Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Chương 7 - ICE

Darwin theo Niki ra khỏi hiên trước, miễn cưỡng bỏ lại sự tiện nghi của ngôi nhà. Gió thổi dữ dội ngoài đây và … Quỷ thật, có phải đó là băng ? Đống phân đó bao phủ mọi thứ, ngay cả chiếc Blazer. Hắn đã không chú ý đến băng chút nào khi họ đi ra ngoài trong suốt thời gian từ khi con chồn cái Loireli leo ra từ cửa sổ tầng hai và trốn thoát. Hắn đổ lỗi cho Niki về điều đó. Nếu ả để họ lại một mình với nhau, mọi thứ đã ngon lành. Hắn đã có một chút vui vẻ và Loireli không thể sắp xếp để chuồn khỏi cửa sổ. Bây giờ cái kẻ lạ mặt, người ló ra ở nơi nào đó, sẽ được vui vẻ.
Gã đàn ông, băng đá, là điều không có thật. Hắn nghĩ, trời phải có mưa tuyết trước đó, nhưng việc đi ra bên ngoài và nhận ra mọi thứ bị băng che phủ là một sự an bài chết tiệt.
Hắn cào vào mặt hắn, và nghĩ rằng hắn cần một liều meth khác nữa. Bọn họ vẫn còn dư thừa bên trong nhà, trừ phi mụ chó cái Niki đó sử dụng hết. Ả đang dùng nhiều hơn phần được chia của ả, hắn nghĩ một cách bực bội. Cô ả luôn làm điều đó và hắn đã mệt mỏi vì nó rồi. Phải, ả thích hợp với việc đưa ra những ý tưởng để kiếm nhiều tiền hơn, nhưng rồi ả đã tận dụng đống phân đó đến nỗi nó là sai lầm của ả, rằng họ phải có nhiều tiền hơn, bất kỳ cách nào.
“Đó là lỗi của cô.” Hắn nói, bởi vì hắn đã mệt mỏi với sự cằn nhằn và kêu ca của ả và cách ả muốn đưa ra tất cả các quyết định. Hắn nhìn vào những trụ băng treo lơ lửng trên mái de của hiên trước. Đây cũng là sai lầm của ả, vì ả đã đưa ra ý tưởng sáng chói trong việc đi theo đến nhà Loireli, trong khi họ có thể lấy tiền của cô ta trong thị trấn, và bây giờ đã không mắc kẹt trên ngọn núi chết tiệt này. “Nếu như cô không bỏ cô ta một mình trên lầu thì cô ta đã không thể trốn đi được.”
Niki phun trào trong cơn thịnh nộ. “Đồ chồn cái đó!” Ả gào lên, và bắn một phát đạn vào chiếc Mercedes của Loireli, điều đó phải làm cho ả cảm thấy tốt hơn, nhưng là sự lãng phí đạn, trong chừng mực Darwin bận tâm. Cái xe hơi ngu ngốc đó có cảm giác được điều gì sao? Họ không còn lại nhiều đạn, hắn tính toán, sau tất cả những phát họ đã bắn từ lúc sớm. Họ sẽ trở vào bên trong nhà và Niki sẽ tiêu tốn thời gian để làm cho chính ả một liều thuốc, nhưng không ai trong bọn họ kiểm tra còn lại bao nhiêu viên đạn trong khẩu súng. Rồi Niki quyết định họ phải đi tìm Loireli và khăng khăng đòi bọn họ phải đi ra ngoài, làm cho hắn phải mặc áo khoác và lấy đèn pin, nhưng Darwin đã đánh mất đi tất cả sự nhiệt tình của hắn cho điều đó. Niki có thể đi ra ngoài trong đống phân này nếu ả muốn; còn hắn trở vào trong nhà.
“Mày sẽ phải trả giá cho điều này !” Niki thét vào đêm tối như thể Loireli đang đứng quanh đó lắng nghe ả. Ả quay lại đối diện Darwin, gương mặt ả xoắn vặn và méo mó, đôi mắt trũng sâu nhìn trừng trừng vào hắn. “Khi chúng ta tìm thấy Loireli và giết gã con hoang đi cùng cô ta, tôi sẽ để cho anh có cô ta. Điều đó sẽ dạy cho con chồn cái đó một bài học vì đã dám chơi trò với tôi.”
Bây giờ, điều đó nghe đã có vẻ thú vị. Tinh thần của Darwin được kéo lên y như hắn ta đã lấy lại được sự hứng thú. “Chắc chứ ?”
“Miễn là anh để tôi quan sát và anh làm nó tổn thương. Tại sao không chứ ? Hãy dạy cô ta giao hợp với tôi.” Niki thêm vào dưới hơi thở.
Không tệ. Có lẽ cũng đáng bõ công để đi ra ngoài trong thời tiết này vì điều đó. Loireli… Đám phụ nữ giống như cô ta nhìn xuống qua mũi của họ vào hắn. Thật tốt khi có ai đó giống như cô ta để làm điều mà hắn muốn làm, đối xử bất kỳ cách nào mà hắn thích. Phải, đó sẽ là điều vui thú. Có lẽ hắn sẽ giữ cô ta lại. Có lẽ hắn sẽ tống khứ Niki và tập dượt Loireli cho thích hợp. Một hay hai liều meth và cô ta sẽ nài xin nó, bằng lòng làm bất kỳ thứ gì hắn nói với cô ta, chỉ cần hắn duy trì việc cung cấp ma tuý cho cô.
Họ tìm thấy vài cái đèn pin trong ngôi nhà, và mỗi người mang theo một cái : Một khẩu súng trong một tay, và đèn pin trong một tay khác. Một cách thận trọng họ tìm đường bước xuống bậc cấp, và Darwin níu lấy tay nắm cửa của chiếc Blazer.
“Đừng ngu thế chứ, đồ ngốc !” Niki cáu kỉnh. “Nếu bọn họ trốn trong rừng và chúng ta đuổi theo bằng chiếc Blazer, thì làm thế quái nào chúng ta có thể thấy bọn họ? Trừ phi bọn họ đủ ngu xuẩn để đứng giữa đường, chúng ta sẽ không đi xe. Bọn họ đi bộ nên chúng ta cũng phải đi bộ.”
Ả đã gọi hắn là đồ ngốc. Hắn nghĩ. Nỗi oán giận sôi sùng sục trở lại. Hắn không phải là người đã để Loireli thoát được vào lúc đầu.
Hắn chĩa họng đèn pin xuống con đường dẫn vào nhà. Tia sáng cắt qua bóng tối, nhưng không hoàn toàn soi sáng được một vùng của lối đi. Trời quá tối và đèn pin không đủ lớn; chúng đủ tốt cho việc tìm đường đi quanh một ngôi nhà nếu bị mất điện, nhưng chúng không đủ tốt cho một kẻ đi săn. Dù vậy, có chúng cũng còn tốt hơn không có gì hết. Loireli và bạn cô ta phải ở một nơi dưới đó, và họ không có vũ khí. Nếu họ có thì họ đã phải bắn trả khi họ chạy trốn. Họ rõ ràng đang trốn, chờ đợi cho đến khi họ nghĩ rằng hắn và Niki đã đi ngủ trước khi lẻn vào nhà. Chỉ một lý do là bất kỳ ai phải ở lại bên ngoài trong mớ hổn lốn này nếu họ không có lựa chọn nào khác.
Hắn sẽ bắn gã đó ngay tức khắc, bỏ hắn ngoài đường, rồi sẽ không có cách nào cho Lolly trốn thoát nữa. Trí tưởng tưởng của hắn tiếp tục, và hắn nhớ lại cách xinh đẹp và mềm mại mà cô có, cách tuyệt diệu mà cô cảm thấy. Dù vẫn quan sát điều hắn đang làm, Darwin bước một bước, và chân hắn trượt khỏi chỗ đứng. Hắn ngã dập mông xuống đất, chiếc đèn pin bị văng mất, nhưng hắn xoay sở giữ được khẩu súng. Sự va chạm khua lách cách xương hắn, lấy đi hơi thở của hắn. Và Niki, cô ả khốn kiếp, đang cười gập người bên trên hắn.
“Hãy đi ở rìa đường ấy, khờ quá” Ả nói, chiếu họng đèn của ả vào mặt hắn và thực sự làm loá mắt hắn. Tuyệt thật. Bây giờ thì hắn không thể nhìn thấy gì hết trong một lúc nữa.
Darwin chầm chậm đứng lên, đến rìa của lối vào và dẫm trên một vạt cỏ. Chỉ khi hắn ở đó, hắn mới cố tìm lại đèn pin và một phần lòng tự trọng của hắn. Hắn nhìn xuống con dốc, tưởng tượng về người đàn bà mà hắn khao khát đến tận xương tuỷ đang trốn ở đó, ở một chỗ nào đó. Hắn sẽ bắt cô trả giá cho điều này. Hắn không để Niki biết được hắn đau mông biết bao, vì ả sẽ đùa cợt hắn nếu ả biết. Niki có một tính nết hèn hạ bên trong và ả không quan tâm đến người mà ả tuỳ thuộc vào.
Tốt thôi. Chết tiệt ả! (Fuck her!) Không , quên điều đó đi. Hắn thích cùng với Loireli hơn. Hắn sẽ bỏ rơi Niki, lấy Loireli thay thế.
“Loireli ơi !” hắn gọi với một giọng ê a. “Bé ở đâu ? Loireli ? Đến đây. Bé yêu. Đến với bố nào !”
Niki cười lớn lần nữa. Tối nay ả có vẻ dễ bị chọc cười, chuyển nhanh từ cơn thịnh nộ đến tràng cười với lý do mong manh nhất. Luồng gió băng giá thổi những giọt mưa nhức nhối vào mắt họ. Mông hắn đau đớn. Họ đang đuổi theo sau hai người , những kẻ có một lợi thế quan trọng: ở trong bóng tối, nhưng vào lúc đó, hắn không bận tâm nhiều về điều đó. Loireli sắp phải trả giá cho việc chạy trốn khỏi bọn họ.
Hắn nhớ lại vẻ khiếp sợ của cô khi hắn có cô trên sàn bếp. Hắn thích điều đó, thích cảm giác của quyền lực, của việc biết hắn có thể làm cho cô trở nên sợ hãi đến mức cô phải bất tỉnh. Yeah, hắn thích việc có cô ở xung quanh trong một thời gian. Hắn muốn chỉ cho cô thấy cách ma tuý có thể làm cho cô cảm thấy, thích việc cô cầu xin hắn về nó – và về bất kỳ điều gì khác mà hắn muốn cho cô. “Tôi nghĩ tôi muốn cô ấy say thuốc lúc này.” Hắn nói khi hắn bước từng bước xuống đồi. Nếu cô say thuốc, cô sẽ thích những gì hắn cho cô dù cô có muốn hay không.
“Anh cứ đè cô ta xuống, tôi sẽ tiêm ma tuý vào cô ta.” Niki nói, rồi giống như một công tắc đèn được bật lên, chiếu thẳng vào sự giận dữ lần nữa. “Con chồn cái khốn kiếp !”
“Những việc đó dành cho tôi .” Hấp tấp với vẻ đề phòng, Darwin cố gắng vội vã. Chân hắn trượt lần nữa và tay hắn xoay như chong chóng cho đến khi hắn lấy lại được thăng bằng. Vừa chửi rủa hắn vừa đi chầm chậm xuống. Hắn đừng để ngã càng tốt, thì hắn sẽ bẻ gãy thứ gì đó hắn cần càng trễ. Cười khúc khích, hắn gọi lần nũa. “Loireli, Sẵn sàng hay không thì anh cũng đến.” Hắn cười lớn với sự chơi chữ của chính mình – và Niki nghĩ hắn là kẻ ngu ngốc.
Gabriel phản ứng ngay lập tức với tiếng nổ dứt khoát của cú bắn, kéo Lolly lên trên đường đê, lùi lại vào trong rừng. Một cái liếc nhanh cho thấy những tia sáng đèn pin đang nhảy múa khi những kẻ nghiện đi xuống đồi, gần như không ở xa như họ muốn. Bọn chúng không bị ép buộc phải cắt xuyên qua rừng mà đi thẳng từ ngôi nhà đến lối vào, việc này đỡ tốn thời gian cho chúng. Bọn chúng ở cách xa không quá năm mươi yard.
May mắn là bọn chúng không thể di chuyển nhanh được như anh và Lolly có thể. Không may là chúng có thể dùng đèn pin và có vũ khí. Nếu chúng chiếu ánh đèn vào rừng đúng chỗ và đúng lúc, chỉ cần một phát súng với phân nửa tử tế thôi thì anh và Lolly sẽ phải nằm chung với lũ vịt.
Trong thời tiết này, việc ngồi chồm hổm trong rừng không phải là ý kiến hay. Họ phải duy trì sự di chuyển để họ không trở nên quá lạnh, nhưng đồng thời việc di chuyển sẽ làm lộ vị trí của họ. Anh hy vọng những cành cây không bắt đầu gãy.
Anh tìm thấy một cây thông lớn và sắp đặt Lolly vào phía sau nó, che giấu cô tốt nhất có thể giữa thân thể anh và thân cây. Anh cúi đầu xuống đến mức miệng anh chạm vào tai cô. “Sau khi bọn chúng đi qua, chúng ta sẽ rút lui theo lối cũ. Bọn chúng sẽ không nghĩ ra điều đó, và chúng ta sẽ trốn trong gara cho đến sáng.”
