Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Chương 3 - ICE

CHƯƠNG 3


Bàng hoàng, Lolly lắng nghe tiếng bước chân của Niki khi người phụ nữ đi xuống cầu thang. Tiếng nói trôi lên từ phòng sinh hoạt chung, thoạt đầu giận dữ, sau đó êm dịu hơn. Darwin cười lớn. Âm thanh mang đến một cơn rùng mình xuyên qua cơ thể của cô, có vẻ  như trí não của cô đã cho phép thân thể cô cảm nhận lại, bởi vì cô thình lình cảm thấy một cơn đau khủng khiếp suốt từ đầu đến từng ngón chân.
Cô bắt đầu run rẩy. Vai cô và chỗ thương tổn bên sườn từ cú va chạm vào trụ tay vịn cầu thang, vùng da đầu bị đau khi tóc cô bị lôi kéo một cách hằn học, gò má và một bên đầu của cô bị bầm từ cú dập mạnh vào tấm thảm trải sàn nhà. Trái tim của cô đập thình thịch mạnh đến nỗi cô nghĩ có lẽ cô bị bệnh, và cô cảm thấy cả đổ mồ hôi lẫn lạnh như băng cùng một lúc.
Choáng. Cô nghĩ, vừa vặn trước khi đầu gối của cô rung rung và cô quỵ xuống bên cạnh chiếc gường. Điều đó không giúp được gì nhiều. Ánh nhìn của cô chao đảo, như thể thế giới đang xoay tròn, và cô ngã xuống bên cạnh. Cô nằm đó trong đau đớn, cố gắng kiểm soát hơi thở của cô, nhưng thật ra, những âm thanh rời rạc của tiếng thở hổn hển của cô điền đầy căn phòng thinh lặng.
Biết được điều không ổn không làm cảm giác của cô tốt hơn lên chút nào. Nếu Darwin bước qua cửa vào lúc này, cô hoàn toàn bất lực.
Chúa nhân từ. Cô sẽ làm điều gì ? Cô phải làm điều gì ?
Cô không biết điều cô có thể làm, nhưng có một điều cô biết : Cô thà chết còn hơn để Darwin chạm vào cô lần nữa.
Việc suy nghĩ đẩy cô ngồi lên, và mặc dù đầu cô choáng váng, cô ép buộc bản thân giữ tỉnh táo. Có khả năng rất cao là cô sẽ chết cách nào đó, nhưng cô đáng bị nguyền rủa nếu cô nằm cuộn tròn ở đây, yếu đuối, chờ đợi bọn họ làm bất kỳ điều gì họ muốn với cô. Cô thà bị đông cứng đến chết trong trận bão đá còn hơn chỉ ngồi đây hệt như một kẻ ngốc vô dụng.
Một điều cô sẽ không làm là tạo những thứ dễ dàng cho họ. Di chuyển thận trọng như cô có thể, cả vì cô chóng mặt lẫn vì cô không muốn họ nghe thấy cô đi loanh quanh, cô chầm chậm tiến đến cửa và xoay ổ khoá. Niki nói đúng. Ổ khoá quá yếu ớt để có thể cản họ được lâu, nhưng ít ra cô có được giây lát cảnh báo trước khi họ lật tẩy cô .
Với chút may mắn, cô sẽ không ở đây khi họ quyết định quay lại, bởi vì cô thà chấp nhận cơ may của cô với mưa đá hơn với bọn họ. Cô lấy một hơi thở sâu, ước ao đầu cô ngừng quay mòng mòng, và đi đến cửa sổ để nhìn ra ngoài. Phải, chắc chắn đã có băng trên cửa sổ, và ánh sáng nhỏ nhoi đã lịm tắt khi những đám mây nặng trĩu gây ra một buổi hoàng hôn đến sớm. Cô không có nhiều thời gian, vì chần chừ chỉ dẫn đến điều tệ hơn.
Mặt đất bên dưới nhìn có vẻ xa đến mức bản năng cô gào thét lên rằng cô sẽ tự giết mình nếu cô nhảy xuống, nhưng cô không có ý định nhảy. Có một khoảng thẳng đứng từ cửa sổ phòng cô xuống dưới mặt đất, không có gờ mái nhà hoặc hàng hiên để đỡ cô, nhưng có những khăn trải và một cặp mền mỏng trên gường. Cái mền lông vũ bên dưới có lẽ quá dày và kềnh càng để sử dụng, nhưng nếu cô cột cái khăn trải dưới cùng, khăn trải trên cùng với những cái mền, rồi cột sợi thừng tạm thời đó ra ngoài tốt đẹp, cô có thể có đủ độ dài tới mặt đất và trèo xuống an toàn.
Ngay lập tức cô lột toàn bộ những tấm phủ trên gường và bắt đầu cột sợi dây thừng tạm thời của cô. Những tấm khăn trải dễ làm vì chúng mỏng nhất. Cô cột góc tư đầu tiên của chiếc khăn vào chân gường, giật mạnh để chắc chắn cái nút được giữ chặt. Cô chưa bao giờ là nữ hướng đạo sinh, không phải là thuỷ thủ, không biết một thứ chết tiệt nào về những nút cột ngoại trừ thắt dây giày. Cô chỉ hy vọng rằng một nút cột thông thường kiểu cũ sẽ đủ tốt.
Sau những tấm khăn trải đến hai chiếc mền len mỏng. Cô sẽ ưa thích có một trong những cái mền này để cuộn mình vào trong chúng khi cô bỏ trốn, nhưng cô cần cả hai cái cho độ dài. Vì nơi tốt nhất để cột giữ sợi dây là điểm cuối của chiếc gường và nó là tám, có lẽ mười feet từ cửa sổ. Cô luôn yêu thích sự rộng rãi của ngôi nhà, nhưng bây giờ không gian đó đang chống lại cô. Cô không thể di chuyển chiếc gường, vì nó thu hút sự chú ý nhiều hơn cô muốn. Cô phải thoát ra , và cô phải làm điều đó trong yên lặng.
Khi việc đó đã hoàn tất, cô buộc mình ngồi yên trong một phút, để cho trái tim đang chạy đua của cô có thời gian chậm lại. Cô đang vã mồ hôi một chút, và điều đó không tốt. Một trong những nguyên tắc đầu tiên của việc sống sót trong giá lạnh là không cố gắng quá sức mình, vì sẽ gây ra việc đổ mồ hôi, nó sẽ đông đá trên cơ thể bạn làm cho sự giảm thân nhiệt bắt đầu thậm chí nhanh hơn.
Rồi cô lắc đầu với chính mình. Quỷ thật, trời đang mưa, bất kỳ cách nào cô cũng sẽ bị ướt. Làm sao mà đôi chút mồ hôi lại có thể làm mọi thứ tệ hơn được ? Cô vẫn còn khá run rẩy, rối trí, nhưng hành động được. Cô cần phải hành động nhanh hơn một chút, vì bất kỳ lúc nào bọn họ cũng có thể leo lên những bậc thang đó để kiểm tra cô.
Cô lấy mọi thứ quần áo có thể dùng được ra khỏi tủ và những hộc ngăn kéo, thả chúng trên gường. Trước khi trèo khỏi cửa sổ, cô cần mặc quần áo trên người nhiều hết sức có thể. Chiếc áo khoác chịu đựng thời tiết nặng và lớn cùng đôi giày ống của cô đều nằm ở dưới lầu, vì thế cơ hội sống sót của cô trong mưa lạnh và băng giá là việc giữ khô ráo lâu hết mức có thể được, và điều đó có nghĩa là nhiều lớp … nhiều quần áo.
Một cách nhanh chóng, cô đá đôi giày của cô ra, rồi lột bỏ quần jean và áo len dài tay và bắt đầu tròng vào từng lớp một. Cô phải mang một cặp đồ lót dài giữ ấm và cô làm nó trước tiên, rồi bắt đầu mặc áo thun, cái đầu tiên mỏng nhất, những cái rộng hơn bên ngoài. Một áo sơ mi lụa, cái mà cô mặc trong lúc ăn không ngồi rồi, cô đặt nó sang bên để cột lên đầu của cô. Có một cặp áo len cũ, cũng tốt bằng áo len dài tay mà cô đang mặc, nhưng trước khi tròng nó qua những món đồ to cộ, cô dừng lại để kéo những đôi vớ nhiều như cô có thể trên chân cô.
Giày của cô không phải loại kháng nước; chân cô sẽ bị ướt, không cách nào tránh khỏi. Chỉ có câu hỏi là cô có thể xuống núi được hay không trước khi chứng giảm thân nhiệt giết chết cô. Nếu cô xoay sở được điều đó, cô sẽ phải lo lắng về việc mất đôi chân vì chứng hoại tử do tê cóng.
Chợt một ý tưởng loé lên trong cô, và trong yên lặng nhất có thể, cô lôi vali của cô ra khỏi tủ. Cô đã mang theo một lọ Vaseline (9*), thứ mà cô sử dụng để tháo bỏ Mascara. Cô không bận tâm đến trang điểm từ khi đến đây, vì thế cô gần như quên lấy Vaseline ra khỏi va li. Cám ơn Trời vì cô đã không làm thế, không thì bây giờ nó đã ở trong phòng tắm dưới sảnh cùng với những đồ dùng vệ sinh khác của cô.
Vaseline kháng nước, đúng không ? ít nhất thì nước không thấm qua, vừa đúng lúc cô cần. Nó có thể không chống được cái lạnh, nhưng cũng giúp đỡ được chút ít.
Cô kéo vớ ra và phủ vaseline lên chân cô, đặc biệt là những ngón chân, rồi kéo vớ lên lại, một đôi khác nữa phủ bên ngoài. Hai đôi vớ là tất cả mà cô có thể xoay sở mà vẫn đặt được chân cô vào trong giày, vì đó là điều bắt buộc.
Kế tiếp đến quần jean, và một cặp quần dài giữ ấm. Khi những chiếc quần dài của cô được mặc, cô phủ vaseline bên ngoài vớ, đặt vào trong giày, rồi bôi phần còn lại vào lớp da thuộc. Đó là sự kháng nước ở chừng mực cô có thể làm cho đôi chân của cô; có lẽ, chỉ có lẽ thôi, nhiều tầng lớp sẽ làm nên bí quyết. Sau khi mặc vào hai chiếc áo len dài tay, cô cảm thấy giống như người bánh xe mập (Michelin man) (10*) nhưng cô đã sẵn sàng để trốn.
