ông trở về chẳng có gì ngoài chứng đau đầu kinh khủng và một cú đá cho kẻ khốn khổ nào lẩn lút quanh nhà. Ông chưa bao giờ giơ cao tay với bất kỳ đứa trẻ nào của ông; nhưng cho dù như thế, Rowena vẫn né xa tầm với của ông hai inch.

Tuy vậy, bất chấp những chuyến du hành không may mắn, ông không bao giờ quay về mà không có một mảnh quà cho người con gái duy nhất của mình. Những diềm đăng ten và những chiếc nơ bằng nhung bị dấu đi, bị bỏ quên, bị thay thế bằng da thuộc mềm mại và một con dao găm quắm. Rowena đã bộc lộ những nhu cầu của nàng bằng sự bộc trực không thừa hưởng từ cha nàng.

Với đôi chút bóng gió mà họ đã chia sẻ, nàng nghĩ với niềm hân hoan rằng, sự quay về của Papa sẽ lôi kéo sự chú ý khỏi đôi tay trống rỗng của nàng, đặc biệt nếu ông chất một xác nai trên con ngựa thiến già nua của ông như ông thường làm khi những cuộc đánh bạc của ông thành công.

Những phiến đá phong sương của Revelwood đã ở trong tầm mắt khi nàng đến đỉnh đồi. Nàng ngừng lại túm lấy mạng sườn và chà sát để xua đi cú đau xóc đã lấy mất hơi thở của nàng. Ngôi nhà truyền đời của mẹ nàng nép mình bên sườn đồng hoang, những bờ tường đổ nát không còn đủ sức chống đỡ ngọn gió gầm rú qua những kẽ nứt lớn nguy hiểm. Nhưng trong ánh sáng rực rỡ đang tàn lụi của mặt trời mùa hè, toà lâu đài cổ sáng lấp lánh trong sự gợi nhớ đau lòng về vẻ huy hoàng một thời trước đây.

Niềm vui thích của Rowena tuôn tràn trong tiếng reo hò khi nàng nhảy chân sáo xuống ngọn đồi. Nhưng cổ họng nàng chợt khô khốc khi nàng nhìn thấy con ngựa thiến lưng võng xuống của Papa bị cột vào cọc, một chiếc túi trống rỗng treo trên vùng sườn nặng nề của nó. Nàng lướt bàn tay qua đôi vai của con ngựa, rồi lau lớp màng mồ hôi mỏng trên trán với một cái nhăn mặt. Con ngựa khịt mũi kêu ùng ục, đầu của nó vùi vào trong một chiếc thùng gỗ. Rùng mình trước một cơn ớn lạnh báo điềm gở, Rowena cột lại những tấm ván vỡ dùng làm cầu bắc ngang qua con hào nhớp nháp.

Những kẽ hở hình mũi tên đặt sâu trong kiến trúc đã ngăn ánh hoàng hôn ở bên ngoài nhà. Rowena chớp mắt chống quáng khi mắt nàng điều chỉnh để phù hợp với sự tù mù của gian sảnh sâu hun hút. Một ngọn lửa còi cọc trong khung lò sưởi mênh mông đang đấu tranh để thêm vào chút phấn khởi cho gian phòng mái vòm, và chỉ thành công trong việc ném ra nhiều bóng tối hơn là ánh sáng. Khoé miệng nàng cong lên trước cảnh tượng Freddie Nhỏ đang khuấy thứ chứa trong chiếc nồi sắt. Mùi hăng hăng của củ cải thoảng qua mũi nàng. Nàng nhảy bật ra khỏi ngưỡng cửa, được cảnh báo bởi tiếng ồn ào của những bàn chân to lớn dậm trên ván sàn. Các anh em trai của nàng tràn vào trong sảnh mang theo một binh đoàn những cuốc và cào.

“Papa đâu?” Freddie Lớn rống lên.

Anh ấy dẫn đầu năm người đàn ông như những phiên bản sinh đôi nhỏ hơn, xanh xao hơn của mình với mái tóc thẳng tuột và bờ vai vạm vỡ. Anh ném lưỡi hái đang cầm vào phiến đá lát. Những người khác trao đổi ánh mắt đầy ngờ vực, rồi chất đống những công cụ của họ với sự bất cẩn tương đương.

Người anh họ Irwin của Rowena bước ra từ cầu thang. Gương mặt phúng phính của cậu trưng ra một vẻ rầu rĩ kỳ lạ; cậu vân vê chiếc kèn trumpet han gỉ giữa những ngón tay.