Cô gật đầu, đầu cô di chuyển tựa vào vai anh. Gabriel hy vọng rằng anh không phạm sai lầm. Anh muốn đến chiếc xe tải, lấy một ít cà phê, lấy chiếc nón len đan đông cứng này ra khỏi đầu anh. Anh đã bị mất thân nhiệt khá nhiều qua đầu của anh đến mức anh không chắc anh còn có thể chịu đựng thêm được bao lâu nữa, nhưng anh không muốn nói với Lolly. Anh không muốn cô cảm thấy mặc cảm tội lỗi vì đã lấy áo poncho của anh. Không phải vì lỗi của cô mà hai kẻ nghiện meth mất trí đang săn lùng họ, không điều nào trong những điều này là lỗi của cô.
“Nếu chúng ta may mắn, chúng sẽ bị bẻ gãy cái cổ ngu ngốc của chúng ngay thôi.” Anh sẽ không bận tâm chút nào. Anh sẽ để thân thể của chúng ở nơi chúng nằm, và đưa anh và Lolly về lại ngôi nhà nhanh nhất anh và Lolly có thể di chuyển.
Lolly gật đầu lần nữa.
Dĩ nhiên, họ đã không có nhiều may mắn cho đến tối nay; vậy điều khác biệt là gì để cho họ có may mắn bây giờ ?
Trong khu rừng phía sau họ, anh nghe tiếng kêu răng rắc của gỗ đang gắng sức chống lại trọng lượng của băng đá, và âm thanh gây ra một cái rùng mình xuống lưng anh, không thứ gì để làm với giá lạnh và mọi thứ để làm với nỗi khiếp sợ. Lolly cũng nghe thấy nó. Đầu cô nhấc lên và anh cảm thấy sự yên lặng trong thân thể cô khi cô lắng nghe, chờ đợi. Những cành cây bắt đầu rơi xuống thật là điều dễ dàng trong cơn bão, nhưng khi anh lượng định số lượng cây chết trong khu rừng này và gió sẽ làm chúng rơi xuống chẳng bao lâu nữa, anh biết họ cũng không còn lâu nữa. Câu hỏi là những cành cây đó sẽ rơi xuống sớm như thế nào, và rơi xuống với phạm vi như thế nào ?
Những cành chết rơi đầu tiên, những cành còn sống tiếp sau đó. Rồi những đọt cây sẽ vỡ ra từng mảnh và rơi xuống; vào buổi sáng toàn bộ cây cối sẽ bị ngã xuống. Nếu họ không rời khỏi ngọn núi ngay, họ sẽ không thể đi đâu trong một thời gian.
“Loireli, Sẵn sàng hay không thì anh cũng đến.”
Lolly rung rẩy trong cánh tay anh khi cô nghe giọng nói du dương bỡn cợt đầy hoang dại của gã đàn ông đã xâm chiếm nhà cô. Gabriel không thích cách gã đàn ông gọi tên cô, không thích cách Lolly run lên vì sợ. Cô đã không cho anh biết bất kỳ chi tiết nào về điều xảy ra trong ngôi nhà trước khi anh đến – không có thời gian – nhưng anh biết về cách hung bạo mà những kẻ nghiện meth có thể làm. Bất kể điều gì đã xảy ra – anh sẽ tìm ra sau, nếu như họ sống sót – cô sẽ phải bàn về chúng.
Anh chưa bao giờ nghĩ anh có thể ngưỡng mộ Lolly Helton, nhưng chết tiệt nếu như anh đã không. Không chỉ vì cô có thừa gan dạ và ý thức chung, không một lần cô phàn nàn, dù anh biết chân cô bị giá lạnh hành hạ trong đôi giày thể thao đế mềm không phù hợp. Nhiều người, với sự biện minh tuyệt hảo, sẽ sẵn sàng ngồi lại và bỏ cuộc, nhưng Lolly chỉ rụt đầu cô xuống và cố gắng bước đi. Bằng vào sự quyết tâm đó, điều gì đó ắt đã phải xảy ra làm cho cô phản ứng với kẻ nghiện meth đến nỗi này.
Anh siết chặt tay anh quanh cô, đem lại cho cô cả sự bảo vệ lẫn nguồn an ủi. “Anh sẽ không để hắn làm tổn thương em đâu.” Anh nói trong hơi thở, vì bây giờ hai kẻ nghiện đã đến gần hơn, ngay cả một giọng thấp cũng là quá ầm ĩ. Đó là một lời hứa mà anh có ý định giữ, dù xuống địa ngục hoặc bị nhấn chìm, trừ phi anh chết. Một cách dứt khoát, anh đánh giá tình hình, nếu hai kẻ đó vượt qua bằng cách cố đi tới, và đủ xa khỏi anh và Lolly đến nỗi họ có thể đi trở lên lại ngọn đồi mà không lôi kéo sự chú ý đến họ …. Có vài thứ bên trong gara anh có thể sử dụng như một thứ vũ khí, nếu có một cuộc chạm trán.
Lolly nghiêng về phía trước, tựa vào anh. Cánh tay cô vòng qua thắt lưng anh siết chặt. Họ có quá nhiều quần áo để có thể chia sẻ thân nhiệt, nhưng việc tiếp xúc cũng tốt. Gabriel dịu dàng khum tay phía sau đầu cô, giữ chặt nó trên vai anh. Tất cả mọi thứ bây giờ họ phải làm là rất yên lặng và rất bình tĩnh, và cầu nguyện là họ không bị nhìn thấy. Nếu họ có thể ở lại đây trong thời gian lâu hơn, nếu họ có thể tan vào trong bóng tối và trở nên vô hình…
Chẳng mấy chốc những kẻ nghiện đã ở quá gần, thậm chí không thể trao đổi một lời thì thầm. Anh cảm nhận sự căng thăng cuộn lên trong từng bó cơ của cô, nhưng cô không động đậy. Vượt qua tiếng gió, anh có thể nghe hai kẻ đó nói chuyện khi chúng chọn đường xuống đồi, thỉnh thoảng chiếu ánh đèn pin của họ vào rừng. Chiếc đèn pin là loại tiêu chuẩn gia đình, ánh sáng yếu ớt so với cái anh sử dụng, nhưng anh và Lolly chỉ vừa vặn bên trong hai cạnh thân cây và ánh đèn dễ dàng xâm nhập xa hơn nơi đó. Anh giữ gương mặt anh giấu xuống dưới, vì sự nhợt nhạt tương đối của làn da trần gần giống như đèn hiệu trong bóng tối.
Sự thay đổi so với trước đó vài giờ đủ gây choáng váng. Khi anh rời khỏi nhà của cha mẹ anh, Gabriel trông đợi làm nên một cuốc chiến với thời tiết và với Lolly, nhưng điều này… điều này chưa bao giở lướt qua tâm trí anh.
Một luồng sáng vừa loé lên cách bên phải anh vài feet. Thân cây mà họ trốn phía sau che dấu cho họ nhưng không đủ, không đủ với luồng sáng chiếu nghiêng. Nếu họ di chuyển trong sự sắp xếp để giữ thân cây nằm giữa họ và hai kẻ nghiện, họ sẽ tạo ra quá nhiều tiếng ồn. Có những cành cây con, những bụi cây hoang dại, ngay cả những chiếc lá chết đang chờ mục rữa từ sự rụng lá của mùa thu - không kể băng đá - đều nằm bên dưới chân họ. Ngay cả trong tiếng gió rít, sự di chuyển đó sẽ cảnh báo cho những kẻ săn mồi về nơi ẩn nấp của họ nhiều hơn là ánh đèn pin bất chợt có thể tìm ra họ.
Lolly nín thở. Anh cũng vậy. Và khi vận may - vận may cực kỳ tệ - có được, một ánh đèn soi vào tay áo anh. Anh quan sát nó từ góc mắt, nhìn nó di chuyển qua, rồi đột ngột quay lại và chiếu vào mặt anh. “Tôi tìm được rồi. Darwin, lại đây !”
Bây giờ việc giữ im lặng chẳng còn giá trị nữa. Gabriel đẩy Lolly khỏi thân cây, khỏi ánh đèn, lao tới một chỗ ẩn nấp sâu hơn. “Chạy.” Anh nói, vồ lấy cánh tay cô, và cả hai cùng chạy trối chết khi một tiếng súng vang lên phía sau họ.
Niki nhắm vào rừng, nơi ả thấy người đàn ông, gương mặt của anh ta, một mảnh màu trắng đáng chú ý trong bóng tối, và bắn, nhưng ả đã quá chậm. Cả hai đã trốn mất, nhưng ả nghe được tiếng lạo xạo của họ đi vào sâu hơn trong rừng. Ả sẽ lạc mất họ ở đó, nhưng ả không thích để bất kỳ ai thoát khỏi ả, đặc biệt là những con chồn cái giàu có kiêu kỳ giống như Loireli. Ả bắn lần nữa, cánh tay ả hướng theo tiếng động họ tạo ra khi chạy. Điều này giống như đi săn, ả nghĩ trong một sự hứng khởi thoả mãn, khi ả đi theo họ vào trong rừng. Loireli Helton và bạn của cô ta giống như những con nai, một con nai cái và một con nai đực, chạy trốn khỏi nguy hiểm, chạy trốn khỏi khẩu súng của ả. Ả thích cái suy nghĩ rằng họ đang điên cuồng trong sự khiếp sợ và hoàn toàn không phòng bị.
“Đừng bắn cô gái !” Darwin la to với vẻ thật sự quan tâm trong giọng hắn.
“Cứ làm như tôi có thể thấy được thứ mà tôi bắn vào ấy!” Niki thét lên. Đồ con hoang, tất cả những gì hắn muốn là cô gái. Hắn đã thực sự tốt vào lúc ngồi yên trên mông của hắn và để ả làm tất cả công việc, rồi nói với ả cách làm. Ả sẽ làm tốt hơn mà không có hắn, và có lẽ, chỉ có lẽ thôi, thời cơ đang đến khi ả làm vài thứ cho điều đó. Dù vậy, ngay bây giờ, ả còn phải truy lùng bọn nai. Ả đi thẳng tới, bàn chân ả kiên quyết hơn, một lần nữa ả đi vào bên dưới rặng cây. Ả chọn lựa kỹ lưỡng bước chân, rồi, tiếp tục với khuynh hướng đó, ả sẽ nghe thấy bọn nai của ả, vuốt bàn tay ả từ cạnh này đến cạnh kia của cò súng cho đến khi nó phát ra âm thanh lách cách, và không có nhiều viên đạn rời khỏi. Phía bên phải ả, Darwin cũng đang bắn, rốt cuộc, nỗi bận tâm về việc không để hai kẻ bỏ trốn chạy thoát vẫn nhiều hơn việc làm bị thương hoặc giết chết chiến lợi phẩm của gã.
Không ai trong bọn họ được huấn luyện làm xạ thủ. Thậm chí vào một dịp tốt, tất cả những gì họ có thể làm là chĩa súng và kéo cò, không giống như điều họ thường quan tâm xem họ có tìm được thứ gì đó hoặc không. Chỉ với nỗi sợ súng đạn, nỗi sợ bị bắn cũng thường đủ để làm cho ai đó thực hiện điều mà họ muốn, và khi họ bắn ai, nó luôn ở nơi gần như không có nghi vấn về việc mất tích. Trước đó họ chưa bao giờ cần nhiều hơn một , hoặc hai, có lẽ là ba viên đạn để lấy được thứ họ muốn.
Khoảng vài giây sau, Darwin hết đạn. Họ ngừng lại, không biết chắc phải làm gì lúc này. Họ lia ánh đèn ra xung quanh nhưng không thể thấy gì ngoài những thân cây tối đen, những bụi rậm và băng đá. Hay thật, không tuyệt sao? Họ ở đây, đứng trong rừng, lạnh giá, giận dữ và thực sự bị mất vũ khí. Trên tất cả, con chồn cái Loireli đã trốn thoát lần nữa. Trong lúc thừa mứa tiếng động ở trong rừng, chẳng có thứ nào có vẻ xuất phát từ những kẻ trốn chạy đó.
Một cảm giác nhột nhạt cảnh báo trườn dọc theo xương sống của Niki. Không có đạn, ả không còn cảm thấy tự tin như ả đã có cách đó ít phút. Có lẽ điều này không chắc là một ý tưởng tốt, hơn nữa, ả đã sa sút kể từ liều ma tuý cuối cùng, và ả cần một liều khác kha khá ngay. Ả sẽ thấy tốt hơn liền.
“Thôi quên đi.” Ả giận dữ nói. “Chúng ta sẽ trở về ngôi nhà và tìm sự ấm áp, vào buổi sáng, khi mặt trời lên và làm tan băng trên con đường, chúng ta có thể rời khỏi chỗ này.”
“Nhưng còn Loireli?” Darwin hỏi, rên rỉ như một cậu bé làm rơi cây kem của cậu ta xuống cát.