Lolly đi nhón chân đến cửa, ép sát tai vào lớp gỗ, nín thở khi cô lắng nghe. Kẻ xâm nhập dường như ở ngay sát chân thang, nhưng từ nhiều năm sống trong ngôi nhà này cô biết rằng âm thanh đến từ cả phòng sinh hoạt chung ở một bên lẫn phòng ăn phía bên kia vọng lên trên cầu thang bởi vì khi cô còn nhỏ cô thường lắng nghe những bữa tiệc ở tầng dưới.
Cuộc cãi vã nhằm công kích Darwin đã không kéo dài lâu. Tiếng nói bây giờ đã chậm hơn, và lần lượt những tràng cười ngắt quãng làm ớn lạnh xương sống cô. Cô không một phút nào nghĩ rằng cô có thể sống sót được đến buổi sáng. Ngay lúc này Niki đã lên kế hoạch đưa cô đến ngân hàng vào sáng mai để rút ra một số tiền lớn, nhưng kế hoạch sẽ không kéo dài. Một trong bọn họ sẽ trở nên minh mẫn và nhận ra nó không làm việc, hoặc nhận ra họ gặp mưa đá. Một trong bọn họ sẽ mất tự chủ và Lolly sẽ đến với cái chết trước khi trời sáng.
Tiếng nói và tiếng cười ngừng lại. Cô căng tai ra nghe, và sau một lát cô nghe được vài tiếng càu nhàu và thỉnh thoảng có tiếng rên rỉ. Bao tử cô trào lên, nhưng cám ơn Chúa, họ đã bận rộn theo cách khác. Bây giờ là lúc tốt nhất để cô thực hiện việc trốn thoát của cô.
Cô nhìn nhanh quanh phòng. Tìm bất cứ thứ gì cô có thể sử dụng được. Chỉ còn lại những chiếc áo gối, nhưng bất kỳ vật che phủ nào cũng tốt hơn không có, vì thế cô tháo chúng ra khỏi những chiếc gối và cột chúng lên trên đầu cô. Áo sơ mi, đồ ngủ của cô được chập lại như chiếc khăn choàng đầu. Phía ngoài cùng cô cột chiếc sơ mi lụa còn lại, và cô đã sẵn sàng để có thể chạy trốn.
Nắm lấy sợi dây thừng tạm bợ của cô. Cô giật mạnh cái nút đã cột chặt sợi dây vào gường thêm một lần nữa. Đi giật lùi về cửa sổ, cô thử giật một cái nút khác, cũng tốt. Chúng dường như đủ chắc; chúng sẽ làm được.
Bây giờ hoặc không bao giờ. Cô mở khoá cửa sổ, đẩy lên trên bằng tay nắm cửa. Không có gì xảy ra. Cô đẩy lần nữa, đặt vào nhiều sức hơn. Vẫn không có gì. Sức chịu đựng rơi khỏi dạ dày của cô. Cái cửa sổ ngu ngốc chết tiệt bị kẹt, và nếu cô không thể tìm được cách làm nó mở được, thì cô cũng bị mắc kẹt. Tuyệt vọng cô túm lấy tay nắm cửa bằng cả hai tay, khuỵu gối xuống, đặt cả sức của chân cô vào sự nỗ lực, và với một âm thanh giống như tiếng rít cánh cửa sổ dở lên vừa đủ một inch trước khi đứng lại.
Cô ngả đầu dựa vào lớp thuỷ tinh lạnh lẽo, lơ đãng nhận thấy cách mà cảm giác ớn lạnh áp vào trán cô. Cô có thể làm điều này. Cô phải làm điều này. Nếu cần, cô sẽ đập vỡ kiếng và tiếp nhận khả năng tiếng động có thể bị nghe thấy. Cách này hay cách khác, cô phải thoát ra khỏi ngôi nhà này.
Vài thứ nện thình thịch bên cạnh ngôi nhà, ngay bên dưới cửa sổ, và cô gần như giật mình hoảng hốt. Cô không biết thứ đã gây nên tiếng động, nhưng điều gì xảy ra nếu như Darwin và Niki nghe thấy nó và đến để kiểm tra ? Cô quay đầu lại nhìn chằm chằm vào cửa phòng với sự tê liệt đau đớn, cố gắng để lắng nghe nếu họ đi lên thang, nhưng chỗ này xa khỏi cánh cửa nên cô không thể nghe được điều gì. Điên cuồng, gần như nức nở, cô túm chặt tay nắm cửa sổ và bắt đầu kéo giật dữ dội.
Đầu của một người đàn ông đột ngột ló ra bên kia cửa sổ. Một tiếng la gần như vỡ ra và cô nghẹn họng, bịt chặt một tay lên miệng. Cô nhìn chòng chọc, quá khiếp đảm để có thể chuyển động được, và bất ngờ cô nhận ra anh. Trái tim cô nảy lên và đầu gối của cô gần như sụm xuống. Trong giây phút này, sự nhẹ nhõm chảy xuyên qua cô ấm áp như mặt trời mà cô ước ao.
Gabriel McQueen.

Chương 2 - ICE

Chiều sớm hôm đó.

Chiếc Blazer màu trắng cũ kỹ, phủ đầy bụi bẩn và muối, quẹo vào bãi đâu xe nhỏ bé của tiệm tạp hoá địa phương. Một người đàn ông gầy gò, ốm yếu với mái tóc vàng bẩn, rối bời để chiếc Blazer cho nó hướng về đường lộ và gài số đậu lại. “Sẵn sàng.” Hắn nói, những ngón tay gõ liên hồi trên tay lái. “Anh sẵn sàng rồi. Đi thôi.” Ngôn từ nhanh và thô lỗ. “Em có súng chứ ?”
“Ngay đây.” Người phụ nữ bên cạnh hắn nói, nhét một khẩu súng lục vào cái túi xách bằng vải bạt màu đỏ bạc màu của ả. Ả ta gầy ốm và rối bời y như hắn. Đôi mắt và gò má ả trũng sâu, mái tóc dài, tối màu phủ dầy trên đầu đến nỗi tai ả như xuyên thủng ra khỏi tóc. Ánh mắt ả luồn lách không ngừng quanh bãi đậu xe, bắn vào mặt trước tiệm tạp hoá, trở lại bãi đậu xe. Ả đặt tay lên nắm cửa và đẩy cửa xe mở ra, rồi vội vã đóng nó lại khi một chiếc xe khác quẹo vào bãi đậu xe và chạy vượt qua. Ả quan sát khi chiếc Mercedes địa hình màu đen, được lái bởi một phụ nữ đơn độc, đi vượt qua họ cùng với tiếng rít của vỏ xe trên mặt đường bê tông ẩm ướt và đậu vào một nơi gần cửa tiệm.
“Em còn đợi gì nữa ?” Người đàn ông hỏi, vẫn gõ nhịp những ngón tay. Hắn di chuyển bồn chồn trên chỗ ngồi. Tên hắn là Darwin Girard, hắn đã không ngủ trong ba hoặc bốn ngày, thậm chí có lẽ lâu hơn thế. Bất chấp điều đó, hắn cảm thấy như thể hắn có thể nổ tung với năng lượng, việc ngồi ở đó thêm nữa gần như làm cho hắn mất tự chủ.
“Cô gái đó đã nhìn thấy em.” Niki Vann chỉ vào người lái chiếc Mercedes SUV đen khi cô gái ra khỏi chiếc SUV và hướng remote vào nó. Ánh sáng nhấp nháy, báo hiệu chiếc xe đã được khoá, và cô gái vội vã chạy xuyên qua mưa vào trong tiệm tạp hoá nhỏ.
“Cô ta đã thấy sao ?” Darwin hỏi, sự chú ý của hắn nhắm vào cô gái như một tia laser. Không ai được thấy bọn họ. Đó là kế hoạch, và hắn không thích ai làm hỏng kế hoạch của hắn. Sự thù địch hoang dại bừng lên đôi mắt trũng sâu của hắn khi hắn liếc nhìn cánh cửa xuyên qua nơi mà cô gái đã đi qua.
“Phải, đồ chồn cái.” Niki gầm gừ, chẳng vì lý do gì khác hơn là cô gái đó đã lái một chiếc Mercedes. Rồi một ý tưởng bắt đầu uốn éo trong trí óc của ả. “Em cược rằng cô ta phải có nhiều tiền trong túi. Nhìn thứ mà cô ta lái kìa. Em dám cá là cô ta có nhiều tiền hơn cái tiệm tạp hóa nhỏ bé tầm thường đó, và cô ta chỉ có một mình.”
Darwin gõ những ngón tay càng lúc càng nhanh hơn. “Em nghĩ sao ?” hắn hỏi, cứ như hắn không biết, và cười toe toét với ả. Niki thậm chí giỏi hơn hắn trong việc nhận ra thời cơ và không do dự tóm lấy chúng. Bởi vì việc cung cấp meth của bọn họ cho ả gần như phải đều đặn. Ả luôn tìm ra cách để kiếm được nhiều tiền hơn.
Ả đẩy cửa chiếc Blazer mở lần nữa, và bước ra ngoài . “Sẽ trở lại trong một phút thôi.” Ả nói trước khi đóng cửa, lao xuyên qua mưa, thân thể gày còm của ả gần như nhỏ bé hơn trong chiếc áo khoác màu xanh đồ sộ mà ả mặc.
Bên trong cửa hàng, Lolly Helton túm lấy một chiếc xe, đẩy vào lối đi đầu tiên. Cô không cần nhiều, chỉ vài hộp soup và một cặp bánh mì sandwich, có lẽ đôi tờ báo để đọc, và cô muốn về nhà trước khi trời tối nên cô ở trong tâm trạng vội vã. Bởi vì cô ở trong tâm trạng vội vã, dĩ nhiên, cô ngừng lại gần như ngay tức thì.
“Lolly!” lời của một phụ nữ đang mang một cái tạp dề màu đỏ rực, bao phủ  bà từ cổ cho đến đầu gối, nhìn ra từ nơi bà đang sắp xếp những kệ hàng hoá bị đảo lộn bởi khách mua hàng lựa chọn chúng từ trên xuống dưới để được dù chỉ một bông cải hoàn hảo, hoặc những trái táo cứng hay mềm tuỳ theo sở thích cá nhân của họ. “Tôi nghe nói cô trở lại. Trông cô tốt đó.”