“Cha của các anh ở trên lầu.” Cậu loan báo. “Ông ấy muốn các anh tụ họp. Nói rằng không còn nhiều thời gian nữa.”

Ngay khi cậu nói, một tiếng đổ vỡ inh tai vang lên từ tầng trên vọng khắp lâu đài, được theo sau bởi một tiếng gầm gừ và một tràng nguyền rủa cực kỳ sáng tạo. Tất cả bọn họ nhìn chằm chằm lên tầng trên như thể một lời giải thích cho bài phát biểu khó hiểu của Irwin sẽ trôi xuống cùng đám bụi đang buông xuống từ xà rầm.

Freddie Lớn ấn khớp ngón tay vào mắt. “Papa say à, Irwin?”

Irwin gãi đầu bằng chiếc kèn trumpet. “Tôi không tin ông ấy có uống chút rượu nào. Tôi tin ông ấy tỉnh táo.”

Các anh em trai của Rowena đồng loạt gật đầu, chấp nhận tin tức với vẻ long trọng đầy bối rối.

Rowena khịt mũi. “Vô lý. Anh có từng trông thấy ông ấy tỉnh táo bao giờ chưa, Irwin?”

Người anh họ quay nhìn nàng, không thể kềm được vẻ tôn thờ mù quáng đang chế ngự đôi mắt hiền lành. “Nay. Nhưng anh cũng chưa bao giờ thấy ông ấy giống như thế này trước đây.”

Rowena nhéo mũi Irwin với vẻ xúc phạm thương mến. “Nếu anh nói ông ấy tỉnh táo, vậy thì em nói anh đang ngập chìm trong rượu với móng vuốt tham lam của chính mình.”

Irwin mắc nghẹn với một tiếng khúc khích nho nhỏ. Những người khác bật cười thành tiếng trước ý tưởng người anh họ với gương mặt nhợt nhạt đang nốc ừng ực một ly rượu.

“Papa có lẽ chỉ đói thôi,” Rowena loan báo đầy tự tin.

Ánh mắt Freddie Nhỏ trao cho nàng vắng bóng vẻ trách móc đến mức nàng cúi đầu xấu hổ, ân hận về sự buông thả thiếu suy nghĩ trong ngày hè. Việc nhắc đến thức ăn đã khởi động tất cả các dạ dày của họ vào cuộc nhào lộn. Vỏ bánh mì đen rưới mỡ đã làm dịu cơn đói của họ sáng hôm đó chỉ còn là một ký ức xa vời. Rowena đi đến bức tường, nơi cất giữ cung tên cũ. Những lời của Freddie Nhỏ đã khiến nàng ngừng bước.

“Những trái táo, Ro à. Chúng ta có thể dành ra một ít. Em có thể nướng chúng trên than theo cách Papa thích.”

Với nụ cười biết ơn, nàng nhận chiếc bao tải mà cậu bé giơ ra. Freddie Nhỏ dường như được thừa hưởng sự thông minh ngang bằng với tất cả số thông minh đã được phân chia dè xẻn cho các người anh lớn. Kéo chiếc nón bên trên tai, nàng lẻn vào trong màn đêm tăm tối.



Cánh cửa sập mạnh đàng sau nàng khi Papa lảo đảo bước xuống thang.

Lạy Chúa tôi, Freddie Nhỏ nghĩ. Irwin nói đúng. Papa không bao giờ lảo đảo khi ông ấy say.

Không còn dáng đi khệnh khạng, không còn cái nhìn chằm chằm mệt mỏi, chán chường. Trong chỗ của chúng là bàn chân đang lê từng bước như thể bị sa lầy trong chì lỏng, và đôi mắt lấp lánh với sức nặng của những giọt lệ không rơi. Lindsey Fordyce, nam tước của Revelwood, đứng tại chân cầu thang và xem xét những người con trai sưng xỉa của mình như thể mới nhìn thấy chúng lần đầu tiên.

“Chúa lòng lành. Ta không biết có nhiều các người đến mức kinh khủng như thế.” Ông chà sát đôi mắt như thể làm như thế sẽ khiến một số đứa con đột ngột biến mất.

“Có chín người bọn cháu, chú Lindsey, tính cả Rowena.” Irwin nói, vẫn luôn hăm hở làm hài lòng người khác.

Ông nhìn quanh sảnh lần nữa. “Ro đâu rồi? Ta không thấy con bé.”