Niki dằn cơn ghen đang trào dâng của ả xuống. “Con chồn cái Loireli của anh và gã bạn của nó sẽ bị tê cóng đến chết ở ngoài đó.” Với khẩu súng vô dụng của mình, ả ra hiệu vào trong sâu của khu rừng. Nó quá tối, cứt thật, giờ đây cuộc đi săn đã mất đi sự lôi cuốn của nó, băng giá đã bắt đầu thấm qua áo choàng của ả.
“Nhưng…?”
“Anh muốn tiếp tục tìm kiếm? Tốt, Đi về bên phải ấy. Tôi sẽ trở lại ngôi nhà và tự mình vui thích.”
“Chỉ mất năm phút để tìm xung quanh và …” Có một tiếng xào xạc mơ hồ phía sau họ. Darwin vẫn đi tiếp. Ánh sáng từ chiếc đèn pin của hắn nhảy múa ngang qua sàn khu rừng tối. “Bà có nghe thấy gì không?”
Quá trễ, Niki nói. “Tắt đèn đi.” Ả lần mò bàn tay đeo găng giá buốt nhấn nút tắt trên chiếc đèn ả đang cầm để tránh lộ vị trí, nhưng đã quá trễ. Trong ánh sáng đèn pin của Darwin, ả trông thấy một cành cây dài, mập đập xuống theo đường cong từ phía sau giống như một cú phát bóng chày nện vào bên cạnh đầu hắn.



Chương 6 - ICE

Lolly ngã xuống với một tiếng thét đau đớn, và một tíc tắc ảm đạm tê liệt khi anh nghĩ cô đã bị bắn. Rồi cô trườn dậy trên đôi chân, làu bàu, “Chết tiệt !” với cơn giận bị đè nén trước khi chộp lấy tay anh và tiến lên lần nữa. Cô lại ngã , gần như bất thình lình, đế ủng dày dưới đôi giày ống của anh tuy không tạo cho anh nhiều khả năng bám đường, nhưng đôi giày thể thao của cô thì gần như không.
Gabriel kéo mạnh để cô đứng lên được một lần nữa; cô kềm nén một tiếng thét đau đớn khác, và anh nhận ra quá trễ rằng anh đang kéo cánh tay phải và vai bên phải bị thương của cô. Để duy trì sự đứng thẳng của cô, anh quàng cánh tay quanh cô và giữ cô, vòng ôm của anh quá mạnh, anh chờ cô phản đối, nhưng cô không phát ra âm thanh nào. Việc chạy trong tư thế khoá lại cùng nhau như thế là không thể được, trừ phi họ muốn ngã dập mặt trên đất trong lúc hai kẻ mất trí vì meth bắn bừa vào họ. Dự định tốt nhất của họ là giữ việc di chuyển, không quan trọng cách thức chậm khốn khổ nào, để sự tiến tới của họ dường như có được.
Ít nhất trời cũng phủ bóng tối trên đây, xa khỏi ánh đèn của thị trấn và những căn nhà khác, việc ẩn nấp sẽ dễ dàng hơn. Dĩ nhiên, điều đó có nghĩa là họ phải cực kỳ thận trọng, bởi vì anh không thể bật đèn pin mà không thu hút bọn người đuổi theo họ. Tất cả những thứ anh có thể làm là duy trì sự di chuyển, đưa họ đến rừng cây và hy vọng vào điều tốt đẹp.
Mặc dù cô đã mất một giờ - hay là hai ? Cô không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua – trong nỗi kinh hoàng, đợi chờ bị giết. Bằng cách nào đó, tiếng nổ đầu tiên của phát bắn càn vẫn đẩy Lolly vào sự bất ngờ; toàn thân cô chao đảo; và trái tim cô đập mạnh đến mức như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Cô vấp chân, mất thăng bằng trên bãi cỏ đóng băng và ngã xuống. Giá lạnh đột ngột nung nấu chân cô. Chiếc áo poncho bảo vệ cô khỏi vài thứ, nhưng từ giữa đùi trở xuống, quần của cô bị ướt. Sau tất cả nỗ lực cô đã làm để giữ khô ráo, việc cô tiến lên, trừ việc ngã trên mặt đất ướt át, không phải chính là điều quan trọng nhất hay sao ? Điên tiết với chính mình, cô trườn lên, túm lấy tay Gabriel và chạy trở lại.
Và đột ngột ngã lần nữa.
Lần này Gabriel kéo giật cô đứng lên, tỳ mạnh vào bờ vai và cạnh sườn bị thương của cô làm bật ra một tiếng la từ cô, trước khi cô ngậm chặt miệng một cách kiên cường. Vết thương nhỏ trên vai của cô có đáng so sánh với việc có thể ăn một viên đạn không? Gabriel siết chặt cánh tay anh quanh eo của cô và bắt đầu tiến lên lần nữa, gần như kéo cô theo cùng anh.
Phía sau họ, đèn hiên trước bật sáng, và cánh cửa trước mở ra với một tiếng bốp và tiếng đóng sầm lại; phát súng đầu tiên hẳn phải được bắn xuyên qua cửa sổ phòng ăn nếu như họ chỉ mới vừa ra ngoài hàng hiên. Darwin và Niki bắt đầu khai hoả từ hàng hiên. Đích ngắm của chúng đã ở cách xa, nhưng mọi tế bào trong tuỷ sống của cô dường như run lên, cô chờ đợi một phát đạn may mắn tìm được cô. Một lần nữa, thời gian dường như mất đi ý nghĩa, có lẽ chỉ cần mười đến mười lăm giây để kết thúc, bởi vì bọn chúng có thể mất bao lâu để đi khỏi hàng hiên?  Cảm thấy như thể cô và Gabriel phải chạy đến bìa rừng cho một cơ hội sống sót, nhưng họ chỉ mới rời xa được có vài yard. Lolly sợ việc quay nhìn về phía hàng hiên, sợ làm bất cứ điều gì ngoại trừ cố giữ vững chân cô và tiến lên nhiều như cô có thể.
Đừng ngã ! Đừng ngã ! Bản năng thét gào cô phải chạy, nhưng ngay cả với sự nâng đỡ của Gabriel, tất cả những gì cô có thể làm là giữ được chân cô bên dưới cô. Họ vẫn ở trên bãi cỏ, chúng không đến mức trơn bằng con đường vào nhà, nhưng mỗi bước đi mang cô đến việc trượt chân và lướt trên băng trong những phương cách khác nhau. Gabriel di chuyển tốt hơn, có lẽ do đôi ủng của anh, có lẽ do anh nặng hơn và bước đi lạo xạo xuyên vỡ lớp băng trên mặt đất. Đừng ngã! Cô bám chặt vào lưng chiếc áo khoác của anh bằng một cái ôm siết tuyệt vọng, cố bám giữ cho cuộc sống thân yêu của cô.
Rồi họ tới được hàng cây, Gabriel lao lên, đẩy cô vào phía sau một trong những cây lớn và đè bản thân dựa hoàn toàn vào cô như thể anh đang cố gắng ép cô vào lớp vỏ cây thô nhám. Lolly bám chặt lấy anh, đầu cô dựa vào vai anh khi cô hút vào một hớp không khí nhanh và nhiều. Những phát súng tuỳ tiện vang trong không trung, âm thanh dứt khoát và bị bóp nghẹt một cách kỳ lạ, như thể nó bị hấp thu bởi băng thay vì bị dội lại. Trái tim cô vẫn đập thình thịch hoang dại, mặc dù họ an toàn đáng kể phía sau thân cây này hơn họ đã có trước đó. Nhưng rồi sao ? Nếu họ chạy, họ sẽ lại bị phơi bày lần nữa, tuy không thường xuyên. Nếu họ không chạy, tất cả điều mà Niki và Darwin phải làm là băng qua sân và bắn vào họ ở vị trí gần.
Gabriel nghiêng thêm người về bên trái cho đến khi anh có thể nhìn thấy ngôi nhà, nhưng vẫn không phô bày mục tiêu vì họ đang ở trong bóng tối của hàng cây, còn Niki và Darwin bị cản trở bởi đang đứng trong hành lang thắp sáng. Ngay cả việc biết rằng bọn chúng không thể nhìn thấy thứ gì, Tay của Lolly vẫn vô tình siết chặt áo khoác của Gabriel khi cô cố kéo giật anh trở về nơi an toàn. Cô không thể di chuyển được anh chút nào, dù chỉ một phần inch.
Bàn tay phải của anh vỗ nhẹ vai cô, động tác quá lơ đãng, cô biết chỉ là hành vi vỗ về hoàn toàn là phản xạ. Anh đang tập trung vào tình huống , vào hai kẻ ngốc sát nhân ở hiên trước. Cảm thấy đôi chút xấu hổ vì là kẻ yếu đuối như thế, Lolly cố ép bản thân tách khỏi anh. Cô phải làm điều này để khỏi trở thành thứ không có xương sống; cô phải đi hết phần còn lại của con đường, hoặc chết trong cố gắng … thật vậy.
“Em thấy có bao nhiêu vũ khí ?” Anh thì thào, âm thanh chỉ vừa đủ hiện hữu.
“Hai” Dù vậy, điều đó không có nghĩa là không có nhiều hơn. Hơn nữa, cô biết, có một chỗ dấu vũ khí trong chiếc Blazer cũ kỹ của họ.
“Em có biết về súng không?” Anh hỏi.
Cô lắc đầu. Cô biết một khẩu súng trông như thế nào, vì cha cô từng chơi trò bắn vật thể bay, nhưng kinh nghiệm của cô chỉ có thế và những thứ cô thấy trên truyền hình hoặc trên phim ảnh.
“Em có thể nói được sự khác nhau giữa một khẩu súng lục ổ quay và một khẩu tự động không ?”
Cô biết điều đó kha khá. “Họ có hai khẩu tự động … Em nghĩ vậy. Em không nhìn kỹ cái hắn có.” Darwin đã kéo nó ra từ túi áo của hắn, nhưng cô chỉ vừa đủ thời gian để nhận ra sự việc trước khi hắn đẩy cô vào trụ tay vịn cầu thang.
“Anh không đòi hỏi em nói cho anh có bao nhiêu viên đạn mà họ có trong mỗi khẩu súng.” Anh nói chế diễu.
Lolly chỉ lắc đầu, mặc dù câu hỏi mang tính tu từ. Anh có thực sự đang đếm nhũng phát đạn không ? Cô chỉ vừa có thể ngẫm nghĩ về tất cả, lại càng không để ý theo dõi có bao nhiêu phát đạn đã đang được bắn đi.
Rồi tiếng súng ngừng lại, và đó là điều còn đáng sợ hơn. Điều gì đang xảy ra ? Niki và Darwin có đang theo phía sau họ ? Cô nghe thấy cả hai người bọn chúng đang la hét lẫn nhau. Cô cũng nghe thấy tiếng đập của chính trái tim cô, tiếng thở của Gabriel, và tiếng gió. Vào giây phút này không có điều gì khác nữa.
“Chúng ta sẽ làm gì bây giờ ?” Cô thì thầm. Tiếng nói của cô tan vào chiếc áo choàng dày của anh, nhưng Gabriel nghe thấy cô và trao cho cô cái vỗ về lơ đãng khác.
“Chúng ta sẽ xuống núi. Không có điều gì khác chúng ta có thể làm, không có lựa chọn nào khác.” Anh có vẻ như không vui về điều đó, nhưng cô cũng không nghĩ ra được điều gì khác họ có thể làm. Cô đã chuẩn bị cho hành trình xuống núi của cô chỉ một mình, bằng bất kỳ cách nào, vì thế cô chẳng phàn nàn gì.
Gabriel nhìn về phía ngôi nhà, cầm tay Lolly lần nữa, và cùng nhau, họ chầm chậm rời khỏi vị trí đã bảo vệ họ phía sau thân cây để di chuyển sâu hơn vào trong rừng. Bước chân của anh nhanh nhưng vững vàng, và cô phải gắng hết sức để giữ nhịp độ. Chân cô không dài bằng chân anh, và việc cuốc bộ xuyên rừng không chính xác là kỹ năng của cô. Cô không có nhiều “kỹ năng”, cô nhận ra. Cô hết sức bình thường, sống một cuộc sống bình thường, làm những công việc bình thường. Cô thích đọc sách và xem phim, tự ép buộc rèn luyện những bài thể dục, nhưng bất chấp việc lớn lên ở Maine, cô không quan tâm đến sự dữ dội của nó, hoặc bất kỳ môn thể thao mùa đông nào, vì thế ngay lúc này, cô tuyệt đối ở ngoài môi trường của cô.
Cây cối che chở cho mặt đất phía bên dưới chúng, nên có rất ít băng ở đây, dù thế, chân họ vẫn phát ra tiếng nghiến lạo xạo. Điều đó có nghĩa là băng đang hình thành trên những cành và nhánh cây trên đầu, và cô biết nguy hiểm sẽ đến theo cách nào; làm việc cho một công ty bảo hiểm đã cho cô một nhận biết thông suốt về cách phân loại các tình huống, bởi vì cô phải tiến hành việc bồi thường.