“Cám ơn.” Lolly nói, thói quen cư xử tử tế làm cô dừng lại. “Bà trông cũng vậy. Bà thế nào ?” Ông bà Richard làm chủ tiệm tạp hoá nhỏ bé này từ rất lâu rồi và cô đã luôn mến bà Richard, người ưa bông đùa và thích chuyện phiếm và chưa bao giờ nói điều gì không tốt về bất kỳ ai. Cánh cửa mở ra phía sau cô cuộn một luồng không khí lạnh vào theo. Cô không nhìn quanh nhưng di chuyển cái xe của cô sang bên cạnh để người mới đến có thể đi qua.
“Tốt. Bận rộn, lúc này trong năm, với tất cả việc nấu nướng của kỳ nghỉ lễ .” Bà lau tay vào chiếc tạp dề, cái nhìn của bà vuợt qua Lolly hướng về người đã đi vào cửa hàng phía sau cô. Bà gật đầu nhẹ nhận biết, rồi quay sự chú ý của bà trở lại Lolly. “Cô sẽ ở đâu tối nay ?”
“Ở nhà.” Lolly nói, hơi giật mình. Cô còn có thể ở đâu được nữa ?
“Trời đất ơi, nhóc, cô không nghe radio sao ? Họ đang dự báo có mưa đá  vào tối nay đó.”
Một trận mưa đá ! Làm như cô có thể thấy cơn bão tiến đến gần, Lolly quay người và nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt cô trượt qua người phụ nữ đã bước vào phía sau cô – Đó không phải là người cô biết – cũng không trông giống như người mà cô muốn biết – vì thế cô không để mắt giao tiếp. “Tôi không có radio.”. Cô thừa nhận. Thật ra cô hiếm khi nghe radio, sở thích của cô là sưu tầm những bộ CD âm nhạc.
“Cô không nên ở đó một mình. Nếu cô không có ai để có thể ở cùng, Joseph và tôi có thừa một phòng ngủ - thật ra là hai, hiện giờ bọn trẻ đã cưới vợ và ở riêng hết rồi.”
Trí nhớ của Lolly chạy đua. Cô không có người bạn học cũ nào cô có thể ở cùng trong thời gian tránh bão, cái chính là vì cô đã không sẵn sàng kết bạn với ai. Những năm tháng đời học sinh của cô chẳng có gì tốt đẹp. Bây giờ cô đã trở nên tốt hơn để kết bạn, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc tất cả bọn họ đều đang ở Porland. Cô không thích ý tưởng ở lại với ông bà Richard – Cô thích họ, nhưng cô không thân thiết với họ - nhưng với một trận bão băng đang ập tới, cô phải quyết định gấp.
“Cám ơn. Tôi sẽ nhận đề nghị giúp đỡ của bà. Ít nhất là tối nay.” Cô nói, nhấc ví khỏi chiếc xe đẩy. Rốt cuộc, cô không còn cần hàng tạp phẩm nữa. “Tôi cần về nhà và lấy theo vài thứ đồ. Tôi còn được bao nhiêu thời gian ?”
“Uỷ ban thời tiết cho biết nó sẽ bắt đầu lúc hoàng hôn. Đừng chần chừ nữa.”
Lolly kiểm tra thời gian. Cô có được vài giờ. Nhưng mưa đá có thể bắt đầu sớm hơn ở nhà cô vì ngôi nhà nằm ở vị trí cao hơn. “Tôi sẽ trở lại ngay khi tôi có thể. Tôi không thể nói với rằng bà tôi cảm kích đề nghị này biết bao nhiêu.”
Bà Richard làm một cử chỉ xua đuổi bằng tay. “Đi đi, nhanh lên!”
Lolly làm theo, tuy thế cô tốn thời gian mang lại chiếc xe vào hàng để xe nhỏ, đẩy nó vượt qua người phụ nữ mặc chiếc áo khoác xanh vượt cỡ, đang mang một chiếc túi bằng vải thô màu đỏ bẩn thỉu, như thể đó là ưa thích của bà ta trong mùa giáng sinh. Ý thức về sự cấp bách gần như làm cô chạy đến chiếc xe ; một trận bão băng không phải là thứ có thể bỏ qua. Tuyết chẳng đáng kể gì, ít nhất đối với người sinh ra ở Maine, nhưng mưa đá là sự huỷ diệt đáng kinh ngạc. Cô đã có thể bị mắc kẹt trong nhiều ngày, thậm chí nhiều tuần, nếu cô không tình cờ tạt vào tiệm tạp hoá và nói chuyện với bà Richard.
Quá nhiều cho kế hoạch của cô. Cô suy nghĩ ủ ê khi cô vòng xe ra khỏi chỗ đậu, không còn cách nào khác, một cơn bão băng cần phải thu xếp. Chẳng có nhiều đồ đạc cá nhân phải đóng gói, vì thế cô không phải làm mọi thứ ngay lập tức. Ngôi nhà rất hiếm khi được sử dụng trong vài năm qua, thực tế có rất ít bàn ghế, vài thứ đồ linh tinh và một số đồ thừa thãi bỏ lại. Cô dự định tốn chút ít thời gian cho việc thu dọn - Thật ra, kế hoạch thực sự của cô cho đêm nay là nấu một ít soup, đốt lò sưởi ga, và đọc sách, việc thu xếp ra đi dành cho sáng ngày mai. Cô muốn tận hưởng sự thanh bình và tĩnh lặng, có vài thứ khá thoải mái ở ngôi nhà ấm áp trong một đêm tuyết phủ hết sức lôi cuốn cô.
Cô đã đến đây tuần này dự định tận hưởng vài ngày nhàn hạ trong ngôi nhà mà cô đã lớn lên, đắm mình trong những ký ức ấm áp mờ nhạt và, theo cách của riêng cô, chào tạm biệt ngôi nhà và Wilson Creek. Với cha mẹ cô ở Florida và công việc của cô giữ cô bận rộn ở Porland, không cần đến một nhà nghỉ quá hiếm khi sử dụng.
Ngôi nhà Helton đã từng là nơi đẹp nhất trong hạt - rộng lớn và có đôi chút phô trương – trong một vùng đất trống – ngôi nhà hai tầng trên sườn núi, ngay rìa thị trấn. Trong nhiều năm tất cả những nhân vật quan trọng của địa phương hội họp và tiệc tùng ở đây, điều Lolly thấy khá mỉa mai, vì cô là thành viên gia đình duy nhất rời bỏ Maine, cô không thích thú gì với chính trị trừ những bữa tiệc. Cô đã bỏ được tính cả thẹn vụng về trẻ con khi lớn lên, nhưng cô chưa bao giờ thoải mái. Cô thích một tối ở nhà hơn một đêm trong thị trấn.
Cô không thấy sốt sắng để ở lại với bà Richard, lựa chọn là của cô, nhưng cô đã quyết định. Cô làm việc cho một công ty bảo hiểm và được đào tạo, quá mức cần thiết, cách thức để giao tiếp với mọi người. Khi còn là một đứa trẻ và, thậm chí tệ hơn, một thiếu niên, cô luôn do dự, không bao giờ biết chính xác phải nói điều gì và chắc chắn chẳng có ai muốn nói với cô điều gì. Cô đã che dấu tất cả những điều bấp bênh đau đớn đó phía sau bức tường phòng thủ, vì thế chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi cô không có người bạn thực sự nào ở đây. Cô không biết tại sao cô muốn trở về, nhưng cô đã xoay sở hầu như ít nhất một chuyến đi cho mỗi năm. Cô ước ao cô có thể đủ điều kiện để sống ở đây, nơi cô đã lớn lên, nhưng Wilson Creek đơn giản là không có nhiều cơ hội để kiếm được một công việc và cô không có tiền để mở riêng một doanh nghiệp nhỏ.
Cặp gạt nước của kính chắn gió khua soàn soạt lên xuống, làm sạch nước mưa cũng chẳng làm thay đổi cường độ sáng. Có vài thứ làm nản lòng về sự không ngơi nghỉ của cơn mưa như thể sự vô cùng nhẹ của nó là một minh chứng rằng Mẹ Thiên nhiên đã không cần thiết tỏ ra ấn tượng đối với một nền văn minh sắp bị đè bẹp giống như một con rệp. Mọi thứ cần là một cơn mưa, không nặng hạt hơn bụi, và một ít không khí lạnh ở một vị trí thích hợp, để trút sự tàn phá xuống. Cô cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc xương sống, mặc dù vẫn còn nhiều thời gian cho tới khi đêm xuống, bóng tối ảm đạm đã bao trùm, cô phải bật đèn pha ôtô lên. Cô không gặp bất kỳ sự đi lại nào từ khi quay lại con đường này, và tự điều đó cũng đã gây ra sự hoảng sợ. Trong một thoáng, cô cảm thấy sự thôi thúc muốn quay trở lại, mua một bộ đồ ngủ và đồ lót trong thị trấn, và chạy như bay đến với sự an toàn trong căn nhà của Richard.
Rồi cô thấy lờ mờ một chiếc xe phía sau cô, quá xa để cô có thể nhận ra bất kỳ chi tiết nào, nhưng biết rằng cô không ở một mình trên đường cũng đủ để làm dịu thần kinh của cô. Cô tự cho phép mình có mười lăm phút, không hơn, để thu gom những thứ cần thiết và quay lại thị trấn. Cô phải thận trọng và bảo đảm tránh xa sự tiến đến của cơn bão.
Sau ít phút cô rời khỏi đường chính và len lỏi cẩn thận vào con đường hẹp uốn quanh sườn núi dẫn đến ngôi nhà. Cô biết mọi khúc quanh, mọi cây cối và những tảng đá của con đường này, bởi vì cô đã lái xe qua nó quá thường xuyên từ khi cô có bằng lái. Thậm chí trước đó, mẹ cô đưa cô đến trường hằng ngày, và đón cô vào buổi chiều, vì thế trong gần như toàn bộ cuộc sống, cô có ít nhất hai chuyến đi mỗi ngày lên và xuống ngọn núi này. Con đường chẳng có gì làm cô ngạc nhiên, chẳng có gì làm cô e sợ, chỉ có thời tiết làm cô lo âu.