Freddie Nhỏ bước ra khỏi lò sưởi. “Đi kiếm ít táo rồi, Papa.”

“Điều đó cũng không hại gì.” Papa kéo lê chân phải khi ông băng qua sảnh, chiếc chân yếu ớt lộ rõ vẻ đau đớn. Ông nặng nề ngồi vào chiếc ghế cổ xưa. Tiếng gỗ cọt kẹt bên dưới sức nặng của ông. “Nước, Freddie,” ông thều thào.

Papa dựa người vào lưng ghế và nhắm mắt lại, bỏ lỡ cuộc chiến nảy sinh khi Freddie Lớn và Freddie Nhỏ cùng tranh giành chiếc bình gốm, đánh đổ nước ấm trên những đôi chân trần. Với một tiếng lầm bầm bị bóp nghẹt, Freddie Lớn kéo giật chiếc bình khỏi tay em trai và đổ nước vào trong một chiếc ly có chân cũ kỹ. Anh cho phép Freddie Nhỏ niềm vinh dự được mang nó đến cho cha của họ với một vẻ phô trương.

Đôi tay của Papa run rẩy khi ông cầm chiếc ly. Ông uống cạn như thể nó chứa thứ gì đó ngon lành hơn thứ nước dơ dáy và một con muỗi mắt lạc đường.

“Tụ tập quanh đây nào, các con trai. Ta có những tin tức đáng mừng.” Ông loan báo.

Trải rộng đôi cánh tay như thể muốn ôm tất cả bọn họ vào lòng, ông cười toe toét. Những người con trai của ông lưỡng lự bước một bước tới trước, và Irwin thì lại bước lùi một bước.

“Tham gia cùng chúng ta nào, Irwin. Ta sẽ không chọn nói chuyện với cháu về một cơ hội phiêu lưu đơn giản bởi vì cháu không gặp may trong việc làm rạn nứt thắt lưng của những người đàn ông khác.”

Irwin đỏ bừng và rụt rè lại gần hơn. “Phiêu lưu ư, chú Lindsey?”

Các chàng trai trao đổi những ánh mắt trống rỗng, không thể lĩnh hội được ý tưởng về bất kỳ sự tồn tại hoặc trải nghiệm nào vượt xa hơn của chính họ. Chắc chắn là mớ củ cải được trồng trong những cánh đồng sỏi đá chẳng bao giờ mang ý nghĩa là việc trồng trọt có đủ tính phiêu lưu.

Papa nghiêng người tới trước với một cái nháy mắt của một kẻ mưu đồ. “Các con thấy đấy, các chàng trai, ta thật sự tìm thấy vận may khó lường của ta trong lộ trình viễn chinh này. Ta đang trên đường về nhà để chia sẻ sự thịnh vượng với các con quý báu của ta.” Ông húng hắng buồn bã. “Nhưng hầu bao của ta trĩu nặng vì quá nhiều tiền vàng đến nỗi con ngựa già hầu như không thể chịu đựng nổi.”

Freddie Nhỏ bắt chéo cánh tay, đôi mắt cậu bé hẹp lại với vẻ hoài nghi rõ rành rành.

“Thế nên, ta ngừng lại tại một nơi nghỉ đêm trong lâu đài của một người bạn.”

Irwin tự hỏi không biết một người bạn thì như thế nào. Cậu chưa bao giờ gặp bất kỳ ai không phải họ hàng.

“Và họ có một trò chơi may rủi thú vị diễn ra trong lâu đài, đúng không, Papa?” Freddie Nhỏ cắt ngang.

Papa vò rối mái tóc màu ánh kim của con trai. “Roddy, con không bao giờ ngừng khiến ta sửng sốt.”

“Là Freddie.” Nghiêng đầu né tránh, Freddie quay trở lại bên lò sưởi, tự làm mình bận rộn với chiếc vạc.

“Vậy,” Papa tiếp tục một cách lanh lợi, “để tìm kiếm sự giải thoát bản thân khỏi vài gánh nặng cồng kềnh này – vì lợi ích của con ngựa thân yêu, dĩ nhiên – ta đã bước vào một trò may rủi cùng một người quen cũ, con trai của một bá tước mà thái ấp của họ ta đã từng tham gia gìn giữ từ rất lâu rồi. Cậu nhóc đã từng quấy rầy ta trước đây với sự yêu mến quá sức giờ đã lớn khôn thành một hiệp sĩ vĩ đại và cao quý.”