Gabriel dẫn cô đi xiên một góc gần như men theo lối vào dài hướng về con đường nhựa thứ cấp hẹp, bước qua những nhánh cây đổ, di chuyển khéo léo quanh những lùm bụi mọc hoang. Đôi lần anh nhìn vào cô. Cô cảm thấy mình giống như một quả bóng cột dây, được kéo theo phía sau anh. Hơi thở của cô hổn hển với nhịp nhanh khó nhọc. Anh phải nhận ra rằng cô đã gắng sức để theo kịp anh, vì anh thu ngắn sải chân của anh hơn, nhưng không nhiều. “Sẽ dễ dàng hơn chút ít khi chúng ta rời khỏi khu rừng.” Anh nói ngay khi anh giúp cô vòng qua một bụi rậm có nhiều gai mọc tràn lan. “Anh có soup và cà phê trong xe.”
“Đang lúc lắc củ carrot à ?” (16*)
Đó phải là một nụ cười, nhưng trời quá tối để cô có thể chắc chắn. “Còn việc gì khác hơn sao ?”
“Umh … Chính xác thì xe của anh ở đâu ?” Bây giờ cơn choáng đã bị xói mòn đủ để cô có thể suy nghĩ đôi chút. Hiển nhiên là Gabriel không bay đến đây, nên anh phải có những cái bánh xe ở nơi nào đó.
“Cách đây khoảng hơn nửa dặm. Băng đá quá tệ nên anh phải dừng lại.”
Những câu hỏi khuấy đảo trong trí óc cô. Nhưng câu hỏi như: Tại sao anh ở đây? Không như thể cô và Gabriel là bạn bè thân thiết - hoặc chỉ bạn bè, đến mức đó thôi. Trong tất cả mọi người trên thế giới, anh đang làm gì tại nhà cô ? Không điều gì của sự việc này có vẻ thật,  và dù sao đi nữa, sự hiện diện của anh là phần phi thực lớn nhất trong tất cả. Bị đánh bại, bị khủng bố, gần như bị hãm hiếp và bị giam cầm, tất cả đủ gây choáng váng, nhưng tự bản thân chúng là thực, trừ sự kiện rằng anh, trong tất cả mọi người, đã xuất hiện trong đêm để giúp cô trốn thoát, thì đơn giản là kinh ngạc không nói nổi - hoặc điều đó, cô nghĩ một cách chế diễu, hoặc đây là cách não cô giúp cô đối phó bằng việc đẩy những điều khác sang một bên cho đến khi cô có thể đương đầu được.
Nếu việc tập trung vào Gabriel McQueen là một kỹ thuật đối phó, thì cô phải tiếp tục trò chơi; điều đó tốt hơn nhiều việc nghĩ đến bạo lực, đến mọi thứ có thể trở thành điều xấu, đến việc lội bộ nhiều dặm trong thời tiết giống như thế này có thể nguy hiểm ra sao. Sự may rủi đè quá nặng lên họ để sống sót được qua đêm đến nỗi sự hoàn toàn tuyệt vọng chỉ làm cho cô quyết tâm thử sức.
Bóng tối trong khu rừng gần như trọn vẹn, cả hai đều vấp vào những chướng ngại vật, dò dẫm tìm đường. Đôi mắt cô phải điều chỉnh đôi chút và chỉ vừa vặn nhìn được. Nếu như Gabriel có một cái đèn pin thì hẳn là anh đã không đưa nó ra, và cô cũng không yêu cầu; nhiều lúc cô muốn thấy nơi cô đã đi qua nhưng cô thật sự không muốn thu hút sự chú ý làm lộ vị trí của họ cho Niki và Darwin.
Bất chấp cái áo poncho Gabriel đưa cho cô, ngay lúc này giá lạnh cắt xuyên qua tất cả những lớp quần áo cô mặc. Quần jean và quần giữ ấm bị ướt lúc ngã xuống băng, và gió xuyên thẳng vào da cô. Cô đã không muốn gì hơn được dừng lại và ngồi xuống để cho chiếc áo poncho che phủ quanh cô và ngăn chặn gió, nhưng nếu cô ngừng di chuyển cô e rằng sẽ không thể bắt đầu lại . Biết rõ điều đang chờ đợi phía sau cô, trong sự ấm áp của chính nhà cô, đã khích lệ cô tiếp tục giữ vững. Cô sẽ lội bộ mọi đường đến Porland nếu đó là điều cần thiết để tránh xa hai kẻ đó.
Thậm chí cô sẽ đặt sinh mạng của cô vào tay Gabriel McQueen, người đã từng là nỗi ám ảnh trong thời niên thiếu của cô. Anh có mọi thứ cô không có : nổi tiếng, thoải mái, tự tin. Và cô đã có một nỗi đắm say quá đáng đầy thương tổn vào anh trong suốt những năm cuối trung học. Mặt bỡn cợt của điều đó là cô cũng ghét anh nữa; trong mọi lúc anh chọc ghẹo cô, trong mọi lúc anh chế nhạo và cười cợt cô, và cô chưa bao giờ vượt qua được dù chỉ một cơ hội để lẩn tránh nhát dao bằng lời từ hành động trêu chọc của anh. Khi anh tốt nghiệp trước cô hai năm, cô đã thấy nhẹ nhõm, tuy vậy cô vẫn còn bắt gặp mình tìm kiếm trong tiền sảnh cái đầu có mái tóc sẫm đầy tự hào đó.
Cô chắc phải tính đến may mắn của mình về việc anh đã bận tâm để giải cứu cô. Một cậu bé Gabriel sẽ không bận tâm – dù vậy, công bằng mà nói, nếu cô vẫn là một cô bé, cô chắc chắn sẽ đóng sầm cửa sổ vào tay anh theo cách nào đó.
Việc nghĩ về quá khứ làm bận rộn tâm trí cô đủ lâu trước khi nỗi đau thể xác bắt đầu đẩy nó về tình thế trước mắt. Bây giờ mưa đã nặng hạt hơn, bao phủ cây cối, cả những lùm bụi bên dưới, thậm chí cả trên họ. Cô không thấy chúng nhưng cô có thể cảm nhận chúng bằng lớp vỏ cứng hình thành trên chiếc quần dài bị ướt và trên giày của cô. Ít nhất bàn chân cô có vẻ không hoàn toàn ướt bằng cẳng chân cô, cám ơn vaseline … Hoặc như thế, hoặc chúng quá lạnh đến nỗi cô không còn cảm thấy được sự ẩm ướt. Gió thổi xuyên qua cành cây làm cho chúng kêu răng rắc như tiếng hài cốt trong quan tài băng của chúng. Âm thanh kỳ bí, ma quái, và cô vui mừng khi bàn tay to lớn cứng cáp nắm chặt tay cô.
Rồi Gabriel kéo cô qua một vài bụi cây đặc biệt rậm rạp và dừng lại hết sức đột ngột, cô va vào lưng anh. “Cuối cùng.” Anh nói, với tay ra phía sau để giữ vững cô. “Đường lộ đây rồi. Còn khoảng ba bước thì xuống đến đó. Cẩn thận nhé.”
Anh khom người xuống, nắm chặt một cây con, sử dụng nó để anh giữ vững khi anh nhảy xuống khỏi con đê thấp. Chân anh trượt trên băng, nhưng với sự giúp đỡ của cái cây con, anh vẫn đứng thẳng. Thận trọng, anh quay lại, vươn tay ra túm chặt quanh thắt lưng Lolly, rồi đưa cô xuống đường với một sức mạnh dễ dàng. “Quan sát bước chân em.” Anh nhắc nhở. “Có một con mương cạn ở đó. Hãy đi trên đường bờ đầy cỏ dại giữa con mương và bờ đê; nó giữ thăng bằng tốt hơn.”
Hướng xuống dưới thấp, Lolly tập trung đặt từng bước chân về phía trước. Chắc chắn họ đã đi nhiều hơn nửa dặm; họ không đi về xe tải của anh vào lúc này ư ? Cô đã lớn lên ở ngọn núi này, biết rõ nó như lòng bàn tay cô trong phần lớn thời gian, chỉ vì bóng tối, giá lạnh, những cú sốc tàn nhẫn đã làm cho cô mất phương hướng, và cô không có ý tưởng xác đáng nào về nơi họ đến. Tay và chân cô bị tổn thương khá nhiều trong giá lạnh, cô cảm thấy như thể cô chỉ vừa vặn lê bước tới trước. Cô không thể làm gì cho chân cô, và Gabriel nắm chặt một bên tay cô nên cô cũng không thể làm gì cho nó, nhưng một bàn tay được luồn vào bên dưới áo poncho và vài lớp quần áo khác để sờ vào làn da trần trên cái bụng ấm áp của cô. Cô có thể cảm nhận sự ấm áp trên những ngón tay của cô, và bụng của cô cảm nhận rõ rệt sự giá lạnh của bàn tay cô. Như vậy cũng tốt hơn được đôi chút.
Thỉnh thoảng cô nhìn lướt vào người đàn ông đang dẫn cô đi, xuyên qua bóng tối, cô không thấy được nhiều hơn chiều cao của anh và bề rộng của đôi vai anh - chỉ có thế - và quyết định cùng với anh đương đầu trực diện với cơn bão. Dù vậy, cô nhớ lại cách anh nhìn khi anh thình lình nhô lên trên cửa sổ phòng cô. Anh đã già hơn, hiển nhiên rồi, cô cũng thế. Nhiều năm đã trôi qua từ khi anh tốt nghiệp - mười lăm năm – và cả hai bọn họ đều đã thay đổi.
Anh đã không còn là một thiếu niên vênh váo với thế giới dưới chân nữa; giờ anh là một người đàn ông trưởng thành, một kẻ goá vợ với một đứa con trai; cô đã được nghe tại một trong những chuyến đi về Wilson Creek của cô. Trở thành một người cha và mất đi người vợ là một sự kiện làm thay đổi cuộc sống. Không cách nào anh vẫn là người tương tự như khi họ còn học chung trường. Cô đã không và cũng sẽ không dứt bỏ được bất cứ điều gì gây đau buồn tương đương việc mất đi người yêu thương. Chẳng có điều gì gây thương tâm trong suốt cuộc đời của cô. Thật ra cô đã đi con đường của cô một cách yên bình, tạo lập một cuộc sống ổn định cho bản thân cô, ném đi khá nhiều tính thiếu tự tin và cả thẹn của cô.
Cô có những mắc mớ với anh trong suốt một thời gian dài, và ngay lúc này… cô không chắc là tại sao. Có lẽ nào bởi vì cô đã luôn say mê anh mãnh liệt đến thế, và không bao giờ trông đợi anh sẽ yêu thích cô trong bất kỳ cách nào, nên cô đã bảo vệ bản thân bằng cách gia tăng tấm chắn phòng thủ ? Tuổi thiếu niên bị bối rối với những hố sâu của lo lắng và cảm xúc đến nỗi bất kỳ điều gì cũng là có thể. Nhìn lại, cô cảm thấy hơi ngạc nhiên bởi cái tôi thời niên thiếu của họ.
Nếu như chưa có lúc nào để họ bỏ quá khứ lại phía sau, thời điểm đó chính là bây giờ. Cô nhẹ nhàng dựa người vào anh và nói. “Cám ơn anh.” Giọng cô cất cao đến mức anh có thể nghe thấy vượt qua cả tiếng mưa và gió.
“Hãy cám ơn anh nếu những kẻ tâm thần đó không đuổi theo sau chúng ta, và nếu chúng ta rời khỏi núi trước khi cây cối bắt đầu ngã xuống.” Anh nói mà không nhìn cô.
Không tệ. Câu nói đó nghe có vẻ có chút thô lỗ, nhưng cô đã làm điều mà cách đây mười lăm năm cô không bao giờ làm : Cô thầm nhún vai và đẩy nó đi. Dưới những hoàn cảnh khó khăn, anh được cho phép để cảm thấy bực mình.
Bây giờ họ đang đi thẳng vào gió, làm cô phải chống chọi lại. Lolly nhìn lên, nhưng không lâu, mưa bắn vào mặt cô như những viên đạn nhỏ bằng đá, gió lấy cắp hơi thở cô với giá lạnh của nó. Gió đến từ hướng bắc, nên nếu nó thổi vào mặt cô thì họ đang đi về hướng bắc, điều này có nghĩa là họ đi trên một con dốc dài trước khi gặp một khúc quanh gắt sẽ dẫn họ theo hướng đông nam.
Rốt cuộc, họ không ở quá xa ngôi nhà.
Họ có một ít thời gian trước khi băng che phủ mọi thứ và chúng trở nên quá nặng nề, những cành cây già cỗi sẽ bắt đầu rơi xuống… Cô hy vọng. Những cây chết sẽ giữ vững được bao lâu với gió và băng này ? Cô tự hỏi. Những nhánh cây yếu ớt sẽ gãy xuống đầu tiên, Lề đường đã được rải đầy những cành cây bị rơi xuống trong một cơn bão, những cành khác được bỏ lại để sống, cho cô một gợi ý về chiều dài và chiều rộng của thứ chắc chắn phải bị rơi xuống.
Cơn gió nhặt lên một mảnh nhỏ ngay lúc cây cối kêu răng rắc, theo nghĩa đen, như thể chính kết cấu của chúng đang rên xiết. Lolly rùng mình. Họ có một lựa chọn, và nó không phải là một lựa chọn tốt. Darwin và Niki ở đàng sau họ, những nhánh cây phủ băng lơ lửng đe dọa phía trên đầu họ và có thể đâm sầm xuống bất kỳ lúc nào, và mặt đất gia tăng trơn trượt bên dưới chân họ. Không có nơi nào để đi ngoại trừ tiến lên phía trước, hướng đến sự an toàn và ấm áp dường như còn ở rất xa.