Chiếc SUV (5*) chống trượt của cô được mua cách đây ba năm vì cô cần một chiếc xe dẫn động bốn bánh đáng tin cậy, leo dốc vững vàng. Tầm nhìn bị hạn chế khi cơn mưa bụi nặng hạt hơn. Cô liếc nhanh vào bảng đồng hồ đo nhiệt độ bên ngoài xe, và thấy nhiệt độ vừa vặn độ đóng băng. Cây cối có một lớp che phủ mỏng lóng lánh như bạc, băng đá đã bắt đầu tạo thành rồi sao ?
Cô quẹo vô đường dẫn vào nhà, một con dốc dài thẳng đến ngôi nhà. Nó sẽ không còn là “nhà” lâu nữa, cô nghĩ, nhưng ngay bây giờ nó vẫn có vẻ chào đón và có gì đó đủ tốt đẹp. Không nên quên căn nhà đã sáu mươi tuổi, bị phai màu đôi chút, và bị hư hại ở vài chỗ; nó vẫn đồ sộ và vững vàng, ban tặng một nơi trú ẩn ấm áp và an toàn trong một đêm đông giá lạnh. Quá tệ là cô không thể ở đây, nhưng nếu cô gặp phải mưa đá, sẽ phải mất hàng tuần trước khi cô có thể rời khỏi núi, tuỳ thuộc vào sự thiệt hại tệ đến thế nào và có bao nhiêu cây cối bị gãy đổ.
Cũng nhiều như cô yêu nơi này, cô biết ngôi nhà mà cô đã lớn lên sẽ có lúc trở thành mái ấm cho một gia đình lần nữa, vì nó đã là tổ ấm của cô. Chỉ vài dấu ấn cá nhân còn lại ở đây cần dọn dẹp - đem bán, hoặc cất giữ - căn nhà thời thơ ấu của cô sẽ được đưa ra thị trường, và nó sẽ chẳng còn là của cô lâu nữa. Điều hết sức tệ hại là cô không thể có lấy vài ngày để trốn vào hoài niệm mà cô muốn, vì thời tiết đã lập một kế hoạch khác.
Cô không bận tâm đến việc đậu xe trong căn ga-ra tách biệt, mà ngừng lại gần hàng hiên phía trước nhà. Chìa khoá trên tay, cô vội vã bước xuống và mở khoá cửa trước. Ngay khi cô vào nhà, cô cởi chiếc áo khoác nặng mùa đông, có mũ trùm, quăng nó lên trụ tay vịn cầu thang, thả chiếc ví của cô ở bậc thang cuối. Đi vòng ra sau, cô túm lấy đôi bốt đi tuyết của cô từ phòng chưa đồ, đem chúng đến gia nhập với áo khoác và ví của cô.
Cô không biết khi nào cô mới có thể trở lại, cô nghĩ khi cô bắt đầu bước lên cầu thang. Liệu có thứ gì trong tủ lạnh mà cô cần dọn dẹp không? Không, cô không nghĩ là có. Cô đã phải ăn những thanh granola (6*) cho bữa điểm tâm, không lo đến cả sữa cho ngũ cốc, vào ban đêm cô có sandwich với bơ đậu phộng hoặc thạch trái cây, hoặc kiếm vài miếng sandwich trong thị trấn. Cô biết cách đóng van nước, và tắt ga của thiết bị làm nóng nước; ngoài việc khoá cửa, đó là tất cả mọi thứ mà cô có thể làm để ngôi nhà sẵn sàng chống lại cơn bão đang đến.
Cô đã lên được nửa chừng cầu thang khi cô nghe thấy tiếng nổ của động cơ xe. Cô ngừng lại, rồi đảo ngược hướng đi của cô. Hiểu người dân ở đây như cô đã từng, cô không quá ngạc nhiên nếu ai đó nghe về cơn bão, nhận ra cô đã ở đây, không có truyền hình và điện thoại, và đến để đón cô. Điều này luôn có trong cộng đồng dân cư nơi những người hàng xóm để ý lẫn nhau, và cô đã bỏ lỡ nó – vài dịp. Cô đã vui với mối liên kết lẫn lo lắng vì chậm trễ.
Bắt chéo ngón tay thành hình chữ thập (7*) để mong cô không gặp bất cứ rắc rối nào cho việc xuống núi. Lolly mở cửa trước. Cô mong đợi tìm thấy người mà cô biết, một người bạn cũ của cha cô hoặc thiết thực nhất là một người hàng xóm, và một nụ cười chào đón nở trên gương mặt cô. Nụ cười đông cứng khi cô nhận ra cô không biết cặp đôi có vẻ hung ác đang tiến đến bậc cấp của hiên trước, dù người đàn bà có vẻ hơi quen thuộc. Rồi Lolly nhớ ra đã trông thấy bà ta trong tiệm tạp hoá vừa nãy, nhận ra bà ta mặc dù mái tóc tối màu bỏ xoã bây giờ một phần đã được che phủ bởi một chiếc nón len đan,và chiếc áo khoác dày che dấu sự gầy gò của bà ta.
Một vài khả năng lướt qua tâm trí của cô. Họ bị lạc đường ? Tìm chỗ trú ẩn ? Có lẽ họ không quen thuộc vùng này và không biết rằng họ sẽ không muốn bị mắc kẹt ở đây, trên núi, nếu cơn bão tệ như dự báo.
“Tôi chỉ vừa trên đường rời …” Lolly bắt đầu.
Người đàn ông đứng ngay sau người phụ nữ tóc xoã rút một khẩu súng từ trong túi của chiếc áo khoác dài của hắn. Nỗi bàng hoàng đánh vào Lolly giống như một cái tát vào mặt; cô nhìn kinh ngạc vào khẩu súng, chỉ vừa vặn hiểu điều cô nhìn thấy, rồi cô hít vào một hơi thở nhanh và bước lùi ra sau theo bản năng. Cả người đàn ông lẫn người phụ nữ lao vào cô, đẩy cô trở vào bên trong thô bạo đến mức cô đâm sầm vào trụ tay vịn cầu thang, loạng choạng, tự cứu mình khỏi ngã xuống bằng cú chộp liều lĩnh vào thanh gỗ.
Người đàn ông đẩy cánh cửa đóng lại phía sau họ. Người phụ nữ nhìn xung quanh, vào phòng sinh hoạt chung phía bên trái, dãy bậc thang ngay trước mặt, phòng ăn phía bên phải. Bà ta cười, phô ra hàm răng biến màu và hư hoại. “Nhìn đi, anh yêu, em đã nói cô ta chỉ có một mình.”
Lolly bám chặt trụ cầu thang, thực sự đông cứng trước cú đả kích đột ngột của nỗi kinh hoàng, trí não của cô tê liệt, suy nghĩ mạch lạc bị phân tán thậm chí trước khi chúng có thể hình thành. Cô mò mẫm để hiểu, cuối cùng, giống như một nút công tắc được bật, trí não đờ đẫn của cô bắt đầu hoạt động. Đột nhập - ở đây, trong Wilson Creek, thật quá sai lầm, rằng điều giống như thế này lại có thể xảy ra ở đây, rằng một chút phẫn nộ đã đẩy nỗi kinh hoàng sang một bên và thình lình cô bỗng có thể di chuyển được, đã đang di chuyển rồi thậm chí trước khi cô có thể nhận ra. Cô bỏ chạy, chạy vì mạng sống của cô.
Gã đàn ông quát to. “Đồ chồn cái ! Chết tiệt!” Khi Lolly lao qua phòng ăn, chạy lắt léo quanh bàn, chộp lấy một trong những chiếc ghế nặng nề và ném chúng vào lối đi của hắn, rồi phóng nhanh vào bếp. Bước chân nện thình thịch đàng sau cô, nhưng cô không nhìn, không dám bỏ phí ngay cả một phần giây, phải chạy cho cuộc sống của cô. Nếu cô có thể thoát ra ngoài …
Cô chộp lấy tay nắm cửa, và một bàn tay túm lấy tóc cô. Cơn đau quất vào da đầu của cô; đầu cô bị giật mạnh ra sau và cô bị xoay khỏi cánh cửa. Chân cô không theo kịp và cô ngã xuống sàn. Cú túm của gã đàn ông siết chặt một cách độc ác trên tóc cô. Hắn đẩy cô xuống và cô va vào bề mặt sàn nhà trải thảm cứng và lạnh lẽo.
Lolly thét lên, rồi cô giữ lại hơi thở của mình. Cô túm chặt tóc của cô và cố gắng cạy  ra khỏi tay gã. Sức nặng đột ngột của cơ thể hắn trên cô nặng và nóng. Hắn đè nghiến cô xuống sàn, ép buộc cô thở, và cô không làm được gì khác nữa.
“Bây giờ mày đã làm tao nổi hứng rồi đó.” Hắn thì thào bên tai cô, đè nghiến bản thân hắn tỳ vào cô bên dưới. Hơi thở của hắn nóng và hôi thối, hàm râu lởm chởm của hắn cào xước má cô. Cô quay đầu tránh khỏi mùi hôi và sự thô nhám, nhưng cô không thể di chuyển xa được. Những ngón tay cô quờ quạng trên tấm thảm trải sàn, cố tìm chỗ bám, cố tìm thứ gì đó, bất kỳ thứ gì…
Chẳng có gì. Một gian bếp chứa đầy vũ khí, nhưng không có thứ nào của chúng nằm trên sàn nhà.
Hắn bắt đầu giật mạnh quần jean của cô, cố gắng đẩy chúng xuống.
Chết tiệt. Không ! Với cả hoang mang lẫn nổi giận, cô chiến đấu trở lại theo bản năng, thúc mạnh khuỷu tay của cô xa như chúng có thể làm được, cố gắng đánh vào hắn. Cô ngọ nguậy, nảy người lên và quằn quại, cố gắng vật ngã hắn, nhưng hắn quá nặng, và cô đang ở trong vị trí bất lợi, dát mỏng dạ dày của cô trên sàn nhà.
Hắn không thể tuột quần jean của cô xuống, nên hắn nhét tay vào bên dưới cô và mò mẫm vào nút quần và dây kéo, gầm ghè như một con thú. Lolly ép hông cô mạnh hơn trên sàn, cố nghiến chặt tay hắn để hắn không thể kéo khoá xuống. Nhưng hắn kéo giật đầu cô lên và dập nó xuống sàn lần nữa, và những đốm trắng quay tít trong mắt cô. Choáng váng với cơn đau, cô mềm rũ trong một thoáng, và hắn đẩy bàn tay thô bạo của hắn vào bên trong quần jean của cô, áp sát vào cái bụng trần của cô.