Có điều gì đó trong cách Papa nói hai từ cuối đã gợi lên một cơn ớn lạnh dọc theo xương sống của Freddie Nhỏ. Cậu bé đứng thẳng đơ, bỏ quên mớ cải củ.

“Thoạt đầu ta đánh cược những gì ta có. Rồi sau đó ta đánh cược những gì ta không có. Có lẽ ta đã uống hơi quá nhiều rượu một chút.” Ông giơ ngón tay cái và ngón tay trỏ hơi tách ra để minh hoạ.

Đôi cánh tay của Freddie Nhỏ trải rộng nhất có thể, điều chỉnh lại sự đo lường không chính xác ấy. Irwin ủ tiếng cười khúc khích trong bàn tay mũm mĩm. Freddie Nhỏ giả vờ căng thẳng khi ánh mắt của người cha chiếu vào cậu.

Papa nhún vai. “Vì thế ta đã đánh mất gia tài của mình. Khi người bạn cũ ấy phát hiện ra tình cảnh không xu dính túi của ta, ta đã sợ cậu ấy sẽ nổi điên. Với trí nhớ đáng buồn của người chiến thắng, cậu ấy đã nhắc đến những lời khoác lác của ta về tám thằng nhóc vạm vỡ đang trông nom lâu đài của ta trong lúc ta tìm kiếm vận may của mình. Và đó là nguyên do cho sự vụ rằng, một trong những đứa trẻ may mắn ở đây sẽ được phục vụ cho một bá tước trong thời gian một năm.” Ông cười rạng rỡ với họ, đôi mắt híp bừng sáng chờ đợi những lời chúc tụng.

Chỉ có sự im lặng chào đón ông.

“Cha đã đánh cược một trong những đứa con của cha sao?” Freddie Nhỏ xô đẩy qua một rừng vai để đối mặt với cha mình.

Nụ cười của Lindsey nhạt đi. Ông xoa nắn đầu, làm tách mớ tóc để lộ một đốm hói mà ông luôn cố che dấu.

“Không chính xác như thế. Lựa chọn không phải do ta quyết định.” Ông nhìn họ ủ rũ, buông bỏ tất cả vẻ giả vờ hạnh phúc. “Hắn nói hắn sẽ đến Revelwood để chọn một trong những đứa con của ta cho việc phục vụ, hoặc hắn sẽ đến Revelwood để bêu cái đầu của ta trên một ngọn giáo.”

“Ôi, chú ơi,” Irwin thở than, nhợt nhạt như tàu lá.

“May cho cha, ngài ấy không phải là kẻ thù. Vị hiệp sĩ đức hạnh này có một cái tên chứ?” Đôi mắt của Freddie Nhỏ hẹp lại thành đường chỉ.

Fordyce lau trán bằng ống tay áo, sức nóng từ ngọn lửa bé xíu bất chợt trở nên ngột ngạt. Ông cứng người khi tiếng móng ngựa nện ầm ầm vang vọng trong sân. Sự tĩnh lặng tiếp theo sau đó. Rồi cánh cửa bật mở với một tiếng sầm mạnh mẽ gần như đánh bật nó ra khỏi bản lề.



Rowena lao vào như một tia nắng cắt xuyên qua lớp khói cũ bao phủ gian sảnh. Hương thơm ngọt ngào, hoang dã của vùng đồng hoang bám trên tóc nàng, trên da nàng, trên lớp áp chẽn đan bằng tay mà nàng mặc. Đôi gò má nàng ửng đỏ như đoá hồng vì rán sức, ánh mắt cháy bừng bừng với sự phấn khích.

Nàng chạy thẳng đến với cha, từ ngữ tuôn đổ còn nhanh hơn những trái táo đang lăn ra khỏi bao tải mà nàng đang dốc ngược xuống.

“Ôi, Papa, con chưa từng hạnh phúc đến thế khi cha về nhà! Cha có con ngựa giống dấu kín đó ở đâu thế? Nó là con vật xinh đẹp nhất con từng thấy. Cha đã thật sự tìm thấy vận may khó nắm bắt của cha trong chuyến du hành này sao?”

Khuỵu gối xuống bên cạnh ghế của ông, nàng kéo một chùm thạch nam nhàu nhĩ ra khỏi túi và thả vào lòng ông mà không cho ông thời gian trả lời.

“Con mang đến những bông hoa ưa thích của cha, và Freddie Nhỏ đã hứa sẽ nướng táo trên than hồng. Chúng sẽ nóng hổi và ngọt ngào và mọng nước, y như cha thích. Món này tốt hơn cả trăm lần bất kỳ thứ thỏ quay cũ kỹ thấy ghê nào khác. Ôi, Papa, cha đã về nhà! Bọn con đã nghĩ cha sẽ không bao giờ trở về.”