Cô trượt ngã, đôi giày thể thao đế mềm của cô không cho cô một điểm bám nào. Vaseline trợ giúp rõ rệt, nhưng một ít chất ẩm vẫn thấm qua giày và vớ của cô, và chân cô tê cóng rất đau đớn. Cô đã lớn lên ở Maine, cô biết sự nguy hiểm của chứng hoại tử do bị tê cóng. Cô biết thứ mà hậu quả của đêm nay có nhiều khả năng sẽ là, và một ý thức về thuyết định mệnh tràn ngập trong cô. Việc mất đi những ngón chân của cô vẫn tốt hơn là việc để bản thân cô bị Darwin bắt lần nữa.
Cô sửa sang lại ống tay áo của chiếc sơ mi lụa được cột trên đầu, kéo chúng xuống qua mũi và miệng cô, nhưng ống tay áo bị ướt và đóng băng, cô không biết điều đó có ích lợi gì không. Cảm tạ Trời đất, Gabriel ở đây, vững vàng như một tảng đá, khó nhọc tiến lên với vẻ kiên quyết của một kẻ hay gây hấn. Vòng tay của anh vững chắc để dựa vào, một nguồn an ủi trong thế giới đầy bất trắc. Cô tin anh là loại đàn ông sẽ đi ra ngoài trong một cơn bão băng để chắc chắn một người hàng xóm của anh không sao, loại đàn ông tự đưa mình vào giữa hiểm nguy và một người phụ nữ, cho dù cô ấy không là gì với anh, cho dù cô ta là cô gái anh chỉ biết một lần và không ưa thích.
Cô chưa có đến một cơ hội để nói với anh về mọi điều đã xảy ra tại ngôi nhà, và sau một lát ngẫm nghĩ, cô quyết định sẽ không nói. Cô không những không muốn nói về cuộc hãm hiếp bất thành của Darwin, mà cô còn không chắc chắn về phản ứng của Gabriel với tin này. Anh có cảm thấy như thể anh phải quay lại ? Anh có quan tâm chút nào không ? Cô nghi ngờ anh sẽ quan tâm. Chỉ bởi vì anh là người như vậy, và cô không muốn trở lại ngôi nhà. Cô cũng không muốn Gabriel trở lại đó, vì trong lúc này, cô đang bám dính vào sườn anh. Tầm nhìn của anh chắc chắn tránh xa ngôi nhà và cơn ác mộng ở đó. Không quan trọng tình cảnh nào, cô phải tiến lên.
Có một sự yên lặng phía sau họ - Ít nhất là sự yên lặng của con người. Mẹ thiên nhiên đã tạo ra một cảnh huyên náo với tiếng lộp độp của mưa rơi, của gió, tiếng xào xạc và tiếng cọt kẹt ma quái của cây cối. Có lẽ bọn chúng đã bỏ cuộc, có lẽ bọn chúng không săn đuổi nữa. Cũng có lẽ Niki và Darwin đang miễn cưỡng bỏ lại một ngôi nhà xinh đẹp ấm áp trong thời tiết này, chỉ để săn đuổi cô và Gabriel thôi.
Cô nhìn lên một lần nữa, vào người đàn ông cao lớn đang dắt cô theo. “Vậy… Anh thế nào ?” Cô hỏi.
Garbriel khịt mũi. “Bây giờ em muốn tán chuyện ư ?”
“Có lẽ việc nói chuyện sẽ giữ cho mặt em khỏi bị đông đá.”
Anh khịt mũi một lần nữa. “Anh cũng ổn. Còn em ?”
Quá nhiều để lôi kéo anh vào cuộc chuyện trò. “Tốt.” Cô có thể nói điều gì khác đây ? Đơn giản thôi. Sự tốt đẹp của công việc, dù buồn chán. Cha và mẹ có sức khoẻ tốt, trừ việc họ mất đi chút ít lợi ích về tiền hưu trí của họ trong thất bại tài chính cuối cùng, nên việc duy trì một ngôi nhà mà họ hiếm khi sử dụng là điều lố bịch. Em đã không muốn bán nó, nhưng em không đủ khả năng để mua nó từ họ, và bây giờ em không muốn nữa. Em đã yêu ngôi nhà đó, nhưng bây giờ, em không quan tâm  ngay cả khi  không bao giờ còn thấy nó nữa. Ý thức mất mát sắc nhọn đáng ngạc nhiên, cô giữ nó lại, thừa nhận rằng cô sẽ không bao giờ cảm thấy lần nữa điều tương tự về ngôi nhà, khi cô kiên quyết đặt ngôi nhà vào quá khứ, nơi mà nó thuộc về, và tiến về phía trước.
Cô phải dành sự chú ý cho điều cô đang làm hơn là mơ tưởng. Cô lại bị trượt chân, và một lần nữa Gabriel lại giữ chặt cô.
“Chúng ta cần phải đưa em ra khỏi chỗ băng giá này.” Anh nói, giọng anh lo lắng. Cô phải thừa nhận, việc tránh thời tiết là một ý tốt. Tốt nhất, thật vậy. Nhưng không hề có một người hàng xóm trong nhiều dặm, và thị trấn thì quá xa.
“Xe tải của anh ở không xa.” Anh nói thêm, đầy khích lệ.
Lolly biết rất rõ rằng con đường này bây giờ không dùng được nữa, nó khó chịu và nguy hiểm như nó đã là, cô đã từng đi bộ xuống con đường quá quắt đó nhiều hơn cả việc lái một chiếc xe, và đã có cơ hội để thả trôi và trượt vào sườn núi. Có vài khúc quanh nguy hiểm và những chỗ dốc thẳng đứng nằm giữa nơi này và Wilson Creek. Nhưng họ có thể dừng lại ở xe tải của Gabriel, vào bên trong và giữ hơi ấm, và có thể dùng soup và cà phê. Với suy nghĩ đó trong trí, cô đã có một đích đến hợp lý, và điều đó duy trì sự di chuyển tiến lên của cô, lôi kéo từng bàn chân một lên phía trước. Giả sử cô cho rằng phải đi bộ xuống núi bằng mọi cách thì chắc là cô sẽ quỵ ngã ở đây, nhưng bây giờ, chắc chắn cô sẽ không làm thế.
Không gì trong điều này là thật. Nó không thể. Cuộc đời của cô buồn chán, tẻ nhạt và bình thường. Việc chống trả lại một cuốc tấn công, trốn thoát từ cửa sổ tầng hai, tránh được một phát súng và chiến đấu chống lại một cơn bão nguy hiểm ngang bằng với thứ cô để lại phía sau – là những điều cô không bao giờ nghĩ mình sẽ làm. Lolly quyết định cô thích sự buồn chán hơn. Trong giây lát cô khao khát nó. Cô sẽ không bao giờ phàn nàn về việc buồn chán nữa. Điều này… điều này hoàn toàn giống như một cơn ác mộng.
Mỗi bước đi bây giờ là một sự nỗ lực. Sự giá lạnh cắt xuyên qua quần áo cô, làm trì hoãn cô. Bản năng của cô thét gào cô dừng lại, nghỉ ngơi, chịu thua. Nhưng cô biết, nếu cô ngừng lại ở đây, cô sẽ chết. Việc tê cóng đến chết không thể là việc vui vẻ để làm, thậm chí nếu nó có là như thế thì cô cũng không sẵn sàng để làm.
“Soup?” Lolly nói với đôi môi gần như tê cóng, ném những từ ngữ ra như một lá bùa. Thình lình cô nhận ra cô đang đói. Việc nghĩ về thức ăn làm ấm cô từ bên trong, khích lệ cô tiếp bước, ngay cả khi mặt đất bên dưới cô ngoặt xuống đột ngột và mỗi bước đi thậm chí trở nên gian nan hơn.
“Phải, có soup.” Bây giờ cánh tay anh quanh cô siết chặt hơn; anh gần như mang cô đi. Lolly tập hợp sức mạnh của cô, tập trung vào điều cô đang làm.
Nếu cô có thể có một ít soup – và cà phê! Anh đã nói anh có cà phê! – Cô sẽ có thể đi tiếp. Họ có thể nghỉ ngơi trong một vài phút, bật thiết bị sưởi của chiếc xe tải với động cơ nổ và làm tan băng giá chút ít, có soup và cà phê, và đi con đường của họ. Với chút ít củng cố, cô sẽ đủ sức để đi tiếp.
Rồi có một tiếng thét điên cuồng phía trên cao, tiếp theo là một tiếng súng, và nỗi kinh hoàng đáng nguyền rủa len lỏi cách nào đó qua từng thớ cơ trên cơ thể cô. Rốt cuộc, Darwin đang đến vì cô.

Chương 5 - ICE


Mọi gia đình đều cần một cái thang, anh nghĩ, ngay cả khi căn nhà chỉ được sử dụng vài lần trong năm. Nhất định phải có một cái ở quanh đây, cha anh luôn nói quý ông Helton là một người cẩn thận, mà một người cẩn thận phải có một cái thang. Phần lớn những căn nhà hợp lý, nơi mà một người cẩn thận để cái thang là trong gara, đúng không? Thận trọng, anh mở cánh cửa bên cạnh để đi vào gara, bật đèn pin để anh có thể tìm kiếm. Căn gara khá nhỏ, được xây dựng trong lúc phần lớn người chủ gia đình chỉ có một chiếc xe, và gần như trống rỗng. Có vài thứ đồ linh tinh và đồ bỏ lại, vài chiếc ghế xếp bằng vải bạt và - Đúng vậy ! - Một chiếc thang.
Anh kéo nó ra từ phía sau đống ghế vải, và trái tim anh chìm xuống. Cái này không hẳn là một cái thang. Với thứ này thì không thể vươn tới được cửa sổ của Lolly. Có một cái khác, nó bằng gỗ, và cũ kỹ. Những bậc thang không còn trong tình trạng tốt, hai bậc đã gãy, và anh không chắc những bậc khác có thể chịu được sức nặng của anh. Nhưng Lolly không nặng bằng anh và cô ấy là người sẽ bước lên đó, vì thế có lẽ nó có thể giữ vững đủ lâu để cô trèo xuống. Nếu không… Anh cho rằng cô phải nhảy xuống. Không. Quỷ thật. Anh sẽ phải bắt lấy cô, anh nghĩ một cách cáu kỉnh. Theo cách mà sự may mắn của anh đang vận hành, nếu anh không bắt được cô, cô chắc chắn sẽ ngã đè lên anh và làm gãy chân anh, hoặc vài cái xương sườn.
Có lẽ Lolly có vài cách khác để trèo xuống - một sợi dây được làm bằng những chiếc khăn cũ cột lại với nhau, chẳng hạn. Nếu cô đang chuẩn bị trốn thoát thì cô chắc chắn có vài ý tưởng. Có lẽ cái thang sẽ không cần đến. Anh thiết tha mong rằng sẽ không, bởi vì nó là một cái bẫy chết người bán hư hỏng.
Nhưng khi anh mang cái thang từ gara đến ngôi nhà, anh nhìn lên cửa sổ lần nữa và thấy Lolly đang đẩy mạnh cánh cửa sổ với tất cả sức lực, cố gắng làm nó mở ra. Cô ngừng lại, làm một cú chộp khác, và cố gắng lần nữa. Từ điều anh có thể thấy, cánh cửa không nhúc nhích lấy một inch.
Nguyền rủa lần nữa, nhưng lần này trong yên lặng, anh xem xét lại kế hoạch của anh. Anh phải trèo lên và nâng cánh cửa sổ chết tiệt đó. Không quan trọng cô lập kế hoạch để xuống đất bằng cách nào, cô không thể đi được đến đâu trừ phi cô mở được cửa sổ. Anh thầm cầu nguyện, có lẽ cái thang sẽ giữ vững được.
Anh tìm kiếm vị trí đặt thang, và băng đá đông kết lập tức trên mặt anh, trên mắt anh. Một luồng gió mạnh đột ngột cuốn lấy cái thang, gần như giật nó ra khỏi tay anh. Việc đặt cái thang dựa vào tường tỳ vào ngôi nhà mà không gây tiếng động là một điều nan giải. Để phòng hờ, anh thầm tính toán : mục tiêu là trèo lên thang mà không ngã và gãy cổ, mở cửa sổ, trèo xuống, mà vẫn không ngã và gãy cổ, và đặt bản thân bên dưới thang để anh có thể bắt được Lolly nếu cô ngã, để cô không bị gãy cổ của cô. Quá đơn giản !
Oh, phải : Anh phải làm tất cả những thứ đó trong khoảng năm giây mong manh mà không gây ra tiếng động nào và cảnh giác với hai kẻ nghiện meth trong phòng sinh hoạt chung.
Không hề gì. Anh nghĩ một cách chấm biếm. Dễ như ăn kẹo vậy.