Cô sẽ chết. Hắn sắp cưỡng đoạt cô, và giết cô. Giây phút cuối cùng còn sống của cô sẽ ngập đầy nỗi kinh hoàng không thể tả xiết.
Nước mắt dâng đầy trong mắt cô, và cô kêu thét lên. Tiếng thét dữ dội và nguyên sơ, giống như của một con thú. Âm thanh phát ra xé toang cổ họng cô. Cô không muốn chết; cô không muốn ký ức cuối cùng của cô trong căn nhà này là nỗi kinh hoàng. Cô cứ thét mãi, thét mãi, không thể tự ngừng lại được.
Hắn di chuyển lên trên, nhấc trọng lượng của hắn ra khỏi cô. Cô hít một hơi thở sâu, và cố gắng lấy lại sức mạnh của cô, rồi hắn xoay cô lên và bắt đầu giật mạnh quần jean của cô lần nữa.
“Không!” Cô nói, nức nở. “Làm ơn, Xin đừng mà !” Cô ghét van xin, nhưng dường như cô không thể ngừng bản thân lại, và kiêu hãnh thì làm được điều gì ? Cô không làm thứ gì để ngăn hắn. Trong tuyệt vọng, cô tìm kiếm lý do cô có thể đưa cho hắn, một thứ gì đó có thể hấp dẫn hắn. “Tôi có thể trả tiền cho ông. Tôi có thể đưa cho ông toàn bộ tiền mà tôi có.”
Hắn dường như không nghe cô.
Gian bếp tối lờ mờ, chỉ có ánh sáng ít ỏi từ cửa sổ nhưng cô có thể thấy hắn gần như  gầy gò ngang bằng người đàn bà, phần lớn răng của hắn sẫm lại với sự thối rữa, và đôi mắt hắn – chúng mở lớn dị thường, và hung tợn, ánh lên điều gì đó vô nhân tính.
Thuốc. Hắn nghiện ma tuý, cả hai bọn họ. Không có nguyên do gì với hắn hết, vì thế cô ngừng cố gắng thuyết phục hắn. Hắn tiếp tục kéo giật quần áo của cô, và cô đá, cô gào thét, cô cào cấu vào bất kỳ mảng da nào trên hắn mà cô có thể với tới được, nhưng áo khoác của hắn dày đã bảo vệ cho hắn khỏi móng tay của cô, nên cô tấn công vào mặt hắn. Hắn không thể nắm giữ cả hai tay cô và cởi quần áo của cô cùng một lúc, vì thế cô đấm và cào cấu vào hắn với từng ounce sức mạnh mà cô có, nhưng những cú ra đòn đó dường như chẳng có ảnh hưởng gì tới hắn.
Hắn đã tuột quần jean của cô xuống được một nửa, và chồm lên để tự kéo khoá quần dài của hắn. Hắn giữ chặt một tay quanh cổ họng của cô, chống trọng lượng của hắn lên đó. Cô không thể thở, không thể vươn đến hắn… Tầm nhìn của cô xám đi, và cô không thể nhìn thấy bấy kỳ thứ gì ngoại trừ gương mặt nhăn nhở của hắn bên trên cô. Ảo ảnh đường hầm (8*), cô phỏng chừng, và biết là cô sắp qua đời. Nếu như thế, cô sẽ hoàn toàn bất lực, và gương mặt điên cuồng của hắn với hàm răng hư hoại là thứ cuối cùng cô còn trông thấy.
Tuyệt vọng, gần đến mức bất tỉnh, cô cố gắng kéo giật đầu gối của cô lên. Hắn chuyển động, chặn đứng động thái tấn công, và cười lớn.
“Darwin, anh là đồ chó đẻ!” Người đàn bà chửi rủa bằng một giọng the thé.
Ngọn đèn phía trên cao được bật, ánh sáng chiếu thẳng vào mắt của Lolly và làm loá mắt cô. Sức nặng trên cổ họng cô nới lỏng và cô ho, hớp lấy không khí. Darwin rất bình tĩnh. “Anh chỉ đùa vui một chút.” Hắn sưng sỉa.
Người đàn bà với mái tóc xoã đứng phía trên cả hai người, và với tầm nhìn lờ mờ, Lolly nhìn vào ả. Không có sự thương cảm nào trên gương mặt người phụ nữ, không có sự đồng cảm giữa phụ nữ với nhau, không gì khác ngoài sự giận dữ. Ả cũng có một khẩu súng và chỉa nó vào đầu Darwin. “Đứng dậy!”
“Thôi nào, Niki.” Hắn bắt đầu, mơn trớn muộn màng khi hắn nhận ra mũi súng đang chỉa vào đâu. “Em yêu, Anh …”
“Đừng có mà ‘em yêu’ với tôi. Đồ chó đẻ sở khanh!”
Tia nhìn của Darwin chuyển từ Niki về Lolly. Cô nhìn thấy thú tính trong mắt hắn, thấy hắn đặt nặng lựa chọn của hắn. Hắn cười nhỏ, rồi hắn ép buộc hai đùi của Lolly tách ra thêm.
Niki vung khẩu súng của ả đánh vào bên đầu của Darwin. Hắn kêu ăng ẳng và cuối cùng … cuối cùng… rời khỏi Lolly. “Khỉ thật, Niki. Em sẽ giết anh đấy!” hắn quát tháo, đứng lên và kéo cái quần dài lên từ nơi chúng tuột xuống khỏi cái mông gầy trơ xương của hắn. “Em có làm tình say đắm đâu?” Hắn lấy một chiếc khăn lau chén dĩa và ép nó vào vết thương đang chảy máu phía bên đầu hắn, nơi khẩu súng xé rách da.
Lolly nỗ lực để kéo quần jean của cô lên, lỉnh ngang qua sàn khi cô có thể, thẳng đến cửa sau và sự tự do băng giá. Có lẽ hai cái túi phân này sẽ giết hại lẫn nhau. Cô hơi choáng bởi sự thô bạo trong suy nghĩ của chính cô, nhưng nếu như cô có thể trốn thoát, cô không quan tâm điều gì xảy đến với họ.
Cái nhìn của Niki đảo từ Darwin đến Lolly, rồi vào nòng súng. “Mày nghĩ mày đang chạy đến chỗ quái nào vậy hả ?” Ả vỗ vỗ rồi liếc nhìn thứ trong tay ả. Lolly đông cứng, nhắm mắt . “Lorelei Helton, Porland.” Niki nói, và Lolly nhận ra thứ đó là giấy phép lái xe của cô. Niki hình như đã lục ví của cô trong lúc Darwin cố cưỡng bức cô.
“Thế quái nào mà lại tên là ‘Lorelei’. Nghe cứ như gái điếm ấy!”
Lolly không buồn tranh cãi, chỉ gật đầu xác nhận.
“Đứng lên.” Niki nói, và Lolly tuân lệnh, dùng chuyển động để lấy thêm một bước lùi, về phía cửa. Cô có thể hạ gục được cả hai bọn họ, và một viên đạn sao? Họ nghiện và ngay lúc này họ đang phê thuốc … Mắt họ mở rộng, đồng tử co lại thành chấm nhỏ. Bằng cách nào họ có thể suy nghĩ rõ ràng được chứ ?
Cũng đủ rõ ràng vì Darwin đột ngột nói. “Whoa, ở yên đó, chồn cái.” và lao qua bếp đặt bản thân hắn chắn giữa cô và cánh cửa sau. Hắn xô cô về phía trước.
Niki lắc đầu và đút tấm giấy phép lái xe vào túi quần jean rộng lùng thùng của ả. “Với một phụ nữ lái chiếc Mercedes thì mày không có nhiều tiền trong người.” Ả gầm gừ. “Phần còn lại ở đâu hả?”
Lolly cố gắng nghĩ, cố gắng suy luận. Tim cô đập thình thịch. Cô run rẩy từ đầu tới tận ngón chân, bao tử của cô nhộn nhạo muốn nôn mửa, nhưng cô vẫn có thể suy nghĩ. Ngay lúc này, trí óc của của cô là thứ vũ khí duy nhất mà cô có. “Trong ngân hàng. Chúng ta có thể xuống thị trấn, và tôi sẽ lấy hết ra cho bà, tôi thề là tôi sẽ làm, … đừng giết tôi.” Cô lia một cái nhìn về phía Darwin. “Và đừng để hắn lại gần tôi…” Nếu cô có thể xuống thị trấn với bọn nghiện này, thật vậy, cô có thể tìm cách trốn thoát … tìm sự giúp đỡ.
“Hiện giờ họ đã đóng cửa rồi, đúng không?” Niki hỏi, nhìn vào ánh sáng le lói cuối cùng bị ép xuyên qua cửa sổ.
Chúa lòng lành, cô không thể phí cả đêm trong ngôi nhà cùng với bọn họ. Dạ dày của cô đảo lộn, và cô chỉ vừa vặn kiểm soát được cái ham muốn được nôn ra. “Phải, nhưng tôi quen biết giám đốc ngân hàng.” Cô nói dối. Cô không biết ai là giám đốc hiện thời và cô cũng chẳng có tài khoản nào ở đây. Tài khoản đầu tiên và duy nhất cô mở ở Porland. Họ có nhận ra rằng nếu cô sống ở Porland, cô không thể có tài khoản ở đây không nhỉ? Trong tuyệt vọng, cô lao theo luôn. “Ông ấy sẽ mở cửa cho tôi. Chúng ta có thể đi ngay bây giờ.”
Niki cân nhắc, đầu ả nghiêng sang một bên, và cái nhìn hoang dã với con ngươi mở rộng khoá chặt trên Lolly, nhưng giây lát sau, ả lắc đầu. “Không, ông ta sẽ nghi ngờ nếu mày làm vậy. Chúng ta sẽ đợi đến sáng.”
Trái tim của Lolly chao đảo, giống hệt bao tử của cô. Cô cảm thấy những cú đập mạnh mẽ như búa nện liên hồi bên trong ngực cô. Mưa đá đang đến; vào buổi sáng sẽ chẳng có cách nào để xuống núi. Con đường sẽ bị che lấp bởi băng đá, và cô sẽ bị mắc kẹt ở đây với hai kẻ này. Cô nghe thấy thứ gì đó phát ra âm thanh giống như tiếng mưa đá đang đập vào cửa sổ gian bếp. Có lẽ đã quá trễ mất rồi.