Nàng quàng tay quanh eo ông. Cử chỉ phóng túng ấy đã đánh bật chiếc mũ ra khỏi đầu nàng buông thả một dòng thác những lọn tóc loăn xoăn màu lúa mì.

Đôi cánh tay của Fordyce không di chuyển để ôm nàng. Ông ngồi cứng đờ trong vòng tay của nàng. Nàng ngước mặt lên, nhận ra bầu không khí thinh lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng tí tách của lóng gỗ di chuyển trên ngọn lửa. Cha nàng không nhìn vào mắt nàng, và trong một khoảnh khắc bối rối, nàng nghĩ nàng nhìn thấy bờ môi dưới của ông run rẩy.

Nàng dõi theo ánh mắt của ông. Các anh em trai của nàng đứng thành hàng trước lò sưởi với một thái độ trật tự nhất mà nàng từng thấy ở họ. Irwin tươi cười rạng rỡ ở giữa hàng ngũ đó.

Tắm trong ánh sáng của ngọn lửa bập bùng, người lạ bước ra khỏi bóng tối. Rowena ngước nhìn lên. Từ nơi nàng khuỵu gối, cứ như thể nàng đang nhìn lên từ đáy giếng sâu để bắt gặp ánh mắt của người đàn ông cao như một ngọn tháp bên trên nàng. Ánh nhìn chăm chú thẳng thắn của hắn bắn một ánh chớp sợ hãi xuyên qua nàng, ghim chặt nàng xuống sàn nhà như thể nàng nhìn vào gương mặt của chính cái chết. Một lúc lâu trôi qua trước khi nàng có thể kéo ánh mắt ra khỏi hắn.

“Papa?” Nàng buột miệng, vỗ nhẹ vào bàn tay lạnh giá, đang run lên của ông.

Ông vuốt ve mái tóc nàng, đôi mắt xa vắng. “Rowena, cha tin việc con bước ra bên ngoài cho đến khi chúng ta quyết định các thoả thuận là điều thích đáng.”

“Ông không hề đề cập đến một người con gái, Fordyce.” Ánh mắt của người lạ di chuyển từ người cha đến đứa con.

Cánh tay của Papa ôm quanh vai Rowena giống như một tấm khiên. Tiếng cười chế diễu của người lạ âm vang trong gian sảnh. Chỉ Rowena nghe được lời nguyền rủa bị bóp nghẹt của Papa khi ông nhận ra mình đã lầm lạc đến thế nào.

“Hứng thú của cậu là với các con trai của tôi,” Papa rít lên, một tĩnh mạch nhỏ trên thái dương ông đập rộn ràng.

“Nhưng hứng thú của ông thì không. Quá nhiển nhiên.”

Người đàn ông tiến lên và Rowena đứng dậy, biết rõ theo bản năng rằng, nàng không muốn hạ gối trước chân người lạ này. Nàng đứng lên không chút nao núng khi đối mặt với những mắt xích của chiếc áo giáp màu bạc ngang qua bờ ngực của người đàn ông. Từ bờ vai rộng đến đôi chân mang giày ống, trang phục của hắn đen tuyền y như đôi mắt đang nhìn nàng với sự chăm chú thẳng thắn. Nàng đáp trả sự quan sát của hắn với đôi tay khoanh trước ngực.

Nhìn gần hơn, đôi mắt hắn không hẳn màu đen, mà là màu nâu sẫm và mượt như nhung. Độ tối khiến chúng thật khó dò thấu, nhưng sống động và thông minh. Đôi mày rậm, cong vòng thêm vào một vẻ hài hước chế nhạo gây cho Rowena ấn tượng rằng nàng đang bị cười cợt, cho dù biểu hiện của hắn chẳng chút xáo động nào. Mái tóc ảm đạm của hắn gần như cắt ngắn, nhưng những dợn sóng thiếu quy chuẩn cho thấy sự dễ dàng nổi loạn. Những đường nét đẹp đẽ không bị đánh đồng với vẻ xinh xắn nhờ vào sự nam tính xù xì được tôn cao bởi kích thước tuyệt đối của hắn. Một ý tưởng chợt xẹt qua tâm trí Rowena rằng, hắn có lẽ rất đẹp trai nếu gương mặt không mang những nét khắc nghiệt như thế.