Anh dựng thẳng cái thang lên, giữ nó vững vàng bằng cả hai tay khi anh đặt nó gần vào ngôi nhà từng chút một, cho đến khi nó được đặt ngay dưới cửa sổ với một tiếng nện thịch chỉ vừa đủ nghe thấy. Nó phải là tiếng động lớn hơn ở bên trong ngôi nhà, anh nghĩ, vì anh thấy Lolly nhảy lui khỏi cửa sổ như thể có ai đó vừa đập vào kính. Chết tiệt. Cái thang kết thúc cách bên dưới khuôn cửa sổ đúng ba foot (15*), điều này có nghĩa là anh phải trèo lên tận đỉnh thì mới làm được đòn bẩy để mở cửa sổ.
Chẳng có ích lợi gì trong việc trì hoãn, vì thế anh túm lấy cái thang một cách kiên quyết và bắt đầu trèo lên, đặt chân anh vào sát cạnh ngoài của các bậc thang, nơi chúng được đóng đinh vào khung thang và ít có khả năng bị vỡ vụn dưới sức nặng của anh. Trong vài giây, anh đang đứng cheo leo tại bậc thang trên cùng, cầu khấn mọi thần thánh, nhìn xuyên qua tấm kính vào Lolly Helton, người đang nhìn chằm chằm vào anh, cứ như thể cô không thể quyết định nên thét lên hay ngất xỉu.
Cô đã không làm gì hết. Cám ơn Chúa. Thay vì vậy, anh thấy môi cô chuyển động, phát âm tên của anh, rồi cô nhắm mắt lại trong một giây ngắn ngủi trước khi cô tự trấn tĩnh lại.
Khi cô mở mắt ra lại, Gabriel đặt một ngón tay lên miệng anh, ra dấu cô phải im lặng. Cô gật đầu, một vẻ khuây khoả rõ ràng và đầy ấn tượng chảy qua gương mặt cô.
Rốt cuộc, cô đã xoay sở để mở được một chút, anh luồn những ngón tay mang găng của anh vào khe hở và cố đẩy lên, nhưng chỉ có một ít chuyển động không đáng kể. Cánh cửa sổ đã bị mắc kẹt, nó không bị khoá nhưng khung gỗ cũ đã bị cong vênh ở những chỗ đặc biệt nơi mà nó được cho là không hại gì. Căng những bó cơ của anh, anh cố gắng lần nữa, đặt mọi thứ anh có vào trong một nỗ lực và hy vọng rằng tiếng gió hú che giấu được tiếng động mà anh gây ra. Cái thang đung đưa nhưng anh lờ đi sự bấp bênh của vị trí anh đứng và với đến cửa sổ lần nữa. Anh phải đưa Lolly ra khỏi ngôi nhà; nếu anh bị ngã xuống thì cứ ngã. Anh sẽ đối phó với điều đó khi nó xảy ra.
Cố gắng đến lần thứ ba, cánh cửa sổ bất chợt tự do, trượt lên trên với một âm thanh kẽo kẹt. Anh đẩy mạnh và lắc khung cửa, làm tăng thêm vài inch nữa của khoảng hở. Cánh cửa sổ không lên thêm nữa, nhưng có lẽ bằng đấy cũng đủ.
Với một cái liếc nhanh, anh nhìn vào căn phòng phía sau cô, cái gường đã bị lột sạch với một đầu của tấm khăn trải được cột đủ chắc vào chân. Rồi anh nhìn vào cô, một bên mặt cô bị bầm dập và sưng phồng. Cơn giận dữ gầm lên trong anh, nhanh và sâu và hoang dã đáng kinh ngạc. Một vài gã đê tiện lạm dụng phụ nữ có thể khiêu khích anh, nhưng cách nào đó, sự kiện rằng đây là Lolly Helton đánh vào anh mạnh mẽ một cách khác thường. Anh kềm nén cơn giận của anh, bởi vì giờ không phải là lúc mất kiểm soát. Anh phải đưa cô an toàn rời khỏi đây; đó là mục đích quan trọng nhất. Nhiều hơn là anh muốn bắt những kẻ ngu ngốc dưới lầu, bọn họ có vũ trang, còn anh thì không … Và ngay lúc này, thời tiết đáng ghét kia gần như nguy hiểm bằng hai kẻ có vũ trang, nghiện ngập kia. Mối bận tâm duy nhất của anh là đưa Lolly và anh rời khỏi ngọn núi. Những thứ khác có thể đợi được.
Hơn nữa, anh không thể khinh suất đặt mạng sống của anh vào nguy hiểm khi anh có một chú nhóc đang trông đợi cha nó trở về nhà. Họ chắc chắn đang trông chờ anh, tự hỏi điều gì xảy ra mà lâu đến thế.
“Anh nhìn thấy hai kẻ trong phòng sinh hoạt chung.” Anh hỏi, giữ cho giọng anh thấp xuống. “Còn ai khác nữa không ?”
Cô lắc đầu. “Chỉ hai người đó thôi.” Giọng cô cũng thấp như giọng anh.
Anh vươn tay qua cửa sổ mở, khum gò má bị bầm của cô trong bàn tay anh; găng tay của anh lạnh và ướt, và nó phải gây ra cảm giác tốt trên mặt cô vì cô tạo nên một tiếng rên nhẹ, êm ái và nghiêng đầu cô tựa vào lớp da thuộc. “Em có bị thương chỗ nào khác nữa không ?” Anh hỏi, cần phải biết rằng cô có thể tự trèo xuống thang được không. Cô có thể đi loanh quanh không tệ, nhưng chất adrenaline có thể đang điều khiển cô; anh đã từng gặp nhiều người làm những thứ đáng kinh ngạc khi họ đang bị áp chế với mức adrenalne cao.
“Vai và sườn của em cũng bị bầm dập, nhưng em ổn.” Cô đáp trong tiếng thì thào, nâng cao vai cô lên. Cô nói thêm, mạnh mẽ. “Chúng ta hãy rời khỏi đây thôi.”
Cô đã bao kín được nhiều vùng da như cô có thể, anh nhận thấy, ngay cả đầu và tai cô cũng được bảo vệ nhẹ nhàng bằng vài thứ vật liệu xếp nếp và chiếc áo lụa cột trên chúng. Cô đã mặc nhiều lớp quần áo và đang xem xét độ dài của tấm khăn trải gường trong tay cô. Cô đang làm một cuộc đào thoát chu đáo và ngoạn mục. Nếu cánh cửa sổ không bị kẹt, cô đã có thể ở trên mặt đất và theo cách của cô đến thị trấn vào lúc anh tìm được cô.
Cô thả sợi dây bằng khăn trải và mền xuống, bắt đầu đặt một chân ra ngoài cửa sổ. “Đợi đã”. Anh nói, nghĩ nhanh. Nếu cô quăng sợi dây ra ngoài cửa sổ và để nó treo lủng lẳng, và anh lấy cái thang đi khỏi sau khi cô xuống, những kẻ đê tiện dưới lầu sẽ tin rằng cô đã tự làm. Theo cách đó, nếu bọn chúng đủ ngu ngốc để đi ra ngoài trong cơn bão và theo sau cô,  chúng sẽ bị bất ngờ nếu - hoặc khi – chúng khám phá ra rằng cô không chỉ có một mình. Gần như ngay lập tức,anh xem nhẹ kế hoạch đó, bởi vì chiếc khăn trải gường đó sẽ bay phần phật ngay trước cửa sổ phòng ăn, và sẽ cảnh báo cho chúng sớm hơn cần thiết. Anh nín thở hy vọng chúng không nhìn thấy cái thang xuyên qua cửa sổ. Ít nhất thì những thanh gỗ của cái thang già cỗi có màu sẫm, không dễ dàng nhìn thấy như những tấm trải màu trắng có thể gây ra.
Anh xem xét Lolly lần nữa. Cô đã làm điều tốt nhất cô có thể để giữ ấm, nhưng nước mưa sẽ thấm qua tất cả những lớp quần áo đó, và rồi cô sẽ chìm trong rắc rối.
Di chuyển một cách thận trọng, miếng ván ọp ẹp run rẩy bên dưới anh, Gabriel cởi áo Poncho của anh và đưa nó qua cửa sổ. Lolly nhận lấy, rồi nhìn anh với một vẻ sắc xảo. “Anh làm gì vậy?”
“Em cần nó hơn. Ít nhất thì áo khoác của anh cũng không thấm nước.” Chiếc poncho đã bị phủ một lớp băng mỏng, nhưng cung cấp sự bảo vệ chống lại cơn mưa tốt hơn những thứ cô đang mặc. Áo khoác của anh nặng, anh có cả găng tay, và chân anh được bảo vệ trong đôi giày ống ấm áp, không thấm nước. Vấn đề chỉ là chiếc nón len anh đang đội không phải là thứ chống nước, như chiếc nón anh đã bỏ lại trong xe tải, nhưng anh đã không biết rằng sẽ có lúc anh trao chiếc poncho có mũ lật cho Lolly. Đồ đan len có thể chống lại cơn mưa trong một thời gian, nhưng rốt cuộc đầu anh cũng sẽ bị ướt và điều đó không tốt. Khi họ đến chiếc xe tải, anh sẽ tìm lại chiếc nón của anh, anh có thể làm điều đó nhanh mà không có quá nhiều rủi ro giảm thân nhiệt.
“Tôi sẽ trèo xuống .” Anh thì thào. “Những tấm ván đã hư hỏng một nửa, và nó không thể vững cho cả hai chúng ta cùng lúc.” Anh không chắc liệu nó có vững vàng đủ lâu để anh trèo xuống không, nhưng nếu nó không, họ trở lại phương án A, với những tấm khăn trải cột lại với nhau. “Có hai bậc thang bị vỡ. Một ở giữa chừng và một chỗ khác ở dưới nó ba bậc. Hãy đặt chân em ở cạnh bậc thang, đừng đặt ở giữa.”
Lolly gật đầu, mặc chiếc poncho bên ngoài lớp quần áo của cô. Gabriel trèo xuống thang một cách thận trọng, không dám hít thở sâu cho đến khi đôi ủng của anh an toàn trên mặt đất đóng băng lần nữa. Anh dựng cổ áo khoác lên để bảo vệ cổ anh khỏi gió và ép bản thân giữ chặt chân thang. Cô thò đầu ra ngoài để chắc chắn anh đã xuống đến mặt đất, rồi nhanh chóng thụt vào và đưa một chân ra ngoài cửa sổ, cảm nhận chân cô với bậc thang trên đỉnh. Cô không thể vươn đến nó, dĩ nhiên, vì cái thang không đủ cao. Cuối cùng cô ngồi trên bậu cửa sổ, đưa cả hai chân ra ngoài, quay người cho đến khi cô đè lên bao tử cô. Cô tìm thấy cái thang, đặt cả hai chân trên nó, cẩn thận di chuyển trên cái thang gỗ kẽo kẹt. Cô thiên vị sườn bên phải của cô, anh lưu ý, và tự hỏi làm sao cô có thể đủ sức cho một cuộc đi bộ đường dài vượt núi.
Cuộc đi bộ, sẽ nguy hiểm vì băng đá, sẽ mất nhiều giờ. Trong những tình huống bình thường, anh thậm chí không thử làm, nhưng tình huống này không bình thường, và chỉ có một lựa chọn khác là họ đơn giản sẽ trốn ở đâu đó và đợi … Nhưng chờ đợi điều gì? Hai kẻ nghiện trong phòng sinh hoạt chung cũng bị mắc kẹt; bọn chúng chẳng đi đâu và ít ra chúng ở trong một căn nhà ấm áp. Anh và Lolly không thể đợi cho băng tan, bởi vì điều đó phải mất cả tuần hoặc hơn. Họ tốt nhất phải liều thôi và đó không phải là điều hay ho gì, nhưng nó còn tốt hơn một lựa chọn khác của họ, là rời khỏi núi thật nhanh, trước khi trọng lượng của băng đá bắt đầu bẻ gãy những cành cây giống như tăm xỉa răng. Họ cũng sẽ ấm hơn nếu họ di chuyển.
“Để ý vào bậc thang bị mất đó.” Anh cảnh báo trong tiếng thì thầm khẩn cấp, vừa vặn trước khi cô vươn tới nó, và bước chân cô loạng choạng. Cô do dự rồi đổi nhịp bước, thay thế bằng việc sử dụng chân phải để vượt qua bậc thang bị mất, vì thế cô phải chống phần lớn trọng lượng của cô với vai bên trái thay cho cái bên phải bị đau.
Một âm thanh vỡ vụn chỉ là cảnh báo anh đã lường trước, trước khi bậc thang kế tiếp cũng bị gãy, và cô đổ nhào xuống.
Tuy không phải là một cú trượt dài, nhưng trong tình cảnh này, với một cuộc đi bộ phía trước mà họ phải thực hiện, thì một mắt cá chân bị bong gân cũng tốt đẹp ngang với một cái chân bị gãy. Theo bản năng, Gabriel buông cái thang và chộp lấy Lolly trong một cái ôm siết trước khi cô có thể bị đập mạnh xuống đất. Tấm ván kêu răng rắc và nện ầm ầm vào bên cạnh ngôi nhà.
“Chết tiệt.” Anh nói, đặt Lolly xuống và nắm lấy cổ tay cô. Chẳng có cơ may nào để cho hai kẻ bên trong không nghe được tiếng tấm ván rập mạnh vào căn nhà. Họ cần phải chạy – ngay.