Niki làm điệu bộ với khẩu súng, vẫy Lolly tiến tới. Lolly làm theo sự chỉ đạo thầm lặng, đến bên người phụ nữ với cây súng, sát gần hơn nữa như ả muốn, ra khỏi gian bếp, đi ngang qua phòng ăn với Niki theo ngay phía sau. Khi họ tới phòng sinh hoạt chung, Lolly thấy những thứ chứa trong ví của cô nằm rải rác trên ghế dài và sàn nhà. Chùm chìa khoá của cô, với chiếc chìa khóa của xe Mercedes nằm giữa chìa khoá của căn nhà này và chìa khoá cửa căn hộ của cô đang nằm giữa hai tấm nệm. Nếu cô lấy được chiếc Mercedes, cô có cơ hội lái thẳng vào cơn bão. Thậm chí nếu cô trượt khỏi sườn núi, vẫn tốt hơn bị mắc kẹt với hai kẻ này. Cô cần chiếc chìa khoá đó…
Niki đẩy Lolly thẳng đến cầu thang. “Đi nào.” Ả nói, thọc mạnh nòng súng vào xương sống Lolly. Lolly bước lên cầu thang, đầu gối của cô run rẩy tệ hại. Cô có khả năng bị ngã xuống bất kỳ lúc nào. Niki dẫn cô đến phòng ngủ gần đầu cầu thang nhất, nơi tình cờ lại chính là phòng của Lolly. “Có khẩu súng nào trong nhà không ?” Niki cộc cằn hỏi khi ả bật đèn và nhìn quanh căn phòng có trang bị đồ đạc, rộng rãi, ngăn nắp. “Và đừng nói dối, bởi vì nếu mày nói không thì khi bọn tao tìm ra nó, tao sẽ quăng vào mặt mày, làm đi.”
“Không. Không có súng.” Lolly nói, giọng cô run rẩy tới mức những từ ngữ của cô chỉ vừa đủ hiểu được.
Niki mở tất cả các ngăn kéo, liếc nhanh qua những thứ chứa đựng trong tủ và hài lòng.  Chẳng có gì nhiều ở đây, vì thế việc tìm kiếm chỉ là chuyện vặt. Có đồ lót của Lolly trong ngăn kéo trên cùng, vài bộ đồ ngủ, và bốn thứ quần áo sạch sẽ treo trong tủ. Niki nhìn ra khung cửa sổ tối tăm, lưu ý khoảng cao của tầng hai từ cửa sổ đến mặt đất với đôi chút thoả mãn. Lolly cũng nhìn, nhưng vào cửa sổ. Có phải một lớp màng băng đang hình thành trên bề mặt kính cửa không ?
Niki đi ngang căn phòng, và Lolly bước tránh khỏi đường đi của ả. “Tao sẽ canh chừng cửa phòng này từ tầng dưới.” Ả càu nhàu. “Nếu nó mở ra, thậm chỉ chỉ là một tiếng động. Tao sẽ đưa Darwin lên đây để xử mày.” Ả liếc vào ổ khoá đơn giản trên tay nắm cửa và cười. “Và đừng nghĩ rằng ổ khoá mỏng manh đó làm được điều gì tốt cho mày. Không, khi bọn tao có chiếc chìa khoá này.” Ả ra dấu về khẩu súng trên tay ả và giả bộ nhắm bắn vào ổ khoá, phát ra âm thanh giống như tiếng súng, và cười nhăn nhở.
Nhìn thấy hàm răng hư hoại làm cho Lolly rùng mình, nhưng thình lình một thứ gì đó mà cô đã nghe, hay đã đọc sượt qua trí óc cô, và cô nhận ra thứ thuốc mà hai kẻ này đã nghiện :
Đó là Meth- một loại khác của ma tuý, gây chết chẳng khác gì nhau.

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Chương 1 - Ice

Băng Đá

Tác giả : Linda Howard



Người dịch : Se Sẻ Nâu.
Ngày hoàn thành ebook : 1/11/2010
Đăng trên e-thuvien.com.

Có thể tải ebook ở đó hoặc ở đây :

 http://www.mediafire.com/?3y5du5t6c6k6e56 


CHƯƠNG 1.

Một nơi chẳng bao giờ thay đổi.
Gabriel McQueen thực sự đã yêu nơi đó như quê nhà của mình, hạt Wilson Creek, thành phố Maine. Anh ưa thích tính yên bình của nó, sự an toàn, tình đoàn kết. Anh thích con trai bảy tuổi của anh, Sam, trông thấy thị trấn chính xác như anh đã thấy khi lớn lên. Anh muốn Sam có những ký ức tương tự của anh.
Anh yêu dáng vẻ của thị trấn nhỏ trong suốt các mùa : Sự đâm chồi nảy lộc của mùa xuân, màu xanh tươi mát của mùa hè, sắc màu hoà trộn rực rỡ của mùa thu khi cặp tháp chuông đôi trắng tuyền vươn tới bầu trời xanh sẫm, nhưng thời gian ưa thích nhất của anh trong năm là lúc này. Tuần lễ cuối trước giáng sinh rất đặc biệt, khi niềm phấn khích và sự chuẩn bị dường như bao bọc mọi người, và trẻ con bị thôi thúc hơn hết thảy. Anh đã trông đợi để thấy Sam thích thú với bao điều đã làm anh thích vào lứa tuổi đó.
Anh lái chiếc Ford-250 màu đen dẫn động 4 bánh của anh băng qua quảng trường thị trấn, mỉm cười khi anh thấy mọi mặt tiền cửa hàng đều trang trí bằng dây kim tuyến và đèn đủ màu sắc lấp lánh; cây linh sam đại thụ phía trước toà án được kết nhiều đèn đến nỗi trông như một ngọn lửa thuần nhất mà thậm chí đám bụi mưa khốn khổ lạnh lẽo không ngừng nghỉ đang nhỏ giọt từ bầu trời u ám cũng không thể làm lu mờ chúng được.
Có một chỗ đậu xe còn trống ở cuối dãy đồng hồ tính tiền, phía trước toà pháp đình, anh nhét chiếc pickup cồng kềnh của mình vào giữa hai vạch vôi. Ấn cái mũ lưỡi trai che mưa gió lên đầu, ra khỏi xe và bỏ tiền xu vào chiếc đồng hồ cũ kỹ đủ cho hai giờ. Anh không ở đây lâu đến thế, nhưng anh muốn cẩn thận vì sẽ hết sức rắc rối cho con trai của cảnh sát trưởng khi nhận vé phạt đậu xe ngay phía trước toà pháp đình trong ngày đầu tiên trở về nhà – không phải cho anh, mà cho cha anh. Không đáng để gây rắc rối cho cha anh chỉ với vài đồng 25 xu.
Bụi mưa thổi vào mặt anh, báo cáo thời tiết lần cuối mà anh kiểm tra đã dự đoán tuyết rơi trễ hơn vào đêm nay khi nhiệt độ xuống thấp. Cúi thấp đầu tránh gió, anh chạy nhanh trên bậc cấp toà pháp đình, mở cánh cửa kính đôi, đi vào cầu thang bên phải xuống tầng hầm. Tổng hành dinh của cảnh sát trưởng vẫn chiếm cứ tầng hầm của toà nhà trong khi nhà tù ở trên tầng thượng, và cho dù sự sắp xếp hết sức bất tiện, đó là cách mọi thứ vẫn luôn như thế, và Gabriel luận ra rằng họ vẫn sẽ làm cách đó cho đến khi anh chết.
Nơi làm việc của Cảnh sát trưởng bên trong cánh cửa đầu tiên bên trái. Cánh cửa mở vào một nơi được làm đầy bằng bốn chiếc bàn giấy, ba phụ nữ, và nhiều phong cách. Phía sau họ là một cánh cửa khác, được viết trên đó là : Harlan McQueen, cảnh sát trưởng. Bảng tên được làm trước đây ba năm, mẫu tự tại vài chỗ đã rơi mất, nhưng Gabriel biết cha anh đang nghĩ đến việc nghỉ hưu – đã quá hạn năm hay mười năm rồi – vì thế, như một người dân Maine thịnh vượng, ông thấy chẳng cần phải viết lại những chữ trên cửa làm gì.
Cả ba người phụ nữ cùng nhìn lên khi Gabriel bước vào, gương mặt tươi cười ngay tức thì. Cả ba nhảy lên với tiếng ré nữ tính gây lúng túng, xét đến việc người trẻ nhất, già hơn anh cả năm mươi tuổi, lao đến anh, bạn sẽ nghĩ anh đã không gặp họ cả năm rồi, thật ra mới có hai tháng. Bằng cách nào đó, anh xoay sở để choàng cánh tay anh quanh tất cả bọn họ. Anh là một gã to con, nhưng ba người phụ nữ thì quá nhiều cho bất kỳ gã đàn ông nào, đặc biệt khi một trong bọn họ mũm mĩm đến khôi hài.
Hai trong số phụ nữ mặc đồng phục cảnh sát màu nâu, Judith Fournier và Evelyn Thomas là hai chị em và sự giống nhau của họ rõ rệt đến mức khi họ mặc đồng phục và tóc của họ buộc túm lại phía sau theo quy định thì họ gần như không thể phân biệt được. Patsy Hugh, nữ hoàng của văn phòng phía ngoài, mềm mại và tròn trịa, được đội vương miện bằng mái tóc trắng như tuyết. Hôm nay bà mang đôi ủng đế cao, quần Jeans, áo len dài tay gắn những bông tuyết bằng nhựa. Nhìn bà giống như hầu hết những phụ nữ tử tế trên thế gian, nhưng Gabriel có một ký ức rất rõ ràng về cú phát của bà vào mông anh khi anh lên bảy và ra vẻ ta đây vì cha anh là cảnh sát trưởng.
Cả ba phụ nữ, họ trông coi văn phòng bên ngoài, lấy thông tin cho cảnh sát trưởng, điều hành phần lớn phòng ban và biết mọi thứ cần biết về mỗi người trong hạt.
“Thời điểm cậu trở về,” Patsy la rầy, “tôi đã lo lắng quá chừng, rằng cậu đang lái xe vào đúng lúc cơn bão ập đến.”