Hắn với tay và vén một lọn tóc của nàng như thể bị thôi miên bởi sự rạng rỡ của nó. Lọn tóc xoăn mượt như nhung quấn quanh những ngón tay hắn như một cái vuốt ve.

Bàn tay của Rowena luồn vào bên dưới áo, nhưng trước khi nàng có thể vung dao tấn công, cổ tay nàng đã bị vặn trong một cú túm đáng sợ và con dao rơi loảng xoảng xuống những viên đá lát. Nàng cắn môi nuốt lại tiếng thét. Người đàn ông buông nàng ra.

“Cô ấy có nhiều chất lửa hơn phần còn lại của gia đình cộng gộp lại.” Người lạ bước lui đến lò sưởi. “Ta sẽ chọn cô ấy.”

Gian sảnh bùng nổ trong sự chống đối giận dữ. Papa chìm sâu vào chiếc ghế, bàn tay phủ qua mắt.

“Ông không thể chọn chị gái của tôi được!”  Giọng nam cao trẻ con của Freddie Nhỏ cắt xuyên qua những tiếng la hét của các người anh.

Cười mỉa, người đàn ông dựa người vào thành lò sưởi. “Can đảm nhỉ, nhóc. Điều này có phải mãi mãi đâu. Cô ấy chỉ phục vụ ta trong một năm.”

Rowena nhìn Papa. Môi ông chuyển động, nhưng không âm thanh nào được tạo ra. Các anh em trai của nàng nhao nhao những lời đe doạ kinh khủng và hung bạo, cho dù họ vẫn đứng yên tại chỗ như thể đã mọc rễ trên sàn đá. Nàng tự hỏi không biết liệu họ có mất hết khả năng phán đoán hay không. Đôi mắt lấp lánh của người lạ không biểu lộ chút nhượng bộ nào. Chúng quan sát nàng như thể đang thích thú với sự hỗn loạn mà hắn vừa kích động. Những lằn nhỏ quanh chúng nhăn lại khi hắn trao cho nàng một cái nháy mắt chỉ tạo thêm nhiều sự đe doạ hơn bởi tính thân mật đầy ngụ ý của nó. Một cơn rùng mình nguyên sơ của nỗi sợ hãi bắn xuyên qua nàng, đông cứng những câu hỏi trước khi chúng có thể rời khỏi bờ môi nàng.

Tiếng than vãn của Papa chỉ vừa đủ để vươn đến đôi tai của người đàn ông. “Chúng ta đã nói là con trai mà, phải không?”

Giọng nói như sấm rền của người đàn ông khiến tất cả mọi người tắt tiếng. “Nay, Fordyce. Chúng ta nói ‘các con’. Tôi có quyền sử dụng một trong các con của ông trong một năm.”

“Cậu không thể lấy đi đứa con gái duy nhất của một người đàn ông,” Papa nói, không thể kềm được vẻ nài xin trong giọng mình. “Hãy cho tôi thấy một chút độ lượng, được không?”

Người hiệp sĩ khịt mũi. “Độ lượng? Ông biết gì về độ lượng, Fordyce? Tôi đến để dạy ông về sự công bằng.”

Papa thu hết can đảm và dộng mạnh vào tay ghế. “Tôi sẽ không cho phép điều đó.”

Bàn tay của người lạ chạm vào chuôi thanh kiếm khổng lồ cài trên thắt lưng. Những bó cơ trên cánh tay nổi vồng lên với chuyển động nhẹ nhàng ấy. “Ông chọn cách chiến đấu chăng?” Hắn hỏi êm ái.

Lyndsey Fordyce lưỡng lự trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. “Rowena, con phải đi cùng người đàn ông tử tế này.”

Rowena chớp mắt ngơ ngác, ném đi sự cảnh giác trước sự đầu hàng đột ngột của cha nàng.

Freddie Nhỏ xông lên, một cái nồi bằng sắt úp trên đầu giống như chiếc dùi cui. Người hiệp sĩ xoay người với thanh kiếm đã rút ra. Rowena lao đến cánh tay ấy, nhưng Papa đã lướt vào giữa hai người họ và đánh ngã cậu bé xuống đất bằng một cú đấm móc hiểm ác. Freddie Nhỏ nhìn trừng trừng vào người cha, máu chảy nhỏ giọt từ miệng và mũi cậu.

“Đừng trở thành một kẻ ngốc,” Papa rít lên, “Hắn sẽ giết con, rồi sau đó sẽ giết ta.”