“Chạy đi.” Anh nói, bắt đầu chạy ngang qua khoảng sân đóng băng rất nhanh, kéo cô theo sau anh. Cô không có một tiếng phản đối, chỉ cúi đầu xuống và làm điều tốt nhất để giữ chúng. Họ trượt chân và trôi đi, nhưng anh giữ vững chân anh, chỉ có Lolly bắt đầu trượt, nhưng cô lấy lại được thăng bằng, được giúp đỡ bởi sự nắm giữ của anh trên cổ tay cô.
Có tiếng la hét phía sau họ, và một tiếng súng vang lên.
Chết tiệt gấp đôi.


Chương 4 - ICE

Vào lúc Gabriel đến chỗ quẹo khỏi đường chính, sự kết hợp giữa mưa và những đám mây thấp làm tăng thêm tính cấp bách rằng anh cần phải bật đèn pha để nhìn cho rõ. Gió đã nhổ lên, tệ hơn, quăng vặn đám cây cối và rú rít quanh xe tải. Gió tệ hại; nó bẻ gãy những cành cây to và cây cối sẽ ngã xuống chẳng bao lâu sau.
Đúng ra anh phải ở lại với Sam, nhưng anh không một lần nghĩ đến việc quay trở lại và đơn giản nói với cha anh rằng anh không thể lên núi. Từ bỏ nhiệm vụ không nằm trong gen di truyền của anh, anh phải đem Lolly khỏi núi dù phải kéo lê cô xuống bằng tóc, thứ chắc chắn không phải là điều cha anh nghĩ đến khi ông đưa anh vào nhiệm vụ này, nhưng cảnh sát trưởng đã không biết Lolly theo cách Gabriel biết Lolly.
Cô luôn là một kẻ ích kỷ ương bướng, mũi hếch lên trời, cam đoan là cô tốt hơn bất kỳ ai khác. Vài đứa trẻ lấy sự trêu chọc làm vui, Lolly không là một trong số chúng. Sự phòng thủ chảy quanh cô như làn sóng. Một lần cô nhìn vào anh với vẻ hoàn toàn khinh bỉ và nói “Đồ sâu bọ!” Anh đã che dấu phản ứng của anh, nhưng bên cạnh đó anh đã điên tiết rằng cô xua đuổi anh quá hoàn hảo chỉ bằng một từ. Anh là con trai cảnh sát trưởng, anh được mến mộ và khoẻ mạnh và lôi cuốn ở mọi nơi, và cô nghĩ rắng anh là một con sâu ư ?  Cái quái quỷ gì làm cô nghĩ như thế ? Oh, phải rồi, cô là một Helton, và cô không kết giao với loại người giống anh.
Cô đã giữ cô lánh xa mọi người, không tham gia nhóm, không đến bất kỳ bữa tiệc nào. Ngẫm lại, bây giờ Gabriel tự hỏi phải chăng cô chưa từng được mời đến bữa tiệc nào. Chắc chắn rồi – nhưng chỉ bởi cô là con gái thị trưởng. Không đứa trẻ nào thích cô, và cũng không có lời mời tự nguyện nào dành cho cô ở bất kỳ đâu. Anh không biết điều đó có làm cô phiền lòng không, khi chắc chắn cô không phải là một hội viên của các câu lạc bộ. Chỉ hoạt động học đường mà cô dính líu vào mới giữ cho mũi cô che dấu được trong một quyển sách, nếu như điều đó được tính đến.
Anh tự hỏi, nếu cô vẫn còn cái lối đó – khác biệt và cô độc. Với nhiều năm xa cách, giờ đây anh vẫn thắc mắc điều gì xảy đến đầu tiên : Thái độ của cô hay sự trêu tức. Cha mẹ anh có vẻ khá thích cô, cha anh có lo lắng để đưa anh vào nhiệm vụ này nếu là ai khác không phải Lolly, người ở ngoài vùng phủ sóng và có lẽ không biết việc đang xảy đến không? Harlan McQueen kết bạn lâu năm với nhà Helton, và điều đó không thay đổi chỉ vì nhà Helton đã chuyển đến Florida, đổi bão đá và tuyết lấy cơn bão nhỏ thỉnh thoảng xảy ra.
Gặp lại cô sau nhiều năm sẽ có thể thú vị. Anh chỉ hy vọng cô sẽ không gây phiền toái trong việc trở về thị trấn cùng anh.
Một thông tin thời tiết mới được phát trên radio, và anh xoay volume để lắng nghe, hiển nhiên là nó cho biết cơn bão đang đến sẽ có diễn biến xấu nhất và nhanh hơn mong đợi. Anh giảm tốc độ, nhìn vào cây cối kiểm tra sự đóng băng. Chắc chắn Lolly phải nhận thấy rằng nên khôn ngoan trong việc rời khỏi ngọn núi này trước khi cô mắc kẹt ở đó - có thể trong nhiều tuần, không có điện. Trừ phi cô có nhiều thực phẩm dự trữ, nếu không cô cũng sẽ không có thức ăn. Nếu có đủ băng phủ ngoài cây cối, một trong số chúng sẽ gãy xuống, cản trở đường xá. Việc dọn con đường này không ở mức ưu tiên cao trong hạt vì chỉ có nhà Helton ở đó. Trước đây cũng có đôi căn nhà khác nhưng một căn đã bị cháy cách đây nhiều năm và căn kia nhếch nhác đến mức hạt cấm sử dụng và nó đã bị tháo dỡ.
Dù sao chăng nữa, anh không muốn phung phí thêm thời gian trong nhiệm vụ này. Anh sẽ làm như anh được bảo, lê mông anh lên núi trong lúc anh có thể. Anh nhớ Sam mỗi ngày nhưng nguyên tắc là anh phải quên mình cho nhiệm vụ. Giờ đây, chú nhóc ở quá gần, việc rời khỏi nó gần như một nỗi đau thể xác.
Con đường có một khúc quanh gấp và anh quẹo lên với tốc độ giảm bớt. Vỏ xe anh trượt trên mặt đường và anh nhấc chân khỏi cần ga, để chiếc xe tải bò từ từ. Con đường đã đóng băng rồi hay anh bị trượt đơn giản vì độ dốc của mặt đường sũng nước? Bộ vỏ xe đi tuyết của anh không đáng trách vì băng đá, không thứ gì làm được, ngoại trừ dây xích, nhưng ngay cả ở đây, trong Maine, không nhiều người có dây xích. Nếu thời tiết là thứ tệ hại đó, điều thông minh phải làm là giữ cái mông của bạn lại và đợi cơn bão qua đi, không ra ngoài như một cuốc đi dạo chủ nhật.
Chết tiệt cô. Sao cô không ở trong một căn nhà có thể dễ dàng đến hơn ? Con đường đáng nguyền rủa này không rộng hơn xe tải của anh bao nhiêu, cây cối xoà ra đường theo một cách làm cho anh phải thận trọng khi anh nhìn trừng trừng vào chúng. Chúng không chỉ gây chết người khi băng đá trở thành tệ hại, mà còn làm cho con đường tối hơn bằng việc cản trở mọi thứ ánh sáng có thể soi rọi.
Nhiệt kế trong xe anh cho biết nhiệt độ ngoài trời bây giờ là ba mươi hai độ (11*). Tuyệt thật. Vừa vặn hoàn hảo chết tiệt. Ngay khi anh nhìn, bảng hiển thị thông tin điện tử thay đổi thành ba mươi mốt. Khi con đường dốc lên cao hơn, nhiệt độ tiếp tục hạ xuống giống như đeo đá. Thật vậy, đã có băng trên đường. Anh chạy chậm hơn nữa, để tự trọng của chiếc xe tải cung ứng khả năng bám đường mà nó có thể.
Thậm chí việc quay lại không còn là một lựa chọn; xe của anh quá lớn, con đường lại quá hẹp, và phía lề bên trái chẳng có gì ngoài một con dốc thẳng đứng. Chỗ đầu tiên anh có thể quay đầu xe là tại ngôi nhà của Lolly. Anh đã bị mắc kẹt như con chuột trong guồng quay không có cách nào thoát.
Tâm trạng thất vọng và tức giận của anh tăng thêm vài mức. Nếu anh đến đó và không có ai ở nhà, nếu Lolly đã rời đến thị trấn vào buổi chiều và cảnh sát trưởng không được biết, Gabriel sẽ thành một trò cười hoành tráng. Anh không thể trút giận vào cha anh, nhưng Lolly lại là điều khác. Anh thậm chí sẽ săn lùng cô để nói với cô rằng cô đúng là một con chồn cái ích kỷ.
Tốt hơn anh nên tìm thấy cô ở ngay nơi mà cô được cho là đang ở, mặc dù, vẫn luôn lãnh đạm và tách biệt như thế, ngạc nhiên thấy anh xuất hiện trước cửa nhà cô ngay giữa cơn bão khốn kiếp thay vì đang ngồi ở nhà với con trai anh. Quỷ thật, anh đã mạo hiểm sinh mạng của anh vì cô, và điều đó làm anh giận dữ, bởi anh phải sống sót vì Sam; con trai bé bỏng của anh đã mất mẹ, điều đó đã quá nhiều cho một đứa trẻ bốn tuổi trải qua. Cám ơn Chúa họ đã có nhau khi Marian qua đời; anh không thể hình dung nổi anh sẽ vượt qua thế nào nếu không có Sam. Bây giờ Sam sẽ ra sao nếu có điều gì đó xảy đến với anh ? Gabriel không thể rũ bỏ được suy nghĩ đó.
Chiếc xe tải chậm chạp trườn lên con đường đèo, nhưng đôi khi anh cảm thấy bánh xe xoay tròn, cảm thấy chiếc xe tải trượt sang bên phải khi mặt đường trở nên trơn hơn. Anh càng lên cao, điều xảy ra càng tệ.
Suy nghĩ đó vừa vặn hình thành khi anh chầm chậm đi vào khúc quanh bên tay phải, và đột ngột chiếc xe bắt đầu trượt qua phải. Lần này không phải chỉ vỏ xe bị trượt mà toàn bộ xe chuyển động sang một bên, nghiêng đi trên đường, nhẹ nhàng như nó có thể, đẩy anh vào bên trong khúc quanh. Ngay khi bánh xe bên phải của anh nhấc khỏi mặt đường và vai anh bị đập mạnh, chúng bị tác động bởi lực kéo và bắt đầu xoay anh vòng quanh, ném anh thẳng ra lề đường bên ngoài, nơi không có gì ngoại trừ một vực sâu.
Gabriel kéo mạnh cần số về số không, ngừng bánh xe khỏi sự dẫn động, hướng chiếc xe tải trôi ngược vào bên trong. Anh không có sự truyền động, vì thế việc hãm phanh không phải là một lựa chọn; thật ra anh dùng đà đẩy tới của chiếc xe để lái nó khỏi bờ vực, đến rìa núi. Với một cú nảy mạnh, bánh bên phải phía trước xe vượt qua con mương cạn, chạy dọc theo lề đường và thúc thanh cản xe của anh vào bờ đất xốp dơ bẩn, làm anh dừng lại.
Nguyền rủa vận rủi, anh nhìn chằm chằm xuyên qua tấm kính lái đóng băng vào con đường phía trước.
Không có cách nào chiếc xe tải của anh lên được ngọn đồi đó, không có cách nào dù cho anh có cố gắng. Mưa vẫn đang rơi, một cơn mưa dịu nhẹ kinh hoàng không đủ nặng để chảy thành giọt, nhưng ít nhất cũng khiến cho một lượng lớn băng hình thành trên cây cối. Không, đây là cơn mưa tồi tệ nhất có thể xảy ra, một cơn mưa chậm, nhẹ nhàng, mà không khí lạnh có thể làm đóng băng trước khi nó có thể trượt qua khỏi lá và những cành cây, và làm cho đường xá không thể lái xe qua được. Với tâm trạng chán nản, anh nhìn qua vai về con đường phía sau anh, liên tưởng đến vài thứ của những ngọn đồi và những khúc quanh mà anh đã từng trải qua.
Chết tiệt, khốn kiếp, chó chết ! Nếu anh về đến thị trấn sớm hơn một giờ, anh đã có thể đến ngôi nhà Helton và trở về mà không gặp vấn đề gì. Nếu anh trở về trễ hơn một giờ, đã không thể sẵn sàng để thực hiện đến mức như thế này. Thật vậy, anh trở về vừa đúng lúc để lê cái mông của anh mắc kẹt ở lưng chừng ngọn núi này.
Cứt thật. Anh phải lội bộ hết phần đường còn lại thôi.
Anh đổi chiếc nón bốn mùa của anh lấy chiếc nón len để có thể phủ xuống qua tai, tự đánh vật với chiếc áo poncho có mũ trùm mà mẹ anh đưa cho anh - chiếc Ford là một chiếc xe tải lớn, nhưng anh là một gã khổng lồ và anh cần nhiều không gian hơn - rồi kéo mạnh những chiếc găng tay. Đôi giày ống của anh cũng kháng nước và ấm áp, do vậy ít ra anh cũng đã ăn mặc không tệ cho thời tiết này.