“Bão ư ?” Anh cảnh giác, chất Adrenaline (1*) cuộn lên trong huyết quản, “Cháu đã kiểm tra dự báo thời tiết trước khi lên đường. Mưa được dự báo trở thành tuyết vào đêm nay, chỉ vậy thôi mà.” Đó là vào sáng nay, tại một nhà nghỉ dọc đường ở bang Pennsylvania. Trước khi rời Bắc Carolina, anh đã gắn vỏ xe đi tuyết vào xe của anh bởi vì, quỷ thật, tháng mười hai ở Maine có nghĩa là tuyết. Đó là việc quá dễ hiểu. Dù thế, từ khi rời đi, anh đã nghe đài XM (2*), anh không dành phút nào nghe dự báo thời tiết.
Tuy nhiên, sự bận tâm của Patsy có ý nghĩa về vài thứ. Cư dân Maine đã quen thuộc với thời tiết mùa đông và biết cách thích ứng với chúng, vì vậy, sự hiện hữu của cơn bão khốc liệt đủ để thu hút sự chú ý của họ đã báo cho anh biết về tiềm năng gây nguy hiểm của chúng.
Trước khi bà có thể trả lời, cánh cửa phía sau họ mở ra, cả bốn cùng quay nhìn. “Gabe.” Cha anh nói, dạt dào yêu thương và vẻ gần như nhẹ nhõm trên gương mặt hằn nếp nhăn của ông, và Gabriel thoát khỏi vòng vây của những bạo chúa văn phòng bên ngoài để sải bước ngang qua sàn. Anh trao đổi một cái ôm ngắn gọn với cha anh, họ vỗ mạnh vào lưng nhau, rồi Harlan nói “Cha vui mừng có con giúp. Thời tiết đã diễn biến từ xấu đến khẩn cấp và Cha cần sự giúp đỡ.”
Mức độ cảnh giác của Gabriel nâng thêm vài bậc. Nếu Harlan McQueen đề nghị rằng ông cần sự giúp đỡ thì vài thứ hệ trọng sắp xảy ra.
“Con làm nhé.” Ông nói khi họ đi vào văn phòng của Harlan, nơi có vẻ bị nhồi ép vào hơn là rộng rãi. Hạt đã không hào phóng cho văn phòng cảnh sát, thật đáng chê trách. “Thế nào ?”
Tia nhìn sắc sảo của cha anh cho thấy ông hiểu rõ giá trị về tính kiên định của Gabriel được hun đúc và sẵn sàng cho hành động. Khi anh trẻ hơn, xu hướng tự nhiên đó hướng về hành động - bất kỳ hành động nào – đôi khi phải đặt mông anh vào trong nước nóng (3*), nhưng khi là một sĩ quan trong quân đội, anh có thể dốc hết tính hay gây hấn và tính quả quyết đó vào công việc, thứ tốt cho cả anh và quân đội.
“Hệ thời tiết đáng nguyền rủa này đang nhấn chìm phương cách của chúng ta.” Harlan nói ngắn gọn, “Chúng ta được báo sẽ có tuyết, với mưa đá ở vùng đông bắc, nhưng bây giờ, uỷ ban thời tiết cho biết chúng ta sắp bị đập bẹp bởi mưa đá. Họ đưa ra lời cảnh báo về cơn bão chỉ vừa hơn một giờ qua và chúng ta đang tăng cường chuẩn bị, thêm một thứ trùm của rủi ro vào ba thứ đại diện (4*) trong khi ta không thể phòng bị cho dù chỉ một.”
Khốn thật, một trận mưa đá. Giờ đây Gabriel đầy cảnh giác, mắt anh nheo lại, thái độ của anh thay đổi nhanh chóng y như là anh có thể mắc vào cơn bão trong một cuộc tranh đấu tay không. Mưa đá tệ hơn mười lần bão tuyết về mức độ gây thiệt hại. Maine đã nếm trải  hai trận trong khoảng mười hay mười hai năm qua, nhưng cả hai lần đó cơn bão đã bỏ qua nơi này. Điều đó thật tốt nhưng bây giờ thì tệ, vì nó có nghĩa là sẽ có nhiều cây gỗ suy yếu được dung thứ trước đây bây giờ sẽ đổ ập dưới sức nặng của đá, đè nghiến những chiếc xe và nhà cửa, tuôn tràn xuống sức mạnh và đẩy hàng trăm dặm vuông vào giá lạnh và tăm tối. Mưa đá giống như cơn cuồng nộ pha lê, tiêu huỷ mọi thứ nó chạm vào.
“Con có thể làm gì?”
“Lái xe đến nhà Helton cũ và tìm Lolly. Cha không gọi được cho cô ấy qua điện thoại cầm tay nên cô ấy không biết về hệ thời tiết này để xoay sở theo cách của chúng ta.”
 Lolly Helton ư? Gabriel gần như rên thành tiếng. Trong tất cả mọi người …
“Cô ấy làm gì ở đây?” Anh hỏi, cố gắng che đậy sự thù địch đột ngột của mình, đó là cách mà Lolly Helton luôn tác động tới anh. “Con tưởng cả nhà họ đã không còn ở đây nữa.”
“Họ đã, nhưng họ giữ lại căn nhà cho những kỳ nghỉ hè. Bây giờ họ đang nghĩ đến việc bán nó, Lolly ở đây để xem xét vài thứ và, quỷ thật, có khác gì đâu nào ? Cô ấy ở ngoài đó một mình, không có cách nào để tự gọi giúp đỡ nếu cô ấy bị thương.”
Bất chấp sự miễn cưỡng của anh dành cho Lolly Helton, Gabriel đột ngột nhận ra tính hợp lý của điều cha anh nói. Kẻ nào không xuất phát từ Maine không thể đọc được điều nằm giữa các giới hạn, nhưng anh có thể. Dịch vụ gia đình đồng đều ở mức tốt nhất ; nếu cô ấy an toàn ở đây, trong thị trấn, Harlan đã có thể liên lạc được với cô qua điện thoại cầm tay của cô, nhưng vì nhà Helton không sử dụng được cell phone ngoại trừ việc liệng nó đi. Và vì bây giờ không còn ai sống trong căn nhà cũ kỹ đó nữa, dịch vụ điện thoại cố định cũng đã bị cắt từ lâu rồi. Chắc chắn ở đó cũng chẳng có kênh truyền hình nào, với lý do tương tự. Trừ phi Lolly tình cờ lái xe vào thị trấn và lắng nghe radio trên xe của cô, cô mới có thể nhận biết thảm họa đang ập xuống.
Chết tiệt. Chẳng có cách nào khác. Anh phải đi tìm cô.
“Con sẽ làm .” Anh nói, sải bước đến cửa. “Con còn bao nhiêu thời gian?”
“Cha không biết. Đó là một vùng cao. Sự đóng băng sẽ bắt đầu sớm hơn ở đây. Dịch vụ thời tiết nói rằng nó sẽ xảy ra ngay khi mặt trời lặn.”
Gabriel liếc nhìn đồng hồ của anh. Ba giờ chiều. Ở vùng miền Bắc xa xôi này, mặt trời lặn vào khoảng bốn giờ chiều, anh không còn nhiều thời gian. “Cứt thật.” Anh nói. “Con không có thời gian để gặp Sam.”
“Con sẽ có nếu con nhanh lên. Bọn trẻ con đã rời trường ngay khi uỷ ban thời tiết thay đổi dự báo. Vì vậy mẹ con đã đến đón nó rồi. Cha sẽ gọi bà ấy làm sẵn cho con ít cà phê và thức ăn, hãy ghé qua nhà một lát, giờ thì nhấc mông lên đi.”
Anh đã ra khỏi cửa, di chuyển nhanh, trước khi Harlan ngừng lời. Cà phê và thức ăn cần thiết hơn lời an ủi. Anh đã lái xe cả ngày trời nên giờ rất mệt và trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt này nếu có vài thứ để ăn và uống có thể làm nên điều khác biệt giữa sự sống và cái chết. Anh không biết loại tình cảnh nào mà anh sẽ vướng phải vào lúc anh rời khỏi đường chính và tiến hành một cuộc leo núi dài, quanh co hướng đến nhà Helton, thà là có sự phòng bị mà không cần đến chúng tốt hơn là việc không có sự phòng bị và chết vì thiếu chúng.
Gió thốc vào mặt anh khi anh mở cửa toà pháp đình và bước ra. Điều chẳng tốt lành gì. Không gian gần như yên tĩnh khi anh bước vào trong toà nhà, nhưng bây giờ, chỉ khoảng mười hoặc mười lăm phút sau, gió đã thổi mạnh. Gió khiến cho những nhánh cây và đường dây điện đổ xuống nhanh hơn, chưa kể đến chuyện làm suy kiệt thân nhiệt của kẻ ngu ngốc đáng thương, kẻ đi ra ngoài trời, kẻ được gởi đến để cứu giúp con chồn cái khó chịu với thái độ khinh khỉnh - người chờ để quát anh đi xuống địa ngục khi cô ta đặt cái mông xinh xắn của cô trên xe anh.
Tuy nhiên, một nụ cười toe toét đầy tội lỗi vỡ ra trên mặt anh khi anh chạy hết tốc lực đến chiếc xe của mình, mở khoá bằng remote trong lúc vẫn còn cách xa khoảng mười feet. Anh vươn tới cửa xe, mở ra và nhảy tót vào trong. Lolly Helton! Chết tiệt, chưa bao giờ có ai dám khoá sừng với anh theo cách Lolly đã làm, hoặc thọc vào sườn anh dễ dàng như thế. Anh chắc chắn đã công nhận những thành công của anh trong quân đội với khoá huấn luyện sớm mà cô trao cho anh. Sau rốt thì có bao nhiêu rắc rối mà những tân binh cứng đầu cứng cổ có thể so sánh với quý cô Helton ngạo mạn cơ chứ?
Kẹo que Lollipop, muốn tôi liếm em không, Lollipop?
Vào số de, anh lùi xe khỏi chỗ đậu trong một vòng cung về bên trái với sự thông thạo được kiểm soát như anh muốn. Nụ cười toe toét của anh dãn rộng hơn khi anh vào số tới và đẩy mạnh chân trên cần ga. Hồi ức ngân vang trong đầu anh, lời châm chọc mà anh biết sẽ làm cô nổi cáu, những tiếng cười của bạn bè anh, cái cách mà biểu hiện thiếu thiện cảm, căng thẳng của cô gây ra thậm chí còn gay go hơn khi cô liếc nhìn vào anh như thể anh là một thứ côn trùng mà cô sẽ đạp bẹp nhép.