Vẫn nắm chuôi kiếm, người lạ đối mặt với một hàng các chàng trai đang gầm gừ. “Nếu người nào muốn thách thức quyền của ta đối với chị em gái của họ, ta sẽ rất vui được nghinh tiếp.”

Lưỡi dao rộng bản loé sáng trong ánh lửa. Freddie Lớn đáp trả cái nhìn chằm chằm của người đàn ông một lúc lâu, đôi bàn tay chai sần của anh siết chặt thành nắm đấm trước khi quay người để gục trán vào tảng đá nóng hổi trên lò sưởi.

Đôi mắt của người lạ mở rộng khi Irwin bước tới trước, chiếc kèn trumpet vẫn bám chặt trong tay. Papa bước một bước về phía Irwin, rồi đẩy chiếc mông phúng phính của cậu vào thành lò sưởi và nghiên cứu chiếc kèn trumpet như thể mới thấy nó lần đầu tiên. Người hiệp sĩ tra kiếm vào vỏ.

“Một vụ đánh cược là một vụ đánh cược.” Papa lướt ngón tay cái dọc theo lớp thếp vàng đã mòn của chiếc áo choàng rách rưới của mình. “Như cậu đã biết, tôi đích thị là một nam tước – một người có danh dự.”

Ông thở dài như thể cái gánh danh dự ấy quá nặng để chịu đựng. Tiếng cười ngắn thoát ra từ người hiệp sĩ không phải là một âm thanh dễ chịu.

Papa dịu dàng giữ gương mặt của Rowena trong đôi lòng tay ẩm ướt. “Đi với cậu ta đi, Rowena.” Ông nuốt xuống khó nhọc. “Cậu ta sẽ không làm tổn hại con.”

Người lạ quan sát cuộc trao đổi trong sự im lặng kín đáo, đôi cánh tay khoanh trước ngực.

Rowena tìm kiếm gương mặt cha nàng, mù quáng hy vọng về một tràng cười bùng nổ giải thích rằng sự xâm nhập của vị hiệp sĩ chỉ là một trò đùa quái ác. Niềm hy vọng leo lét trong nàng vừa bùng lên đã tắt ngấm, bị chết ngạt trước vẻ trống trải của đôi mắt xanh ngăn ngắt mang âm hưởng tiếng vọng yếu ớt, đẫm lệ của chính nàng.

“Con sẽ đi với ngài ấy, Papa, nếu cha nói con nên đi.”

Người đàn ông di chuyển tới trước, tháo sợi thừng mang trên eo. Papa bước lùi lại để giữ một khoảng cách an toàn khỏi tầm kiếm của hình dáng uy nghi đó.

Rowena dấu đôi tay ra sau lưng. “Không cần phải trói tôi đâu.”

Người đàn ông tìm đôi tay nàng. Rowena cố gắng không nao núng khi hắn cột hai cổ tay nàng ra phía trước không chút dịu dàng. Giọng nàng đi ngược lại với cơn giận dữ của nàng. “Nếu Papa nói tôi đi cùng ông, thì tôi sẽ đi.”

Mái đầu tối tăm vẫn cúi xuống khi hắn thắt nút với một cái giật không nhân nhượng. Cuộn đầu dây còn lại quanh cổ tay hắn, hắn dẫn nàng đến cửa mà không nói một lời. Nàng trì hoãn để nhặt chiếc nón. Cảm thấy sự căng đột ngột của sợi thừng, người đàn ông giật mạnh. Rowena thọc sâu đôi gót chân vào trong đá lát, chống lại sức kéo của hắn. Đôi mắt họ giao nhau trong một cuộc chiến lặng lẽ của ý chí. Không chút cảnh báo, hắn giật mạnh sợi thừng khiến Rowena lảo đảo. Nàng vươn thẳng người, đôi mắt lấp lánh những giọt nước mắt giận dữ trong một khoảnh khắc. Rồi chiều sâu xanh ngắt ấy trong veo trở lại và nàng bước quả quyết theo sau hắn xuyên qua cửa, chiếc mũ nắm chặt trong đôi bàn tay bị trói.

Các chàng trai lê chân theo sau họ giống như những cương thi trong một đám rước tàn nhẫn. Papa đi thơ thẩn phía sau. Freddie Nhỏ bị túm chặt trong giữa hai người anh, một vẻ cau có dữ dội làm tối tăm vầng trán phẳng.