Anh tóm lấy đèn pin và ra khỏi xe, đóng sầm cửa với một vẻ tức giận, vẫn tiếp tục nguyền rủa. Anh dùng mọi từ ngữ và những biến tấu mà anh nghe được trong những năm tháng quân ngũ, chúng khá nhiều. Tại sao không ? Không ai có thể nghe được anh, bởi vì mọi người với trí óc minh mẫn của họ đều ở trong nhà, sẵn sàng cho cơn bão. Trừ anh. Không. Anh buộc phải ra ngoài trong cơn bão khốn kiếp, chơi trò Dudley chính trực. (12*)
Anh thụt đầu xuống, kéo chiếc mũ len xuống thấp để bảo vệ tai, cột chặt dải rút trên chiếc mũ trùm của áo poncho để gió không thổi nó lật ra sau. Điều cuối cùng anh cần là đầu anh bị ướt. Di chuyển đến rìa đường, nơi có bờ hẹp, đầy cỏ dại, đem lại cho anh một bề mặt để đi bộ tốt hơn là con đường trơn trợt; anh lê bước, nhận ra -với một hòn sỏi trong ruột anh- rằng anh sẽ phí cả đêm ở nhà Helton. Bây giờ, chẳng có cách nào anh đi được xuống núi nữa, không, trừ phi anh quyết định đi bộ - và đi bộ trở về thị trấn trong cơn bão sẽ nguy hiểm, gần như tự sát, ít nhất là vào lúc này. Sau khi mưa dứt, việc đi bộ có thể khả thi hơn. Tiêu phí một đêm với Lolly Helon - người chắc chắn mù quáng vô vị - vẫn là lựa chọn tốt hơn… một chút. Hơn nữa, chỉ lời dặn dò của Sam cũng làm nghiêng sự cân nhắc về phía ở lại.
Việc giữ thăng bằng, ngay cả ở chỗ vại cỏ, cũng gian nan hơn anh tưởng. Quỷ thật, làm thế nào mà anh có thể đi được xa như anh đã làm mà không cần rời khỏi con đường ? Đôi lúc, khi anh trượt chân, anh phải túm lấy một trong những cành cây nhô ra để giữ cho anh đứng vững. Ý thức về một điềm báo tác động đột ngột trên anh khi anh lia ánh đèn pin vào đám cành cây và nhận ra một lớp băng đã bao phủ chúng.
Ít ra anh đã đến được đỉnh đồi. Con đường đã nghiêng xuống ở đó, rồi uốn quanh lần nữa, khi anh nhìn ra xa hơn, anh thấy ánh sáng từ ngôi nhà Helton. Vậy, sau rốt, cô có ở đó, và đã không di tản sớm hơn trong ngày. Anh không biết có nên vui vì chuyến đi ngu ngốc của anh đã không trở thành vô ích, hay giận dữ vì đã phải làm nó. Cả hai. Có lẽ thế. Anh đã bực bội, và anh có ý định giữ nguyên sự bực bội đó.
Mặc dù anh nhìn thấy ánh đèn, căn nhà vẫn còn cách xa khoảng gần hai trăm yard (13*), toạ lạc về phía bên phải trong một khoảng rừng trống, được bao quanh ba mặt bởi rừng cây. Vì anh đã lên đến đỉnh, gần như thế, anh nhận ra, ngọn núi đã che chở anh tránh khỏi luồng gió băng giá nhiều cỡ nào, bởi vì bây giờ nó liên tục giáng vào anh mạnh đến nỗi anh loạng choạng lui lại. Rồi nó dịu đi, trước khi một cơn gió mạnh khác tống vào anh. Mặc dù anh có nhiều lớp quần áo và chiếc poncho giữ cho anh khô ráo, ngọn gió len lỏi qua cơ thể của anh xua đi hơi ấm và anh rùng mình.
Anh đã để lại hai bình giữ nhiệt trong xe tải. Tuyệt thế đấy. Anh cần nhiều hơn một tách cà phê ngon lành chết tiệt ngay bây giờ, nhưng không cách nào anh trở lại lấy chúng được. Anh lau sạch những mảnh băng tinh thể gió thổi đến bám trên mặt anh. Cõ lẽ kẹo que Lollipop có cà phê. Nếu cô có, chắc chắn nó có đôi chút hương vị khó ngửi, nhưng vì nó nóng, anh sẽ uống được.
Đó là vẻ kiêu căng mà cô đã để lại trong anh.
Khi Gabriel đến gần căn nhà, anh kéo lại cơn giận của anh, chút ít. Nhiều năm đã trôi qua từ khi Lolly là một cô bé ương bướng, hợm hĩnh và ích kỷ mà anh nhớ. Anh đã không như xưa, và chắc là cô cũng không. Đó không phải lỗi của cô khi cảnh sát trưởng là một quái nhân có quyền lực ở nơi mà người của ông được quan tâm đến. Phần lớn sĩ quan cảnh sát ra vẻ quan tâm đến những người bỏ phiếu cho mình nhằm chăm lo cho bản thân cho đến khi được khai báo khác. Không phải Harlan MacQueen.
Tất cả đèn ở tầng dưới được bật sáng, dù chỉ có một cái ở tầng trên, trong căn phòng phía trước bên phải. Có một chiếc Mercedes SUV đậu bên cạnh hàng hiên phía trước, và phía sau nó là chiếc Blazer cũ, tả tơi. Anh có thể nhận ra Lolly lái chiếc Mercedes, nhưng chiếc Blazer thuộc về kẻ quái nào ?
Cứt thật. Có lẽ cô ta có vài cuộc hẹn hò lãng mạn. Bây giờ anh biết làm gì đây ? Cô ấy sẽ không muốn bị phá đám, và chắc như quỷ là anh cũng không muốn làm bất cứ việc phá đám nào. Dù thế, anh còn một chọn lựa khác là lội bộ trở lại xe tải và phí phạm cả đêm ở đó, hy vọng có đủ xăng trong bình chứa cho xe nổ máy suốt đêm để anh không bị đóng băng đến chết, và trong lúc đó, cầu nguyện rằng anh – và chiếc xe tải – không bị đè bẹp bởi một cành cây to rơi xuống. Vì thế anh cho rằng Lollipop phải bị phá đám.
Cục cứt khô !
Rồi anh cau mày nhìn hai chiếc xe. Có gì đó khác thường. Tại sao chiếc Mercedes lại đậu ở ngoài trời trong một cơn mưa đá, khi gara nằm ngay ở đó, phía sau căn nhà ? Sao cô không đậu xe bên trong gara để bảo vệ xe của cô ?
Theo bản năng, anh tắt đèn pin.
Trước khi bước lên bậc cấp của hiên trước, Gabriel trượt vào bóng tối, và đến một chỗ nghỉ chân bằng gỗ. Băng đá nhảy múa quanh anh, bắn tới tấp vào mặt anh, bám vào áo choàng, giày ống và găng tay của anh. Có điều gì đó không đúng. Anh đã trải qua một thời gian dài trong việc thực thi pháp luật, dẫu là kiểu cách quân nhân, và anh đã học cách lắng nghe bản năng. Ngay lúc này, mọi thứ trong anh đang mách bảo anh rằng anh đang tiến đến gần mối hiểm nguy. Có lẽ chẳng có gì khác hơn vài việc vớ vẩn, nhưng anh muốn chắc chắn trước khi anh gõ cửa. Ít ra cha anh đã sai lầm rằng Lolly ở đây một mình.
Dấu mình trong bóng tối, Gabriel di chuyển đến chỗ cuối hàng hiên và bước lên bậc. Nó là một hàng hiên bằng gỗ cũ kỹ, và anh bước cẩn thận, vào cạnh của tấm ván lót, nơi ít có khả năng phát ra tiếng cót két. Anh không lại gần cửa sổ, nhưng di chuyển vòng quanh cho đến khi anh có thể nhìn xuyên qua tấm màn treo mở hé vào trong phòng sinh hoạt chung, nơi nhiều ngọn đèn cháy sáng, cho thấy rõ một người đàn ông và một người đàn bà ở đó.
Người đàn ông có vẻ như thể hắn thuộc hạng bá vơ. Hắn lôi thôi, gầy gò, có cái nhìn hung tợn, và ăn mặc như hắn bị bọc vào trong quần áo, cứ như hắn dã bị mất đi trọng lượng - hoặc như thế, hoặc quần áo không phải của hắn. Người đàn bà, Gabriel chỉ nhìn thấy phía sau, cũng gầy đau đớn, mái tóc màu tối suông đuột xoã phía sau lưng, chiếc quần Jeans lỗi mốt bao lấy nơi có lẽ là mông ả.
Tóc Lolly màu nâu, nhưng chẳng lẽ cô mất tới bốn mươi pound (14*) và kết giao với một kẻ thua cuộc ? Gabriel xem xét không gian của căn phòng, ánh mắt anh rơi xuống những vật dụng cá nhân bày ra trên bàn cà phê. Cứt thật ! Anh biết thứ anh đang nhìn thấy, và ruột anh thắt lại. Nếu đó là cô, thì cô phải đang dùng meth. Chẳng ngạc nhiên gì khi cô gầy đến đau đớn.
Không cách nào sai được. Cha anh đã lưu ý vài thứ giống vậy, ông sẽ phải biết  Lolly có vướng vào meth hay không. Ma tuý đang tiến hành tàn phá khắp nơi trong đất nước, và ngay trong quân đội, anh đã phải xử lý những tên đê tiện. Nó biến người sử dụng thành kẻ tàn phế, huỷ hoại răng của họ, lấy đi cuộc sống của họ, và chẳng bao lâu sẽ giết chết họ.
Gã đàn ông tiến lại chộp lấy ả đàn bà, vào ngay mông của ả, thay vì bị xúc phạm, ả cười to. Gabriel nghe tiếng cười thô tục, rổn rảng khi ả ngã vào người bạn tình. Một bàn tay đưa lên và anh nhìn thấy khẩu súng ả mang theo; nó là môt khẩu súng lục ổ quay, một khẩu súng lớn, cỡ nòng 36 hoặc thậm chí 44 ly. Chất adrenaline khuấy trộn trong mạch máu của anh, tăng cao dữ dội sự cảnh giác của anh. Anh đã không mang vũ khí theo cùng; thậm chí chẳng hề nghĩ ra anh cần đến đây với vũ trang.
Ả đàn bà mang vũ khí quay lại, và anh bước lùi ra sau đủ để ả không thể thấy anh xuyên qua cửa sổ. Một làn sóng nhẹ nhõm xâm chiếm anh. Gương mặt góc cạnh, gầy ốm, bị huỷ hoại không thuộc về bất cứ ai mà anh biết. Có thể đã nhiều năm từ khi anh gặp Lolly, nhưng không ai có thể thay đổi nhiều đến vậy, ngay cả với meth. Đó không phải là Lolly.
Điều đó không có nghĩa là cô trong sạch. Những kẻ này có phải là bạn bè của cô không? Lolly Helton có thay đổi theo cách nào khác, có lẽ không phải diện mạo, nhưng là kiểu người mà cô trở thành không ? Nếu Lolly Helton trở thành một kẻ đê tiện và bị vướng vào đống phân này, anh thà quay lại và tìm kiếm cơ may của anh trong chiếc xe tải. Anh có thể làm được gì ? Dù sao đi nữa, anh không nghĩ cặp đôi trong phòng sinh hoạt chung sẽ tử tế khi bị phá đám. Người sử dụng Meth rất hung tợn, không đoán trước được. Chúng chắc chắn sẽ bắn vào anh ngay khi anh gõ cửa.
Nhưng Lolly ở đâu ? Anh không thể bỏ đi mà không tự mình trông thấy Lolly ra sao. Chiếc Mecrdes bỏ lại ngoài trời trong cơn bão khiến anh bứt rứt. Có thể nào hai kẻ này đã trấn áp cô, rồi giết cô không? Với dân nghiện meth, bất kỳ điều gì cũng có thể xảy đến, và không điều gì của chúng là tốt đẹp.
Nhớ lại ánh sáng phản chiếu trên lầu, anh rời khỏi hàng hiên yên lặng như khi anh bước lên, bước lùi cho đến khi anh có thể nhìn thấy cửa sổ. Màn cửa được kéo trên cửa sổ phía trước, vì thế anh đi vòng đến cạnh ngôi nhà. Ít nhất màn cửa trên cửa sổ đó được mở. Anh phải di chuyển khá xa vào trong sân để anh có thể nhìn xuyên qua cửa sổ tầng hai … và cô ở đó.
Lolly đang di chuyển quanh căn phòng, đôi khi đi ngang qua cửa sổ, gương mặt cô không gầy và không bị tàn phá, như cặp đôi dưới lầu, ngay cả từ chỗ này anh cũng có thể trông thấy cô đang mải mê vào … thứ gì đó. Cô mặc vào một chiếc áo len dài tay mặc dù chắc chắn là cô đã mặc vài thứ trông kỳ dị không ra hình thù gì và sưng phồng.
Như thể cô đang mặc mọi thứ quần áo mà cô có thể tìm thấy.
Như thể cô đang chuẩn bị cho một cuộc đào thoát.
Gabriel hít một hơi thở sâu, lờ đi sự giá lạnh lùa vào phổi anh và cơn ớn lạnh bủa vây anh. Chết tiệt! Cha anh đã đúng. Một lần nữa. Lolly cần được giải cứu.
Anh nhìn vào căn gara tách biệt. Có lẽ anh có thể tìm thấy một cái thang ở đó.