Đó là vài thứ về Lolly Helton. Ngay cả khi còn là một cô bé, cô đã bị thuyết phục đến mức tin rằng cô tốt hơn nhiều so với mọi người khác trong thị trấn, rằng không điều gì mà anh hoặc ai khác nói với cô có thể đặt một chút ảnh hưởng đến sự ưu việt đó. Cha cô là thị trưởng, và không bao giờ cô quên điều đó, hoặc để cho bất kỳ ai khác quên. Giá như cô đặc biệt xinh đẹp, hoặc cực kỳ thông minh, hoặc bất cứ gì khác vượt khỏi sự bình thường có lẽ cô đã có thể hoà đồng hơn trong trường, nhưng chẳng có điều gì đặc biệt về cô hết. Anh nhớ đến mái tóc màu nâu loăn xoăn của cô, và chẳng thứ gì cô mặc trông có vẻ thích hợp cho cô, thế đấy, ngoại trừ cách mà biểu hiện của cô nói lên : Ăn phân và chết đi, đồ nhà quê !
Có thứ gì đó sai lạc với anh về cảm giác thực sự có phần mong mỏi gặp lại cô – và chắc sẽ phải tranh luận với cô - một lần nữa.
Đặt một tay giữ chắc vô lăng, anh bật radio từ đài XM đến đài địa phương để anh có thể cập nhật được thông tin thời tiết. Khoảng vài phút sau, anh để lại ranh giới thành phố của Wilson Creek phía sau, chạy quá tốc độ quy định bất kể anh chỉ có thể vào số hai. Có một loại mong mỏi khác đã hình thành bên trong anh, rõ ràng và mạnh mẽ : Sam. Anh sẽ gặp lại cậu nhóc của anh chỉ ít phút nữa và con tim anh đang tràn đầy niềm vui.
Xuống khỏi đường lộ bốn dặm, anh quẹo vào giữa hai cây vân sam khổng lồ đi lên một con đường bê tông. Phía sau những cây vân sam là một ngôi nhà màu trắng trải rộng với những cánh cửa chớp màu đen tinh xảo, và một ga-ra riêng biệt cho 3 xe . Cánh cửa màu đen đã mở bung ra khi anh lắc lư để ngừng lại, một máy phát điện nhỏ bé, tóc đen nhô ra từ ngôi nhà reo vang “Cha, Cha.”
Gabriel rời khỏi chiếc xe còn đang nổ máy, lao đến, chỉ vừa kịp lúc Sam quăng mình thẳng đến. Anh ghì chặt cậu nhóc giữa không trung, và đôi cánh tay gầy gò quấn lấy cổ anh chặt đến nỗi anh chỉ vừa đủ thở được. Anh không cần thở, anh chỉ cần ôm chặt con trai anh.
“Tụi con được rời trường sớm.” Sam nói, cười ngoác miệng với anh. “Sẽ có một trận mưa đá. Bà nội đã nấu quá trời soup, bà nói chúng ta chắc chắn sẽ cần đến.”
“Nghe tuyệt đấy.” Gabriel nói. Sam đang mặc áo khoác nhưng không kéo khoá, mũ trùm đầu để rơi sau lưng, vì thế nước mưa lạnh lẽo đang rơi trên mái đầu để trần. Gabriel lật mũ trùm lên, rồi mở cửa sau xe túm lấy chiếc khăn thô, quàng quanh vai và đóng cửa xe. Giữ con trai trong một tay và chiếc khăn với tay kia, anh chạy xuyên qua mưa vào hiên sau. Mẹ anh đang đứng ở đó, gọn ghẽ và có vẻ giỏi giang trong quần jean và giày ống, nụ cười rộng mở trên gương mặt của bà không hoàn toàn che dấu được mối lo lắng trong đôi mắt xanh.
“Nó chẳng chịu đợi.” Bà nói, quàng tay quanh Gabriel và ôm chặt anh, rồi thả một nụ hôn nhanh lên gò má Sam.
“Nội này.” Sam nói, lúng túng, nhưng không chùi má. Gabriel cười toe toét, nhớ lại đã bị mất thể diện như thế nào vào tuổi đó khi mẹ anh hôn anh. Sam cũng phải như thế thôi, vì chẳng điều gì có thể làm Valerie McQueen ngưng việc hôn người mà bà yêu thương.
Anh thả rơi chiếc khăn, đặt Sam xuống đất, ngồi xuống và bắt đầu lau chùi con dao và đèn pin của anh. “Cà phê đã sẵn sàng.” Mẹ anh nói. “Mẹ cũng đã chuẩn bị một bình giữ nhiệt chứa đầy soup. Và đây là một trong những cái áo choàng đi mưa của cha con.” Bà đưa cho anh chiếc áo choàng, rồi quay người vội vã đi vào bếp.
“Cám ơn mẹ.” Anh nói, hy vọng anh sẽ không cần đến nó. Đôi giày ống của anh dùng cho mọi thời tiết và che phủ tốt, vì thế chân anh sẽ được giữ ấm và khô ráo, nhưng anh nhét thêm một đôi vớ vào túi áo khoác, để phòng hờ. Áo khoác của anh dày và nặng, anh có một đôi găng trong xe, cũng còn một cái mền mà Sam đã nhét vào dưới lưng ghế vào năm ngoái và anh chưa hề kéo nó ra khỏi đó. Anh nhận ra anh đã sẵn sàng cho một chuyến du hành nhanh lên núi khi anh cần.
“Cha định đi đâu nữa vậy?” Sam hỏi khi nó thấy sự chuẩn bị. “Cha chỉ vừa về đến nhà.” Sự thất vọng xoắn vặn giọng của nó, kết thành hờn dỗi.
“Cha phải đi cứu nguy cho một phụ nữ từ căn nhà của cô ấy ở trên núi.” Gabriel đáp, giữ giọng nói của anh phấn khởi để cho Sam biết không phải là lúc để tranh luận. Nhưng anh quàng tay quanh nó trong một cái ôm nhanh, mạnh mẽ. “Cha chẳng muốn đi chút nào, nhưng khi có điều gì đó cần phải làm, phải có ai đó bước ra nhận lãnh nó thôi.”
Sam ngẫm nghĩ về điều đó. Với Gabriel là một quân nhân nhà nghề và ông nội là một cảnh sát trưởng, cuộc sống ngắn ngủi của nó đã được nghe nhiều về tinh thần trách nhiệm, và được thấy điều đó trong những hành động. Có lẽ nó chẳng thích gì đâu nhưng nó hiểu. “Cô ấy bị thương sao?”
“Cha không nghĩ thế. Nhưng Nội của con muốn cha đưa cô ấy đi trước khi trận mưa đá làm cô ấy bị mắc kẹt ở đó.”
Sam gật đầu trang trọng. “Được rồi.” Nó nói dứt khoát. “Nếu như cha phải làm. Nhưng hãy cẩn thận nhé.”
“Cha sẽ.” Gabriel hứa, rất muốn cười toe toét nhưng cố giữ biểu hiện trang nghiêm. Chú nhóc của anh đang học cách tự đâm đầu vào đá.
Valerie quay trở lại, và anh đứng lên nhận hai cái bình giữ nhiệt lớn từ bà. “Hãy cẩn trọng nhé.” Bà nói thừa, lập lại lời Sam, nhưng giờ đây, khi đã là bậc phụ huynh, anh hiểu đó là nỗi lo lắng bất tận, không quan trọng là anh đã lớn đến thế nào hoặc giỏi giang đến mức nào.
“Con đã không luôn như thế sao?” Anh hỏi, biết rằng sẽ làm cho bà đảo tròn mắt như vẫn thường thế. Anh hôn lên má bà, rồi quỳ xuống trao cho Sam một cái ôm cực kỳ khác. “Cha sẽ trở về ngay khi cha có thể. Con có thể chăm sóc Nội đến lúc đó chứ?”
Sam gật đầu trang trọng, và vươn thằng bờ vai gầy guộc của nó. “Con sẽ làm điều tốt nhất.” Nó đáp, thế nhưng cái nhìn nó hướng đến bà nội cho thấy rằng nó nghi ngờ nó có thể kiểm soát được bà. Gabriel siết chặt hàm để nín cười.
“Hãy mang Lolly về đây.” Valerie hồ hởi nói. “Đừng cố đưa cô ấy vào thị trấn rồi lại quay về. Chúng ta có thừa phòng và cũng chẳng thiếu thức ăn, vì thế chẳng ích gì trong việc theo đuổi may mắn của con với thời tiết này.”
“Vâng, thưa xếp.” Anh ngoan ngoãn nói, nhưng mặt khác anh đang nghĩ. “Oh, khốn thật. Ta sẽ mắc kẹt với Lolly Helton.”
 Có lẽ cô ta sẽ không ở đó. Có lẽ cô ta đang ở nơi nào đó an toàn dưới thị trấn, và đơn giản là cô có thể kết nối điện thoại cầm tay của cô được. Có lẽ anh sẽ bị trượt khỏi đường rồi phải đi bộ trở lại và không thể đi lên núi đến nhà Helton. Có lẽ, ngay cả nếu cô ta có ở đó, cô ta sẽ từ chối đi bất kỳ đâu với anh. Phải rồi, anh có thể thấy điều đó.
Rồi cái cảm giác mong mỏi kỳ lạ đó trỗi dậy trong anh lần nữa. Cảm giác bồn chồn anh gặp phải khi anh biết anh sắp có một cuộc chiến và thậm chí đối mặt với chúng. Anh đã ở trong những tình thế đáng lo lắng hơn thế này, anh nghĩ. Anh đã từng mắc vào những cuộc cãi vã chẳng với thứ gì trừ nắm đấm của anh, cái mông bị đá và cái đầu vỡ và thoát khỏi nó tốt đẹp. Lolly có cái lưỡi như bọ cạp, nhưng chỉ có vậy thôi. Anh có thể xử lý cô và bất cứ thứ gì cô bày ra. “Cám ơn. mẹ.” Anh nói với mẹ anh. “Con sẽ gặp mẹ trong khoảng một giờ nữa.” Rồi anh lao trở lại vào cơn mưa lạnh lẽo và không gian ảm đạm để tìm kiếm nàng công chúa ương bướng trên ngọn núi của cô ta.