Đêm đã xuống. Vầng trăng tròn vành vạnh thả những tia sáng bạc xuyên qua những tán cây lưa thưa, tuôn đổ xuống quang cảnh tĩnh lặng sự huy hoàng kỳ quái của một bình minh không có thật. Freddie Lớn huýt lên nho nhỏ đầy ngưỡng mộ, khi một con ngựa giống màu trắng tuyền lộ ra khỏi màn sương, gõ móng xuống nền đất. Con thú nhảy chồm lên bồn chồn trước âm thanh của những bước chân đang tiến đến.

Đôi mắt của Rowena dõi theo sợi cương mạ vàng bao quanh đỉnh đầu của con vật to lớn. Đá quý đủ màu sắc khảm suốt chiều dài sợi dây. Tại sao một người giàu có như thế lại tìm đủ mọi cách để đánh cắp một đứa con của người đàn ông khốn khổ nhỉ? Đôi bờ vai không nhân nhượng của người hiệp sĩ không mời chào bất kỳ câu hỏi nào khi hắn lên ngựa và trượt sợi dây cột Rowena quanh túm yên ngựa. Những chiếc móng sắt của con ngựa giật giật khiến nàng tự hỏi không biết có thể đi theo gần như thế nào mà không bị đạp nát nhừ.

Irwin bước đến phía trước con ngựa như thể đã quen chận đường một con chiến mã được cỡi bởi một quý tộc trang bị đầy đủ vũ khí. Người hiệp sĩ ngả người trong yên với một tiếng thở dài.

“Hiệp sĩ cao quý?” Giọng của Irwin hơi the thé, vì thế cậu tằng hắng và cố một lần nữa. “Hiệp sĩ cao quý, tôi vội vã nhắc nhở ngài rằng, ngài sắp lấy đi tia sáng duy nhất trong cuộc sống tăm tối của chúng tôi. Ngài đã ngắt mất bông hoa độc nhất trong khu vườn hiu quạnh kinh khủng của chúng tôi. Tôi thay lời cho tất cả chúng tôi.”

Những người em họ của Irwin nhìn nhau và gãi đầu. Rowena thầm ước vị hiệp sĩ chạy qua họ và kết thúc nỗi ngượng ngùng của nàng cho rồi.

“Cậu có một lời nài xin khá hùng hồn đấy, chàng trai.” Người hiệp sĩ đáp, khiến tất cả bọn họ kinh ngạc. “Có lẽ cậu nên nài xin cha cô ấy thực hiện những vụ cá cược với nhiều quan tâm hơn trong tương lai.”

Từ phía sau Freddie Lớn, Papa liều lĩnh bắn cho người đàn ông một ánh mắt căm hờn.

“Ngài không rủ lòng thương sao?” Irwin hỏi.

“Ta sẽ không.”

“Vậy tôi cầu xin gánh nặng của tinh thần hiệp sĩ trên đôi vai ngài. Tôi cầu xin ngài sẽ tôn trọng người em họ ngọt ngào của tôi với sự quan tâm tượng tự như ngài sẽ  ban cho phần còn lại của nữ giới.”

Rowena cực kỳ muốn bạt tai cậu, nhớ đến vô số lần không đếm xuể nàng đã vật cậu xuống đất và ghì chặt cho đến khi cậu ré lên chịu thua.

Người lạ một lần nữa bật ra tiếng cười ngắn, đáng ghét. “Không phải lo, chàng trai. Ta sẽ tôn trọng cô ấy với sự quan tâm tương tự như ta sẽ tôn trọng bất kỳ cô nàng nào xinh đẹp như thế. Giờ thì tránh sang một bên hoặc sẽ bị giẫm lên.”

Irwin bị hất sang bên phải khi người hiệp sĩ thúc con ngựa giống vào nước kiệu. Rowena gần như bị kéo ngã. Nàng liều lĩnh phá vỡ sự tập trung vừa đủ cho một cái nhìn khao khát cuối cùng với gia đình. Nàng nghe thấy tiếng thịch nhẹ của nắm đấm giộng vào da thịt và tiếng la hét quen thuộc khi Freddie Nhỏ túm lấy Irwin trong cơn thịnh nộ mù quáng và tuyệt vọng.

Rồi tất cả không còn gì nữa. Nàng tập trung toàn bộ chú ý vào mặt đất sỏi đá dưới chân khi thế giới của nàng thu hẹp thành nhiệm vụ đặt bàn chân này lên phía trước bàn chân kia sao cho không đập dập mũi vào những chiếc móng ngựa đang gõ dồn dập.